Thursday, August 2, 2018

Giáng Sinh xưa - Save the last dance for me (46B)


“Cám ơn anh đã hầu chuyện bạn gái tôi trong lúc tôi có việc.” Giọng B vừa lịch sự vừa hơi láo, việc anh cố tình thể hiện quyền sở hữu khiến tôi phải cố nhịn cười. 
“Rất hân hạnh!” Alex cũng khách sáo không kém khi trả lời B. 

Lúc này tôi phải đưa tay che miệng và ngó lơ ra nơi khác để che giấu một nụ cười thích thú, ước gì mình có cớ để chuồn êm và quan sát xem hai người đàn ông này sẽ ăn nói và hành xử với nhau như thế nào nếu không có tôi ở đấy. Nhìn hai người đứng gần nhau, tôi thích thú nhận thấy họ có rất nhiều điểm tương đồng về ngoại hình. Rồi tôi chợt giật mình, chẳng biết khi nãy B có thấy tôi ôm nhầm cánh tay của Alex không nhỉ?

Alex rút danh thiếp đưa cho tôi và B. “Tuần sau tôi sẽ bay biểu diễn tại lễ tốt nghiệp của các tân sĩ quan, hy vọng anh chị sẽ đến dự.”

Tôi nhìn vào tấm danh thiếp màu xanh nhạt có hình ảnh chiếc máy bay phản lực mũi nhọn in chìm trên nền, cùng hàng chữ “Blue Angels” bên dưới hàng chữ “Phi công hải quân – Đại úy”.

“Anh là phi công hải quân à, hay nhỉ! Tôi cũng có ông bác là phi công không quân.” Tôi mỉm cười thân thiện với Alex. “Nhưng Blue Angels nghĩa là gì?” Tôi thích thú hỏi Alex khi nhìn cái tên mà sau này tôi mới biết đó là đội bay trứ danh trong hàng ngũ phi công thế giới. 
“Là những phi công hải quân ưu tú nhất trong số những phi công giỏi nhất, chuyên bay biểu diễn đội hình tại các sự kiện lễ lạt hội hè.” B trả lời thay Alex khiến tôi ngạc nhiên, nhất là khi anh đã khen “tình địch” một cách sòng phẳng như thế.
“Nhưng tại sao các anh lại có tên là Blue Angels?” Lúc này tôi chẳng biết phải nhìn Alex hay nhìn B vì chẳng biết ai sẽ trả lời câu hỏi này của mình. 
“Đó là tên của một hộp đêm ở New York năm 1949. Năm ấy hải quân đang có cuộc thi đặt tên cho đội bay và khi những chỉ huy của đội bay đang ở New York, họ đọc báo và thích cái tên hộp đêm này, thế là cái tên ‘Blue Angels’ ra đời từ khi ấy. ” Alex thong thả giải thích.
“Hay nhỉ! Thật hân hạnh được quen biết một trong những thiên thần ưu tú như anh!” Tôi vừa nói với Alex vừa kín đáo ra vẻ đong đưa và thích thú muốn xem B sẽ phản ứng ra sao khi thấy tôi tỏ vẻ ngưỡng mộ anh chàng phi công kia, và biết mình vừa phạm phải sai lầm chết người khi thấy B bỗng bạnh hàm ra, môi mím chặt hơn bao giờ hết, tay đã vò nát tấm danh thiếp của Alex và đút vào túi quần, nhưng anh vẫn chẳng nói gì. 
“Nếu là thiên thần thì tôi nghĩ mình chỉ là thiên thần trong buồng lái thôi!” Alex cười tươi và nhìn tôi chăm chăm khiến tôi hơi rợn người và bắt đầu không thoải mái vì một không khí căng thẳng cứ ngày càng đặc quánh bao quanh.
“Chúng ta sẽ đi xem anh ấy bay biểu diễn chứ anh? ” Tôi quay sang nhìn B để né tránh cái nhìn bạo dạn ấy của Alex và nghĩ đã đến lúc phải hạ màn vở kịch đau tim này.
“Nếu em muốn!” B trả lời tôi, giọng bất cần trong khi Alex hơi nhướn mày lên. 

Lúc này tôi đau tim thật, không còn thích thú như ban đầu nữa vì bắt đầu có cảm giác đang nghe rõ dần tiếng gầm gừ của hai con mãnh thú miệng vẫn mỉm cười đầy giả tạo kia. Nếu tình hình cứ diễn tiến thế này thì chắc sự việc sẽ leo thang ngoài vòng kiểm soát mất. May sao, Vivien và Justin vừa tìm ra bọn tôi và cứu nguy tình hình. Cả hai bám lấy Alex và nói chuyện liếng thoắng về ngày lễ tốt nghiệp sắp tới, và dĩ nhiên, về màn biểu diễn của đội bay Blue Angels trứ danh. 

“Hy vọng bọn em sẽ có dịp gặp lại anh tại buổi lễ tốt nghiệp của Justin vào tháng sau!” Vivien hồ hởi nhìn Alex, miệng cười tươi. 
“Tôi cũng hy vọng như thế!” Alex trả lời Vivien nhưng lại nhìn tôi đầy ẩn ý, việc ấy khiến bàn tay B đã vo lại thành một nắm đấm. 

Cả buổi tối còn lại ở buổi dạ vũ, tôi và B chẳng đả động gì đến Alex nữa. Nhằm tránh mặt anh ta, tôi giả vờ yêu cầu B đưa tôi sang khu vực bên kia sàn nhảy để xem ban nhạc cho rõ hơn. Tôi cảm giác B đang có gì đó không ổn, dường như anh hơi mất tự chủ và đang lo lắng về một việc vừa mới hoặc sắp xảy ra nào đó, nhưng anh cũng cố làm tôi vui. Mặc dù đã gặp lại nhiều bạn cũ cùng khóa trong đêm nay, anh vẫn không gặp riêng họ như đã gặp ông tướng về hưu khi nãy mà chỉ luôn ở bên tôi suốt buổi tối còn lại. 

Tôi vui khi B khiêu vũ với tôi suốt, và anh bắt đầu thả lỏng được đôi chút. Mọi người chung quanh ai cũng vui vẻ nói cười, nhất là những sinh viên năm cuối và sắp tốt nghiệp như Justin, bừng bừng sức sống, lạc quan về một tương lai tốt đẹp, gương mặt luôn tràn đầy hạnh phúc. Tôi ngạc nhiên thấy đám đông khủng này không còn làm tôi e ngại như thường lệ nữa, trái lại người tôi còn như được bơm đầy năng lượng mãnh liệt từ những người chung quanh và ngoài ra, đối với tôi, không có liều thuốc kích thích tinh thần nào hiệu quả hơn âm nhạc. Tuy nhiên, thẳm sâu tận đáy lòng, tôi biết tất cả những điều này chỉ có thể xảy ra khi người tôi như đã hòa quyện vào từ trường yêu thương sâu đậm của B dành cho mình. Ánh mắt của anh đêm nay có nhiều khác lạ, vẫn đong đầy yêu thương như thường lệ nhưng lại ẩn chứa một điều gì đó khá mới mẻ mà tôi chưa thể định nghĩa được vào lúc này, chỉ có thể nói là bất ổn. Và cả phản ứng kỳ lạ của anh với Alex khi nãy nữa. Bản chất anh đâu là thế, đâu ghen bừa một cách vô lý như thế được. Bình thường anh còn thích thú khi thấy đàn ông vo ve quanh tôi cơ mà, cớ sao đêm nay anh lại gần như nổi điên lên chỉ vì tôi đã khiêu vũ với chàng phi công vô tội kia? Hay còn lý do nào nữa phía sau vụ việc này mà tôi chưa biết?

Buổi dạ vũ rồi cũng tàn lúc nửa đêm, tôi đã thấm mệt và buồn cười nhìn những gương mặt chung quanh vẫn tiếc rẻ như chưa muốn về. Những lần trước đây khi đi chơi cùng Vivien và Justin, cả nhóm bốn đứa bọn tôi luôn đi cùng xe do B lái, hôm nay hai anh chị kia lại đi riêng và tôi cũng thích như thế khi lại có được chút không gian riêng với B khi về nhà. Tôi luôn thích những lần anh lái xe đưa tôi đi chơi không định hướng về đêm, cứ đi mà chẳng có nơi đến rồi khám phá những nơi thú vị chẳng ngờ. Một trong những địa điểm dừng chân ưa thích của tôi và anh là ngọn đồi cao ở pháo đài McHenry, cả hai cứ leo lên đấy ngồi ngắm hoàng hôn và ăn hết đồ ăn vặt mang theo, hít thở không khí yên ả dịu mát từ gió sông thổi lên và lười biếng chẳng bao giờ muốn về. Rồi đến khi đêm đã quá muộn, hàng quán đã đóng cửa cả và bụng đói meo đành phải lủi tạm vào một quán ăn Tàu bệ rạc nào đấy. Hai đứa sẽ cá độ với nhau xem bà chủ quán sẽ cười với mình hay không, sẽ nói tiếng Tàu với tôi hay không, hoặc bà ta có càu nhàu không nếu chúng tôi lỡ phải xin xỏ thêm vài tấm khăn giấy mỏng như lá lúa, chỉ một giọt nước nhỏ lên cũng làm nó tan đi trong tích tắc, hoặc cái thìa nhựa mong manh sứt sẹo vừa xúc thức ăn lên là hơn một nửa đã rơi lại xuống đĩa. Ai thua độ là phải móc ví chung độ ngay, thường là một đồng, và tôi thường thắng vì anh luôn cho tôi chọn trước. Dĩ nhiên, với những quán Tàu xập xệ thế này thì nụ cười hiếu khách của chủ quán là một điều xa xỉ nên việc đoán mò này chẳng có gì khó, còn việc họ có nói tiếng Tàu với tôi hay không thì cũng chỉ chắc chắn ở năm mươi phần trăm thôi. Và đó thường là cơ hội duy nhất cho anh thắng độ. 

Nghĩ đến đấy tôi lại tủm tỉm cười, hờ hững mở túi xách lục tìm khăn giấy thì tấm danh thiếp của Alex bất ngờ rơi ra. Dĩ nhiên, việc ấy chẳng thoát được tầm kiểm soát của B dù anh đang lái xe. 
“Đêm nay em đi chơi có vui không?” B hỏi tôi nhưng chẳng mỉm cười. Tôi bảo với anh tôi vui lắm, thế là anh khẽ gật đầu, nói gọn lỏn “Tốt”, rồi lặng im, chẳng nói năng gì nữa. 

“Anh chẳng hề biết em có ông bác là phi công không quân.” B quyết định phá vỡ im lặng sau một quãng khá dài, giọng anh chẳng có âm hưởng trách móc hay vui đùa, rất trung tính. 
“Vâng, ông ấy hiện đang sống ở Los Angeles anh ạ. Hy vọng anh sẽ có dịp gặp ông ấy. Em nghĩ anh sẽ thích ông ấy!”

B gật đầu, lại im lặng. 

“Em có thích Alex không?” B hỏi đột ngột khiến tôi giật mình. 
“Tại sao anh lại hỏi em như thế?” Tôi chỉ thăm dò anh chứ chẳng dám trả lời cụ thể vì đã biết sắp có bão rồi đây.
“À, đúng ra, anh định hỏi em một ý khác … em có thích phi công không?”

Trời ạ, sao anh lại hỏi tôi kỳ cục thế này! Nếu là ngày thường và đang vui vẻ với nhau, hẳn tôi sẽ đùa và trả lời anh rằng “Không, em thích thủy thủ hơn!”, nhưng lần đầu tiên thấy B nghiêm nghị quá và biết anh đang ghen nên tôi tự bảo mình phải thận trọng tối đa. 
“Em nghĩ phi công thì cũng phải làm việc như những người khác thôi …” May quá, tôi vừa kịp cắt đi phần “chứ đối với em họ cũng chẳng có gì đặc biệt” vì như thế là nói dối trắng trợn sẽ bị anh bắt bài ngay. 
“Khi nãy làm cách nào mà Alex mời em khiêu vũ được đấy?” 

B lại hỏi mà mắt chẳng nhìn tôi như thường lệ, mặt không lạnh nhưng hai đầu mày đã châu lại rất gần, môi lại mím. Chà chà, thì ra có người đang ghen và không làm ra vẻ phớt tỉnh được nữa rồi đây. Tôi thích thú thầm nghĩ, nhưng vẫn cố làm ra vẻ ngây thơ khi trả lời anh. 

“Vivien kéo em và Alex ra sàn nhảy, và vì em đã ở tại đấy, anh ta lại mời em …”
“Em không định hỏi ý kiến anh trước à?”
“Có chứ, nhưng em chờ mãi chẳng thấy anh đâu nên … nên em cứ nhận lời khiêu vũ với anh ta thôi. Nhưng tại sao anh không vui vì việc ấy? Đây là dạ vũ tiệc, em đã làm gì sai khi em nhận lời mời khiêu vũ từ người khác?” Tôi thấy giọng mình đã bắt đầu ấm lên và pha lẫn một chút bức bối.
“Em có thể khiêu vũ với bất cứ ai, anh không quan tâm, nhưng em không được khiêu vũ với thằng phi công kia!”

Giọng B đã lên cao một bậc và hơi gấp, còn uy lực và mức độ nghiêm trọng trong lời anh nói thì đã quá rõ ràng. Anh có vấn đề gì với Alex đấy? Tự dưng tôi thấy ấm ức quá. Sự kiêu hãnh cũng bắt đầu dâng lên ngồn ngộn khiến tôi muốn gào lên rằng anh chẳng có quyền gì mà cho phép hay không cho phép tôi được làm việc nọ việc kia, và cũng tại anh đã “bỏ rơi” tôi quá lâu khi nãy nên Alex mới có chỗ mà bước vào chứ. Nhưng sao họng tôi cứ như nghẹn lại chẳng nói năng gì được vào lúc này. 

Xe vừa dừng trước cổng chung cư, tôi giận dỗi đưa tay định mở cửa xe và bỏ đi thì đã bị B kéo giật lại. Cũng những ngón tay thon dài tôi yêu ấy giờ đây lại đang siết chặt cánh tay tôi như một gọng kìm thép khiến tôi cảm giác bất lực và càng tức tưởi. 

“Có hai việc anh phải nhắc cho em nhớ. Thứ nhất, em không được …”
“Anh mới không được ra lệnh cho e …” Tôi ngạc nhiên khi mình đã có thể cất tiếng chống đối dù giọng hơi run. 
“Đừng ngắt lời anh!” Giọng B vẫn ấm nhưng rất dõng dạc và dứt khoát khiến tôi sợ và im thin thít, nó có thứ uy lực của một người đàn ông có thể khiến những người đàn ông khác phải nể phục. “Thứ nhất, em không được tự tiện mở cửa xe khi đi với anh.” Rồi giọng anh bắt đầu hơi trầm xuống. “Đó là việc của anh.” Ánh mắt anh vẫn ấm nhưng sao quyết liệt thế này. “Thứ hai, em không được tự tiện bỏ đi mà chưa hôn tạm biệt anh!”

Vừa dứt lời thì anh đã kéo mạnh tôi vào người và hôn tôi có phần thô bạo. Tôi điên quá, muốn chống đối và tìm cách đẩy anh ra nhưng mọi chống cự đều vô ích trước con sư tử dũng mãnh đang ghen lồng lộn kia, cảm giác bất lực này khiến tôi càng tủi thân và bỗng bật khóc tức tưởi như đang lãnh án oan nhất của thế kỷ này. 

Những giọt nước mắt nóng hổi của tôi đã có tác dụng làm tan chảy trong tích tắc khối băng trôi đồ sộ đang lao ào ạt với tốc độ nguy hiểm kia. B như người vừa tỉnh cơn điên, vội thả tôi ra, bối rối, buông thõng tay xuống rồi thở dài. Tôi nghĩ anh sẽ xin lỗi tôi, sẽ an ủi vỗ về tôi, hay ít ra, sẽ nói vài lời nói ngu ngốc nào đấy để vuốt ve tôi nhưng tuyệt nhiên, anh vẫn lặng im, bất động. Việc ấy khiến tôi càng khóc nức nở hơn, người rung bần bật vì cảm giác tủi hờn hơn bao giờ hết. Đó có phải bản chất thật của anh không, người đàn ông đáng yêu lúc nào cũng dịu dàng với tôi?

Có tiếng mở và đóng cửa xe thật mạnh, rồi có tiếng thùm thụp bên ngoài. Tôi đang ôm mặt khóc, ngơ ngác gỡ tay ra và nhìn ra đường thì thấy B đã đứng ngoài đấy và đang đấm đá liên hồi vào cột điện trên lề đường. Nếu đó là cột điện cũ kỹ và bị mối ăn thì có lẽ nó sẽ sập xuống bất cứ lúc nào trước những cú đấm như trời giáng thế kia. Ôi, anh phải cẩn thận đừng làm hỏng những ngón tay đẹp mà tôi yêu chứ! Tự dưng anh làm tôi sợ, chưa bao giờ tôi thấy anh nổi nóng đến mức như đang điên thế này. Bình thường nếu có gì không hài lòng, anh thường chỉ nhíu mày, mím môi rồi im lặng, rất hiền, rất bình tĩnh. Còn đêm nay, tự dưng anh bùng phát như núi lửa phun trào chỉ vì một chuyện rất vô duyên và nó hoàn toàn không hợp với tính cách của anh chút nào. 

B đã thôi không tra tấn cột điện tội nghiệp kia nữa, anh bước về xe và mở cửa cho tôi, tay đã rướm máu be bét, trán ướt đẫm mồ hôi, mặt thoáng xấu hổ. 

“Thật ra, khi nãy …” B khó nhọc mở lời, giọng đã hơi khàn. “Khi em vừa định mở cửa xe cũng là lúc có hai gã thanh niên trông không được lương thiện vừa đi ngang mà em không thấy. Anh đã phải nhanh tay kéo em lại … đúng là anh đã hơi mạnh tay với em. Em có đau không?” B nhìn tôi với ánh mắt tràn đầy ăn năn khiến tôi cũng dịu xuống vài bậc, và lắc đầu. 
“Khuya thế này, em không nên tự mở cửa xe và bước ra ngoài một mình, hãy để anh làm việc ấy cho em …” B thở hắt ra. “Còn việc thứ hai kia … đúng là anh không có quyền ra lệnh cho em, cũng như với bất cứ việc gì khác. Em đã làm đúng, là không thèm hôn một thằng khùng đã hành xử thô bạo với em như thế.”

Nhìn nét mặt đầy tội lỗi của B và nghe những lời lẽ thú tội ngô nghê ấy khiến tôi suýt bật cười. Đúng là đồ điên thật chứ còn gì nữa! Đã hết giận anh rồi nhưng tôi cũng chẳng muốn tha thứ cho anh một cách dễ dãi như thế. Thế là tôi chỉ khẽ gật đầu rồi xăm xăm bước đến cầu thang dẫn lên căn hộ, chẳng thèm vịn vào cánh tay B như thường lệ nữa trong khi anh đầu cúi gằm, lẽo đẽo theo sau như chú cún con đang bị phạt vì tội cắn càn. 😏

You can dance-every dance with the guy
Who gives you the eye, let him hold you tight
You can smile-every smile for the man
Who held your hand neath the pale moon light

But don't forget who's takin' you home
And in whose arms you're gonna be
So darlin' save the last dance for me ...

Friday, July 27, 2018

Giáng Sinh xưa - The Blue Angel (46A)

Hàng năm, vào dịp cuối xuân hoặc đầu hạ, học viện hải quân Mỹ có truyền thống tổ chức một sự kiện khiêu vũ để các sinh viên năm cuối giao lưu với học viên và sĩ quan hải quân các nước trước ngày tốt nghiệp. Đây cũng là sự kiện mang tính giáo dục không chỉ cho sinh viên học viện mà còn cho cả các giảng sư và những nhân viên đang làm việc tại đây về những nền văn hóa quốc tế thông qua giao lưu với những sĩ quan trong ngành từ các nước. Justin sắp tốt nghiệp, và vì đây là sự kiện trọng đại đánh dấu một cột mốc quan trọng trước khi chính thức mang hàm sĩ quan nên cậu ấy rất nôn nao, hào hứng. Gặp nhau trong những ngày này, cậu luôn hăm hở nói về những màn biểu diễn đặc biệt của các sinh viên quốc tế, về những con người thú vị cậu sẽ có dịp gặp gỡ tiếp xúc và có lẽ, sẽ có cơ hội làm việc cùng vì hải quân các nước thường có sự liên quan mật thiết với nhau, nhất là về hợp tác cứu hộ trên biển hoặc lúc thực hiện các sứ mạng nhân đạo tại những vùng lãnh thổ đang có nội chiến, giao tranh quyền lực trên thế giới. 

Ban đầu tôi cũng rất thích khi sẽ được tham gia sự kiện thú vị này, nhưng khi nghĩ đến việc sẽ gặp một lúc rất nhiều người lạ từ những nền văn hóa khác nhau, tự dưng tôi hơi lo ngại vì biết bản thân mình rất dễ ngột ngạt với ảnh hưởng từ hội chứng đám đông. Justin mỉm cười thông cảm khi nghe quan ngại của tôi, bảo rằng tôi chẳng phải giao lưu gì với ai nếu không thích, và chỉ cần ngồi ở hàng ghế khán giả và xem những tiết mục biểu diễn thôi cũng được. Nhưng như thế thì chán chết, tôi thầm nghĩ. Vả lại, sợ quái gì chứ, tôi đã có “vệ sĩ riêng” đi cùng cơ mà. Khi nào ngột ngạt không thoải mái, cứ ôm lấy cánh tay rắn rỏi ấy và nhìn vào đôi mắt biết nói kia là tôi biết mình đã an toàn trong vành đai che chở bảo bọc ấy rồi.

Dạ hội khiêu vũ quốc tế được tổ chức bàn bản đến không ngờ. Khi nghĩ đến những sự kiện của “trường học”, tôi ít mong chờ yếu tố chuyên nghiệp tương đương với những sự kiện thương mại vì lợi nhuận khác như nhà hát hay những đêm nhạc hoành tráng ngoài trời của những ban nhạc chuyên nghiệp và nổi tiếng. Tất cả, từ khâu phát hành vé cho đến điều hành giao thông xung quanh khu vực diễn ra đêm hội, từ cách phân luồng khách tham dự ở lối vào cho đến việc bố trí những khu vực riêng biệt cho từng tiết mục biểu diễn, và tất nhiên, phải kể đến những màn biểu diễn rất công phu và điêu luyện cho thấy những sinh viên này đã nghiêm túc tập dượt kỳ công đến mức nào cho đêm hội chính thức. 

Hôm nay tôi thích thú nhìn B và Justin mặc quân phục đen phẳng phiu với bow tie, tóc lại cắt cao gọn gàng và mày râu nhẵn nhụi trở lại, trông nghiêm nghị và lịch lãm, thật khác hoàn toàn với hình ảnh hai chàng lãng tử tóc tai lòa xòa ôm đàn guitar hát tình ca của đêm nhạc jazz hôm nọ. Còn tôi và Vivien, không hẹn mà gặp, đều diện váy hồng, tôi hồng tro và Vivien hồng tía. Từ dạo quen Justin, Vivien bỗng trở nên dịu dàng nữ tính hẳn ra, không còn ăn mặc hở hang và đeo khuyên mày khuyên mũi đầy mặt, tóc tai cũng chẳng còn nhuộm lung tung mà đã để màu tự nhiên, trang điểm cũng nhẹ nhàng thanh thoát chứ không quá ấn tượng như trước nữa. Mà như thế thì tôi cảm giác hợp với Vivien hơn, và về sau này, tôi biết mình đã nghĩ đúng về con bé khi nó bảo tôi rằng nó đã thay đổi và bị ảnh hưởng từ khi vào học viện mỹ thuật, chơi với hội bạn toàn những đứa dị hợm nên nó cũng “thay da đổi thịt” lúc nào không hay.

.

Chương trình bắt đầu lúc bảy giờ và kết thúc vào nửa đêm nhưng bọn tôi hẹn nhau từ năm giờ chiều để đi ăn tối trước sự kiện. Chiều thứ Bảy đông nườm nượp khách bộ hành, đây là lần đầu tôi đi chơi với B khi anh mặc quân phục, lại là dạng formal nhất thế nên cũng thu hút sự chú ý của mọi người nhiều nhất. Nhưng B và Justin không phải là những “người đàn ông quân phục” duy nhất đi dạo phố chiều nay. Thành phố thủ phủ thuyền buồm bé xinh bỗng trở nên chật chội khi có hơn cả ngàn sinh viên và sĩ quan hải quân cùng tụ hội và tham gia sự kiện giao lưu quốc tế này. Nhìn những người đàn ông mặc quân phục chỉnh chu lấp đầy những con đường lát đá gồ ghề cổ xưa với những cửa hiệu bé xinh đầy màu sắc dọc theo bến cảng và những trục lộ chính, tự dưng tôi chợt liên tưởng đến phim Casablanca mà cả nhóm đã xem ngoài trời hôm nọ, cảm giác như mình đang bước ngược vào lịch sử và đang hòa mình trong một không khí khẩn trương của những ngày vừa bùng nổ chiến tranh thế giới thứ hai ở tận trời Âu năm ấy. Nghĩ đến đó, bất giác tôi nắm chặt lấy tay B, nghĩ đến việc một ngày nào đó có thể anh sẽ phải đi sang những vùng đất nguy hiểm vì chiến tranh khiến tim tôi se thắt. Anh cũng nắm chặt tay tôi, nhìn một lúc vào mắt tôi và nói nhỏ. 

“Em đang nghĩ đến chiến tranh phải không?”

Tôi giật mình, suýt nữa thì trượt gót giày vào khe hở giữa những viên đá lót đường trơn láng. Ngước mắt lên nhìn anh, tôi thấy đôi mắt biết nói ấy như đang chia sẻ những quan ngại bất chợt của tôi thật đúng lúc. 

“Hải quân là binh chủng an toàn nhất, em yên tâm.” Anh mỉm cười và khẽ hôn vào tay tôi. “Và anh cũng không thích chiến tranh, công việc của anh chỉ liên quan đến những mục đích hòa bình thôi, cho nên em không phải lo lắng gì cho anh cả, nhé!”

Tôi tự cười mình. Đã biết thế từ lúc mới quen anh, nhưng sự gắn bó giữa tôi và B cứ ngày càng khắng khít đến mức đôi khi tôi có cảm giác phổi mình đang thở và tim cũng đập cùng nhịp với anh vậy, đôi tâm hồn như luôn hòa quyện vào nhau với một sự thông hiểu và sẻ chia đồng điệu. Mỗi khi có ánh mắt ấm áp của anh bao phủ, tôi lại thấy bình an, như lúc này.

Đêm nay tôi thích thú được tham quan những tòa nhà bên trong học viện hải quân chứ không chỉ đi bên ngoài như hai lần trước đấy nữa. Tòa nhà chính nơi diễn ra dạ tiệc cao và đồ sộ với nhiều cột cao ở sảnh chính được chạm khắc tinh vi giống kiến trúc La Mã, trần nhà mắc đầy những bộ đèn chùm đồ sộ bằng pha lê sáng lóng lánh, và đủ các loại cờ hải quân Mỹ treo dọc lối đi vào khu trung tâm dạ tiệc. Khu trung tâm nơi diễn ra những màn biểu diễn của sinh viên các nước thì giăng đầy cờ quốc tế. Lác đác đó đây, tôi thấy có một số sĩ quan gốc Á mà trông có vẻ là người Nhật hoặc Đại Hàn, và khi gặp tôi, họ luôn gập người chào rất trịnh trọng, một người còn nói tiếng Nhật với tôi nữa khiến tôi phải bối rối giải thích nọ kia trong khi B thì mỉm cười, thích thú với việc ấy vì đây không phải là lần đầu tiên tôi bị lầm là người Nhật. 

B có vẻ xúc động khi bước vào đây. Anh đã từng gắn bó với nơi này trong bốn năm, học được rất nhiều, từ kiến thức sách vở cho đến kinh nghiệm thực tế, từ tinh thần đồng đội cho đến những hoài bão cá nhân luôn được trui rèn và khuyến khích không ngưng nghỉ. Lần tham gia đêm hội giao lưu quốc tế lần cuối trước ngày tốt nghiệp cũng là lúc anh biết mình đã sắp bước sang một trang mới của cuộc sống, khi mà một sĩ quan tương lai sẽ phải tự quyết định rất nhiều việc quan trọng, không chỉ cho bản thân mà còn ảnh hưởng đến rất nhiều người khác. 

Đi ngang một tấm bảng đồng gắn trên tường, anh dừng lại và chỉ cho tôi. 

“Đây là bảng khắc ghi sứ mệnh của học viện, và bên kia là lời tuyên thệ của bất cứ sinh viên nào một khi đã trở thành một thành viên chính thức của gần bốn ngàn sinh viên đang sinh sống và học tập tại đây.”

Tôi đọc bảng ghi sứ mệnh của học viện hải quân, và thật ấn tượng vì tiêu chí đầu tiên trong việc đào tạo sinh viên tại đây chính là đạo đức, rồi thứ hai là tinh thần và cuối cùng mới là thể chất. Hồi nghe anh kể chuyện bị nắn gân trong mùa hè đầu tiên tại đây, tôi cứ nghĩ đã là môi trường quân đội thì tiêu chuẩn thể chất phải được đặt lên hàng đầu. Đúng rồi, anh có nói đến việc các học viên tại đây hồi mới vào đã bị đè bẹp bất cứ bệnh ngôi sao nào từ trong trứng nước, và đó có lẽ là bài học đạo đức đầu tiên. Sau đó là những giờ luyện tập “tra tấn tinh thần” không thương tiếc, khi mà học viên đúng nghĩa đen là bị nhục mạ, chửi mắng, luôn bị phạt vạ vô cớ mà vẫn phải cắn răng chịu đựng, bởi vì nếu ai chịu không nổi và có thái độ chống đối thì hình phạt lại còn tăng cao hơn nữa. Và cuối cùng là những đợt trui rèn thể chất kinh hoàng. Thế mà mọi việc rồi cũng qua, anh và các bạn vẫn luôn cảm ơn những năm tháng đầy kỷ niệm nơi đây, khi mà những đợt rèn luyện đạo đức, tinh thần và thể chất ấy thật cần thiết cho thực tế cuộc sống và công việc của những nơi anh đã và đang đi qua như thế nào.
.
Chương trình mở màn với nghi thức khai mạc vào đúng bảy giờ, sau đó là những chương trình biểu diễn văn hóa các nước với các tiết mục khá ấn tượng, từ múa kiếm Nhật cho đến flamenco Tây Ban Nha, rồi tiết mục nhảy sạp của các cô gái Philippines mà tôi nhận xét là rất giống với kiểu nhảy sạp ở miền Bắc Việt Nam cho đến những điệu nhảy giống múa bụng của các cô gái Hawaii, tất cả đều hoàn hảo, chỉn chu đến bất ngờ. Các sinh viên Mỹ hôm ấy có nhiều tiết mục nhất, họ biểu diễn ảo thuật, võ thuật, nhào lộn, rồi dàn đồng ca của học viện kết thúc chương trình giao lưu văn hóa lúc tám giờ rưỡi, và dạ tiệc khiêu vũ bắt đầu. 

Ban nhạc sống bắt đầu đêm nhạc, sau đó DJ sẽ độc chiếm toàn bộ chương trình còn lại cho đến nửa đêm, là khi kết thúc chương trình. Bọn sinh viên đã nôn nóng dạ tiệc này từ hơn cả tháng nay, lại phải ngồi chôn chân trong hơn một tiếng đồng hồ vừa qua cho nên khi buổi khiêu vũ vừa bắt đầu là tất cả đều đã túa ra chiếm lĩnh đầy sàn nhảy. Tôi vẫn thủng thẳng chưa muốn đi ra đấy vì nó đông như kiến cỏ, B lại bận nói chuyện với một sĩ quan có tuổi khác, có vẻ là cấp trên của anh, thế nên tôi cứ thong thả đứng một mình và nhìn ngắm mọi người theo thói quen mỗi khi đến những nơi ồn ào đông đúc. Đứng một mình mãi cũng chán, tôi bắt đầu đi lang thang nhìn ngắm kiến trúc của tòa đại sảnh và thích thú với ý nghĩ ai cũng đang vui vẻ hào hứng nhảy nhót bên trong nên sẽ chẳng để ý gì đến mình. Một anh bạn của B có vẻ vừa nhận ra tôi nên bước đến chào rồi hỏi tại sao tôi lang thang ở đấy một mình. Tôi đưa tay chỉ về hướng B đang đứng thay cho lời giải thích, thế là anh bạn ấy cười. “À, ông ấy từng là cấp trên của bọn tôi đấy, vừa về hưu hồi năm ngoái.” Hơi giật mình vì thông tin hơi quen thuộc này, bất giác tôi chợt nhớ ra. Tôi đã nhớ ông tướng về hưu này là ai rồi, tự dưng lòng tôi hơi cuộn lên một cảm giác bất an. Tôi cũng bắt đầu sốt lên khi anh nói chuyện với ông ấy đã khá lâu và xem như câu chuyện của họ sẽ không sớm kết thúc vì trông cả hai đều có vẻ hơi căng thẳng. Lại chuyện gì nữa đây, tôi linh cảm một việc chẳng lành và cảm thấy khó chịu về cảm giác ấy. Một nỗi sợ hãi mơ hồ lại len nhẹ vào người khi trong trí tôi bỗng liên kết cảm giác này với những điều mà chị phụ nữ áo đen kỳ bí kia đã “phán” với tôi vào đêm nhạc jazz nọ.

Đi lang thang xong lại chán, tôi bước về khu vực khiêu vũ, khẽ nhún nhảy một mình theo nhạc và đưa mắt tìm Vivien và Justin trong đám đông kia. Khi nãy hai người đã cố kéo tôi ra đấy nhưng thực sự tôi chẳng có nhã hứng vì tôi muốn chờ B. Cuối cùng anh cũng đã trở về và đứng cạnh tôi, thế là tôi mừng rỡ vội ôm lấy cánh tay anh và khẽ áp má lên ấy. Nhưng tôi cảm giác có điều gì đó không bình thường. B vẫn đứng im, chẳng nói năng gì, cũng chẳng vòng cánh tay kia ôm lấy vai tôi như thường lệ khiến tôi ngờ ngợ, và khi tôi quyết định ngẩng mặt nhìn lên thì ôi thôi, tôi vừa ôm nhầm cánh tay của một người hoàn toàn xa lạ!

“Ôi xin lỗi, tôi … tôi cứ tưởng anh là …” Tôi đỏ mặt ấp úng khi vội vã buông cánh tay anh ta ra.
“Alex.” Người đàn ông lạ mặt kia tiếp lời tôi và cười tươi. 

Tôi đã lấy lại bình tĩnh sau cơn xấu hổ vì ôm nhầm người khi nãy, mỉm cười rồi tự giới thiệu mình và đưa tay cho Alex.  Anh ta bắt tay tôi và miệng lại tủm tỉm cười khiến tôi cảm thấy nhột nhạt. Cả một rừng người thế này, anh đàn ông nào cũng quân phục đen giống nhau, anh ta cũng cao tương đương với B, vóc người cũng giống anh, lại lù lù đứng gần tôi như thế, trong bối cảnh tranh tối tranh sáng thế này mà tôi không nhầm lẫn mới là lạ! 

“Dường như em đang chờ đợi ai đó phải không?” Alex hỏi, mắt vẫn nhìn tôi đầy tò mò thích thú. 
“Vâng …”
“Ai mà may mắn đến thế?” Anh ta lại nheo mắt.
“Anh ấy đang … à đang có việc bận.” Tôi vẫn chưa xua hết được những lăn tăn về cuộc nói chuyện kéo dài của B với ông tướng về hưu kia và bắt đầu sốt ruột. 

Anh ta dường như định nói gì đấy nhưng thôi, việc ấy khiến tôi mỉm cười khi liên tưởng đến một người cũng có thói quen đáng ghét ấy. Lúc này tôi mới nhìn kỹ mặt Alex, trông anh ta hao hao giống một người nổi tiếng nào đó mà tôi chẳng kịp nghĩ ra. Alex trạc tuổi B, xương hàm cũng hơi vuông giống anh, mắt hazel sáng bên dưới vầng trán rộng và miệng cười tỏa sáng cả gương mặt. 

Lúc này Vivien và Justin đã tìm thấy tôi, hai người vừa bước đến và định kéo tôi ra sàn nhảy lần nữa thì nhận ra tôi đang “có khách”, thế là Vivien lại nhanh nhảu mời Alex tham gia cùng cả nhóm. Tôi quyết định không chờ B nữa. Khi nãy trước khi bước ra nói chuyện riêng với ông tướng kia, anh đã dặn tôi cứ ra khiêu vũ với mọi người nếu thích và không phải chờ anh. Kỳ thực, đã hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua kể từ lúc khai mạc chương trình, tôi cảm thấy mình đã chồn chân lắm rồi nên vui vẻ bước ra sàn nhảy với Vivien và Justin cùng anh bạn Alex mới quen. Lũ sinh viên vừa nhảy vừa hò hát theo nhạc, đưa tay vẫy theo nhịp đầy phấn khích với DJ khiến tôi cũng bị lôi cuốn vào không khí náo nhiệt của đám đông đang gần như cuồng loạn ấy.

Điệu nhảy tập thể vừa kết thúc, Alex mời tôi khiêu vũ với anh ta cho phần tiếp theo. Tôi ngại ngùng và đưa mắt tìm B thì anh đã đi đâu mất. Tôi hơi lăn tăn, liệu mình có nên “xin phép” B trước khi nhận lời khiêu vũ với anh bạn mới này không nhỉ? Chắc là không, mà có lẽ B cũng chẳng màng vì mục đích anh đưa tôi đi chơi ở nơi này đêm nay chủ yếu là vì tôi đấy thôi. Thế là tôi nhận lời khiêu vũ cùng Alex. 

Nhạc vừa dứt, tôi cũng ngỏ ý muốn nghỉ vì tự dưng tôi cảm thấy e ngại ánh mắt của Alex dành cho tôi trong suốt thời gian chúng tôi khiêu vũ. Hơi ngạc nhiên nhưng anh ta chỉ mỉm cười và vòng cánh tay cho tôi vịn vào và đưa tôi ra khỏi sàn nhảy với một phong thái rất đĩnh đạc. Quái, hai anh này sao có nhiều điểm giống nhau đến thế không biết? B đã quay về nơi tôi đã đợi anh ban nãy, lúc này anh lại phải đứng đấy đợi tôi vì sàn nhảy đông như kiến cỏ, anh sẽ chẳng có cách nào tìm ra tôi trong đám đông này được. B tươi cười khi nhìn thấy tôi rồi nụ cười ấy bỗng phụt tắt bất chợt và nhanh chóng như bóng đèn vừa mất điện. Tôi cảm nhận một sự căng thẳng nào đó giữa ba người chúng tôi mặc dù bối cảnh lúc ấy rất bình thường. Alex hiển nhiên đã đoán biết B là bạn trai của tôi nhưng anh ta chẳng vội vã công nhận điều ấy, và khi tôi giới thiệu hai người với nhau, nhìn cách hai người đàn ông bắt tay khiến tôi không khỏi liên tưởng đến hình ảnh hai võ sĩ quyền Anh đang so găng và chỉ chực chờ thịt nhau trên võ đài mà thôi. Cả hai đều hơi mỉm cười thân thiện lúc bắt tay nhưng sao ánh mắt lại có vẻ như đang tóe lửa thế kia, nhất là B. Tôi thích thú nhìn hai người đàn ông như đang vặn tay nhau cho đến vỡ vụn ra mới thôi, một cái bắt tay dài vô tận và bao trùm một không khí ngột ngạt lạ lùng. 

Tuesday, July 24, 2018

GSX 45B - Don't cry for me Argentina - Teaser :))

Hôm mình post entry 45B, cố tình ngắt ở đoạn ấy để trêu cho bạn đọc sốt lên hóng vụ đánh ghen mà giang hồ đã và đang đồn đãi bấy lâu thôi 😅, chứ entry 46 mới chính thức phục vụ các bạn phi vụ oánh ghen hoành tráng nhé!

Còn lý do đặt tên cho entry 45B "Don't cry for me Argentina" là vì đó là quê Luís, cũng là quê hương của vũ điệu tango nóng bỏng. Mỗi khi nghe bài hát này là mình bồi hồi nhớ đến cậu ấy vì lời lẽ và giai điệu da diết quá, mặc dù lời bài hát chẳng ăn nhập gì đến cậu ấy cả. 

Mời các bạn quay về entry 45B đọc phần kết mình vừa cập nhật nha! 😁

Friday, July 13, 2018

Giáng Sinh xưa - Quando, quando, quando? (45A)


Câu lạc bộ jazz của học viện mỹ thuật nơi Vivien học là một câu lạc bộ không chỉ tụ hội sinh viên mà còn có thêm một số giáo sư của trường. Ban đầu câu lạc bộ này chỉ lác đác vài thành viên sáng lập, đa phần là những người biết chơi một nhạc cụ nào đấy và đang trên đường học jazz, chỉ gặp nhau cuối tuần và chơi nhạc cùng nhau, chia sẻ kinh nghiệm trên bước đường mò mẫm cách “improvise” nhạc, một cách thức chơi nhạc cực kỳ ngẫu hứng của giới chơi jazz sành điệu vốn không nhất thiết phải tập dượt kỳ công với nhau trước khi trình diễn như các ban nhạc kiểu truyền thống khác. Jazz là thế, luôn lấy ngẫu hứng làm chủ đạo và để sự sáng tạo thăng hoa, có lẽ vì thế mà hầu như lần trình diễn nào cũng không hoàn toàn giống lần trước, cảm xúc của người nghệ sĩ đã thay đổi và việc biểu diễn của họ do đó cũng không thể giống như những lần khác được. Các thành viên đến rồi đi, những người sáng lập ban đầu cũng vậy, nhưng tựu trung nhóm vẫn luôn có những người trụ cột chính và luôn có mặt đều đặn trong những lần họp mặt. Tập dượt, học hỏi với nhau một thời gian, câu lạc bộ bắt đầu tìm đến những sự kiện hội hè cộng đồng của thành phố để chính thức biểu diễn trước công chúng. 

Hôm diễn ra Artscape, theo kế hoạch ban đầu thì các thành viên jazz club sẽ biểu diễn ở đấy, nhưng rồi do trục trặc phút cuối nên đành phải hủy. Khi nghe tôi tiếc rẻ vì lỡ mất cơ hội được xem và nghe jazz, Vivien mỉm cười và nói với tôi rằng tôi sẽ được đền bù xứng đáng vào tối thứ Năm cuối tháng. Cho đến tối nay thì tôi mới hiểu ý nó hôm ấy. Câu lạc bộ này có một địa điểm gặp gỡ khá dị thường, đó vốn từng là một nhà kho chứa giấy văn phòng phẩm, bị bỏ hoang lâu ngày rồi được sửa chữa tân trang, thay đổi mục đích sử dụng và biến nó thành một dạng hộp đêm mini. Và chỉ có một số khách nhất định mới biết đến nơi này. Về sau, tôi mới vỡ lẽ ra, việc tôi cho rằng địa điểm của nó “dị thường” là rất ấu trĩ và nhà quê, bởi vì chỉ có những nơi thật độc đáo, ít người biết đến như thế này mới là cool, là sành điệu. Nó cũng giông giống loại hộp đêm đặc biệt cùng loại ở New York, nơi những người ăn mặc đẹp hợp thời trang cứ đêm đến thì dùng thang máy công nghiệp cũ kỹ và rỉ sét, cọc cà cọc cạch để đi vào những cái nhà kho có vẻ ngoài tồi tàn rách rưới chẳng hề có bảng hiệu, để rồi khi bước vào trong thì cũng là lúc lạc vào một nơi không thể sành điệu hơn với đủ thứ thiết bị âm thanh ánh sáng hiện đại, nội thất luôn có phong cách đặc biệt và mang dấu ấn của nhà thiết kế, với những ban nhạc cực kỳ đặc biệt và những DJ tầm cỡ. Và không thể không nhắc đến đối tượng đi chơi ở đấy. Không nhất thiết phải là đối tượng nhiều tiền, nhưng nếu không cool, không có gu thì sẽ không biết đến nơi này, và đôi khi, có biết cũng không thể vào được vì không được mời. 

Hộp đêm mini này, vì thuộc loại “dị thường” như thế nên cũng chẳng có biển hiệu gì cả, chủ nhân hộp đêm là bạn thân của chủ nhiệm câu lạc bộ jazz. Hộp đêm mở cửa cả tuần cho công chúng, và đóng cửa vào tối thứ Năm vào tuần cuối của tháng chỉ để dành cho các thành viên câu lạc bộ jazz và bạn bè có nơi để gặp gỡ, chơi nhạc, giao lưu kết bạn trong một không khí vừa ấm cúng vừa chuyên nghiệp. Đêm nhạc này sẽ không có người phục vụ, khách đến chơi tự mang đồ ăn thức uống đến, tự phục vụ rồi cũng tự dọn dẹp để tiết kiệm chi phí. 

.

Tôi ngạc nhiên khi gặp những thành viên câu lạc bộ jazz, vốn trông cũng bình thường như bao nhiêu người khác. Trong trí tưởng tượng của tôi, lẽ ra họ phải có cái gì đó hơi khác biệt một chút, thậm chí hơi dị hợm nữa, như những con người nghệ sĩ khác mà gần đây tôi hay có dịp gặp gỡ. Câu lạc bộ có sáu thành viên chủ chốt, nhưng dây mơ rễ má từ đấy thì tỏa rộng ra đến hai mươi mấy người, đa phần là bạn trong trường, rồi bạn của bạn, như tôi và B cùng Justin của buổi tối nay.

“A, chào em Dancing Queen!” 

Giọng nói hồ hởi quen thuộc của Luís vang lên khi tôi chưa kịp bước ra khỏi thang máy, nó khiến tôi thấy vui vui vì đã lâu tôi mới gặp lại cậu ấy kể từ lần đi chơi New York vừa rồi. 

“Chào Luís! Khỏe không?” Tôi vui vẻ bước đến và Luís chẳng đợi lâu, ôm ghì lấy tôi và hôn tôi đánh chụt lên má. Tôi thích Luís, ở cậu ta luôn có một nguồn năng lượng mãnh liệt nào đó khiến người đối diện luôn cảm thấy thư giãn, miệng mồm cậu thì cứ thoăn thoắt nói nhanh như khướu, vốn chẳng phải tuýp đàn ông tôi thích, nhưng với tư cách một người bạn thì tính cách này chẳng có gì khiến tôi phàn nàn.

Luís lại vui vẻ quay sang ôm hôn Vivien và bắt tay Justin và B, thái độ phấn chấn vui tươi, miệng cười tỏa sáng khiến tôi không tránh khỏi được vui lây từ nguồn năng lượng cuồn cuộn từ chàng trai Nam Mỹ xởi lởi này. Cậu ta lăng xăng giúp tôi và cả bọn mang đồ ăn và thức uống vào khu vực bar, sắp xếp mọi thứ thật chu đáo, rồi quay sang hỏi tôi muốn uống gì. Khi nghe tôi nói muốn uống nước lọc, cậu ta cười vang. 

“Lại nước lọc hả người đẹp?”

Tôi cũng cười và nhắc lại cho cậu ấy nhớ lý do tôi muốn cẩn thận hơn với rượu sau lần tôi ngất xỉu trong dạ vũ hội hóa trang masquarade hoành tráng đêm nào.

“Tôi hiểu, tôi hiểu!” Luís lại liếng thoắng. “Làm sao tôi quên đêm hôm đó được? Em làm mọi người sợ hú vía một phen!”
“Và anh ấy là người đã bế chị vào nhà sau khi bọn em đưa chị về đấy!” Vivien nháy mắt với tôi rồi với Luís. Tôi nhận thấy B hơi nhướn mày khi nghe việc ấy, nhưng anh chẳng nhận xét gì.

Tôi hơi băn khoăn, đúng là tôi đã quên phéng vụ ấy. Sáng hôm sau đêm hội, lúc thức dậy, đúng là tôi chẳng còn nhớ những gì đã xảy ra sau khi ngất xỉu vào đêm trước, và cũng đã chẳng mảy may nghĩ đến việc làm thế nào mà tôi có thể tự mình lết lên hai dãy cầu thang để vào nhà. 

“Em sẽ là người tỉnh táo duy nhất tối nay đấy, và sẽ được xem những kẻ say rượu tấu hài. Rất thú vị đấy!” 

Luís cười vang, vừa nháy mắt và đưa cho tôi chai nước. Tôi mỉm cười cám ơn cậu ấy rồi đón lấy chai nước và bước theo mọi người về chỗ ngồi. Luís luôn bận rộn suốt đêm gặp gỡ bạn bè, nếu không biết thì mọi người dễ lầm tưởng cậu ta chính là chủ nhân của hộp đêm này, hoặc phải là người chủ chốt của câu lạc bộ jazz. Tôi thích thú nhìn cách Luís hành động như một hoạt náo viên, và không việc gì thích hợp hơn công việc này với cậu vũ sư tài hoa và xông xáo chẳng biết mệt mỏi là gì. 

Hộp đêm này có cách bài trí cũng khá đơn giản, về sau tôi được biết anh chủ là người theo trường phái “tối giản” và “công nghiệp”, thích sự tối giản trong thiết kế và bài trí trong khi vẫn chủ động tạo ra một số điểm nhấn nổi bật nhất định. Trần nhà vẫn để lộ những đường ống máy lạnh to đùng được bao bọc giấy nhôm và chạy ngang dọc khắp nơi, tường gạch loang lổ vài vết trám xi măng sứt sẹo đó đây khiến cả khu nhà trông giống như một nhà xưởng sản xuất cơ khí hơn là một hộp đêm tráng lệ theo tưởng tượng ban đầu của tôi. Sân khấu đặt ngay chính giữa và chỉ cao hơn sàn nhà chừng bốn mươi centimet, tạo cảm giác gần gũi ấm cúng với khán giả hơn. Bàn ghế bày biện thành từng cụm vòng quanh sân khấu, bao bọc thành một vòng cung một trăm tám mươi độ, chạy theo sát tường là những dãy ghế trường kỷ với rất nhiều gối nệm tựa lưng dành cho những ai thích “lounge”. 

“Này em,” B hỏi nhỏ tôi khi cả bọn đã ngồi vào bàn. “Sao anh chẳng biết vụ ‘dancing queen’ và vụ em ngất xỉu nhỉ?”
“À …” Tôi tủm tỉm cười, thích thú khi B quan tâm đến việc ấy, “lần ấy em tham gia đêm vũ hội hóa trang ở trường Vivien, và em đã ngu ngốc uống rượu khi bụng đang đói nên bị ngất xỉu …” 
“Trời đất! May là em không sao. Mà khi ấy chúng ta đã quen nhau chưa nhỉ? …”
“Đã biết nhau rồi đấy!” Tôi mỉm cười ngây thơ. 
"Và em là 'dancing queen' của dạ vũ hội ấy?" Anh lại cười và nhìn tôi vẻ tò mò. 
"Em chỉ nhảy tango với Luís thôi, chẳng có gì đặc biệt như cách anh ta thổi phồng lên đâu!" Tôi thật thà.
"Wow, tango?" B nhìn tôi thích thú. "Em thích khiêu vũ không? Hồi đó Jacqueline thường lôi anh đi với hội bạn của bà mỗi khi bà ấy không có bạn nhảy, nhưng kể từ khi vào học viện hải quân, nhờ ở nội trú nên anh mới thoát được vụ ấy!" Anh cười giòn. 
"Em có nghe nói năm nào học viện hải quân cũng có những sự kiện khiêu vũ phải không anh?"
"Đúng rồi. Tháng sau sẽ có một sự kiện khiêu vũ giao lưu với sinh viên học viện hải quân quốc tế đấy. Em có thích tham gia không?"

Tôi cười tươi và gật đầu. 

"Nhưng em đừng mong đợi nhiều ở anh nhé. Từ hồi ra trường đến giờ đã năm năm, anh chẳng còn tham gia những sự kiện khiêu vũ như thế này nữa. Nếu thích, em có thể mời Luís."
“Không cần đâu, em chỉ thích nhảy với anh thôi!" Tôi mỉm cười. Nhắc đến Luís, tôi lại muốn trêu anh. "Vậy chứ, anh không muốn hỏi thêm vụ Luís bế em vào nhà hay sao?”  
“Cũng tùy. Theo em thì anh có muốn nghe không đấy?”
“Em nghĩ anh sẽ đủ bản lĩnh để nghe!” Tôi hắng giọng, cố che đậy một nụ cười láo lếu. “Thật ra, em chẳng nhớ gì cả anh ạ. Hôm nay là lần đầu em biết về vụ này đấy.” Tôi lại quyết định thật thà với B.
“Anh tin em. Khi nãy nhìn cách em phản ứng khi nghe Vivien nói, anh biết em đã chẳng nhớ gì!”

Tôi mỉm cười, không nói gì thêm, B cũng im lặng một lúc. Có lẽ tôi và anh đang cùng nghĩ đến một việc giống nhau, đến “tai nạn” của B hồi trước Giáng Sinh năm ngoái, cũng đã say xỉn chẳng biết trời trăng gì khiến anh suýt nữa thì trở thành “người hùng đổ vỏ” dạo nào. 

“Thế anh có ghen không đấy?” Tôi hỏi bất chợt khiến B như bất ngờ bị lôi ra khỏi dòng hồi tưởng trong đầu.
“Ghen á? Vụ gì? À, vụ Luís bế em vào nhà?” Nét mặt anh giãn ra với một nụ cười thật dễ thương. “Có và không! Không ghen là vì anh phải cảm ơn cậu ấy đã giúp em đấy chứ, còn có ghen là vì … vì anh vẫn chưa có được diễm phúc làm việc ấy …”
“Nhưng anh đã có bế em một lần mà, hồi mình hẹn hò lần đầu ấy?” Tôi cố bào chữa. 
“Vụ ấy không tính!” B nói nhanh gần như cắt lời tôi rồi giả vờ châu mày khiến tôi cười vang và quyết định không đào sâu thêm nữa vào đề tài này.

.

Ban nhạc jazz chơi với nhau một vài bài nhạc không lời cho phần mở màn rồi tạm nghỉ và trò chuyện với bạn bè, sau đó khán giả lại trở thành nghệ sĩ và biểu diễn trên sân khấu, khi thì với ban nhạc, lúc biểu diễn đơn. Đa phần khán giả có mặt tại đây đều là những người rất có năng khiếu về đàn hát, tôi thật ngạc nhiên khi thấy họ chơi nhạc và hát rất hay với tư cách nghiệp dư như thế này, và cả nhóm chúng tôi cũng có cùng nhận xét như thế. 

“Này B, hình như anh biết hát và chơi đàn cũng giỏi nữa. Hay là anh cùng tham gia với mọi người cho vui nhé?” Vivien gợi ý với B sau khi quay lại bàn với một chiếc khay đựng thức uống cho mọi người.
“Lại là em nữa đấy à?” B quay sang nhìn tôi đầy nghi ngờ, rồi quay sang trả lời Vivien. “Mọi người ở đây đàn hát chẳng kém gì dân chuyên nghiệp, tôi nghĩ mình nên nhường cho người giỏi biểu diễn thì hơn …”

B chưa dứt lời thì Luís đã xướng tên anh trên sân khấu, và vì đây là đêm nhạc đặc biệt chỉ dành cho một nhóm nhỏ nên mọi người ai cũng đưa mắt nhìn anh. Vivien khoái trá nhìn B, rồi vỗ tay và hô hào cổ vũ thật to khiến B bị vướng vào một sự thể đã rồi và không thể ngồi yên ở đấy mà thoái thác nữa. Anh nhún vai rồi đứng lên một cách bất đắc dĩ, tôi và Vivien lại khoái trá nhìn nhau, thỏa mãn vì kế hoạch bí mật của hai đứa đã thành công mỹ mãn. 

“Thật ra … tôi không nghĩ mình lại có vinh hạnh được biểu diễn trong đêm nhạc đặc biệt này …” B nói vào microphone khi đã bước lên sân khấu, “thật không công bằng cho các bạn khi phải ngồi đây nghe tôi hát sau khi đã được thưởng thức những tài năng tuyệt vời kia. Mọi người cố chịu đựng nhé!” 

Khán giả cười ồ khi nghe anh pha trò thật duyên. B mỉm cười rồi bước đến góc sân khấu cầm cây guitar lên, chỉnh sửa dây đàn rồi bước ra chiếc ghế tròn cao đặt cạnh cây microphone. Anh ngồi lên ghế, một chân gập lại gác lên xà ngang của ghế, chân kia hơi duỗi trên sàn sân khấu, và quàng dây guitar lên vai. Trông anh lúc này chẳng khác một rocker chuyên nghiệp, quần jeans bạc gối, áo thun đen cổ tròn ôm gọn người, đầu hơi nghiêng, mặt như tạc tượng trong cảnh tranh tối tranh sáng, tóc dài rũ xuống trán, râu vẫn lún phún chưa cạo, đẹp thần sầu. 

“Có một kẻ chủ mưu đáng yêu trong vụ này, em nên biết bài hát này là dành cho em đấy!” B cười tươi và nhìn về phía tôi khiến tôi hơi lúng túng, cảm giác “tội lỗi” vô cùng.

Rồi anh thong thả dạo đàn với những ngón tay thon dài và bắt đầu hát. 

Tell me when will you be mine
Tell me quando quando quando
We can share a love devine
Please don't make me wait again

When will you say yes to me
Tell me quando quando quando
You mean happiness to me
Oh my lover tell me when

Giọng anh thật trầm và ấm, mượt mà êm ái như ru, mắt sâu hút luôn dán vào tôi khi cất lên những lời lẽ thiết tha nồng nàn ấy khiến tim tôi lại lỗi nhịp. Tôi rất thích cách anh nhả từng lời thật chậm rãi và trầm tĩnh, cách anh thong thả đệm đàn, thật giống như lần đầu tôi gặp anh trong đêm Giáng Sinh năm ngoái …

Every moment’s a day
Every day seems a lifetime
Let me show you the way
To a joy beyond compare ...

Liếc nhìn sang Vivien, tôi thấy nó đang há hốc mồm và lắng nghe rất chăm chú. Cả khán phòng cũng thế, lặng im, không có nổi tiếng lanh canh của nước đá chạm vào thành ly thủy tinh hay tiếng gõ hờ hững của một ngón tay vô tình lên tay vịn bằng gỗ của chiếc ghế bành. Tôi biết mình không phải là kẻ duy nhất bị cuốn hút theo gã nghệ sĩ đa tình lãng tử đang hát trên ấy. 

Oh my darling tell me when
And then darling tell me when …

Sân khấu không quá tối nhưng cũng đủ mờ ảo khiến cho mọi hình ảnh đều có thể lung linh đến huyễn hoặc, B đã đứng lên chào khán giả và cảm ơn mọi người sau những tràng vỗ tay nồng nhiệt. Tôi vẫn cảm giác chưa hoàn hồn, chỉ đến khi anh đã về chỗ ngồi thì tôi mới biết những gì vừa xảy ra trước đấy chẳng phải là mơ. 

Thursday, June 28, 2018

Giáng Sinh xưa - Rainbow, rainbow, rainbow everywhere! (44A)

Hè đang đến gần, công việc tạm thời với giáo sư Reynolds cũng sắp kết thúc sau những tuần lễ bận rộn túi bụi, tôi lại có thời gian rảnh rang để xả hơi và tìm tòi học hỏi những cái mới, và không nơi nào thích hợp và tuyệt vời hơn cho việc này ngoài học viện mỹ thuật. Đây là nơi mà mỗi ngày đến trường ta luôn nhìn thấy một cái gì đó mới lạ so với ngày hôm qua, chẳng hạn ta có thể gặp một người bạn hoàn toàn khác lạ trong cùng một người bạn ta quen đã lâu, và nói theo ngôn ngữ của dân mỹ thuật sẽ là “thay đổi để tồn tại”, nghệ sĩ mà bị ách tắc không sáng tạo được cái mới thì chẳng khác nào một xác chết di động, sẽ khổ sở, trầm uất bức bối tột cùng. Có lẽ đó cũng là lý do mà cánh nghệ sĩ thường có tâm tính đi mây về gió, nóng lạnh thất thường bên cạnh một tâm hồn đa cảm phức tạp. 

“Artscape” là chương trình triển lãm nghệ thuật ngoài đường hàng năm vào mùa hè, thu hút vài trăm ngàn lượt người đến tham dự trong suốt ba ngày sự kiện. Đây sẽ là nơi tụ hội những hình thái nghệ thuật thượng vàng hạ cám, từ tinh tế như nghệ thuật xếp giấy Nhật Bản origami cho đến quái dị như “piss art”, là loại hình “nghệ thuật” khi mà người họa sĩ dùng nước tiểu của mình để phủ nền cho bức canvas trước khi vẽ. Nghe Vivien giới thiệu cho loại hình nghệ thuật độc đáo này, tôi suýt sặc vì quá ấn tượng. Gì thì gì, đầu óc tôi dù có cởi mở đến đâu cũng chưa đủ trình độ cảm thụ nghệ thuật “đỉnh cao” như thế. 

“Ôi chỉ mới như thế mà chị đã bị choáng à?!” Vivien thích thú cười vang khi nhìn vẻ mặt kinh hãi của tôi. “Piss art chỉ là một phần của ‘body fluid art’ chị ạ.”
“Trời, ‘chất lỏng trong cơ thể’?”
“Phải ạ. Trong người mình có cái gì lỏng và thải ra ngoài thì đều được tận dụng hết!” 

Tôi đang suy nghĩ xem ngoài nước tiểu và mồ hôi trên người mình thì còn cái gì lỏng trong người và sẽ được mấy ông họa sĩ trời thần này sử dụng thì Vivien đã nói nhỏ vào tai tôi. 

“Họ dùng cả máu, và … semen nữa đấy!”
“Semen là gì?” Tôi thật thà hỏi.

Vivien hơi ngẩn ra một giây và cười phá lên.  

“Chị … chưa nhìn thấy nó bao giờ à?” Xong, nhìn nét mặt đang đần ra của tôi, nó biết tôi không đang đóng kịch, thế là nó rủ rỉ vào tai tôi, “Semen là tinh dịch đàn ông đấy!”

Tôi đỏ mặt chẳng biết phải nói gì, và lại chọn giải pháp làm lơ. 

“Xin lỗi, em chỉ trêu chị một chút thôi! Nghĩ cũng buồn cười, không ngờ em có duyên được quen hai người rất ngây thơ trong sáng là chị và Justin đấy.” Vivien lại mơ màng. “Ngây thơ là một tài sản vô giá của loài người, chỉ mất đi một lần và không bao giờ trở lại …”

Tôi có cảm giác nó đang tự ngẫm về bản thân thì đã nghe tiếng Justin từ sau lưng. 

“Em đang nói gì về anh đấy, Vivien?”

Justin và B đang bước đến tôi và Vivien, trên tay Justin là hai ly bia lạnh vẫn còn nổi váng bọt bên trên. Vivien đón lấy ly bia từ tay Justin, nhìn vào đấy rồi cười vang. Tôi đoán biết nó cười vì cái gì!

“Cám ơn anh!” Vivien vẫn cười nham nhở khiến tôi phải cười theo vì không nhịn được. “À, khi nãy, em đang nói đến một Justin rất dễ thương và gallant đấy!”
“Justin nào mà dễ thương và gallant nhỉ?” Justin hỏi đùa và giả vờ nhìn trước ngó sau, nụ cười tỏa sáng, mắt thật hiền nhưng rất linh động. 
“Dường như hai người đang có chuyện gì vui lắm phải không?” Đến lượt B tò mò khi thấy hai cô gái chụm đầu to nhỏ rồi cười khúc khích tự nãy giờ. 
“Vui lắm anh ạ! Em vừa học thêm được nhiều điều hay ho về hội họa từ Vivien!” Tôi trả lời B và nháy mắt với Vivien. 
“Hay thế à!” B vừa nói vừa đưa tôi chai nước lạnh. “Anh nghĩ cô ấy sẽ không màng chia sẻ thêm một lần nữa, phải không Vivien?”
“Dĩ nhiên là không, việc ấy đâu có khó gì!” Vivien trả lời B rồi ỡm ờ giải thích lại vụ “body fluid art” ấy cho hai người mới đến, nhưng chẳng đi vào chi tiết như nó đã kể cho tôi khi nãy. Dĩ nhiên, hai chàng trai kia chẳng cần nó giải thích chi tiết thì cũng đã đoán biết cái phần “chất lỏng” thần thánh ấy là gì rồi, chỉ tủm tỉm cười trong im lặng và chẳng nhận xét gì thêm. 
“Mọi người có nghe nói đến Andres Serrano không nhỉ?” Vivien hỏi cả ba chúng tôi, và khi cả ba cái đầu đều lắc cùng một lúc, nó mỉm cười nói tiếp, “ông ta là một thợ ảnh có tiếng kiêm họa sĩ, chuyên trường phái body fluid art này. Hồi đó ông ta có một tác phẩm gọi là “Piss Christ” gây tranh cãi, vì đó là bức ảnh chụp thánh giá có chúa Giê-su, được nhúng trong nước tiểu của ông ta …”

Vivien vừa nói đến đây thì cả ba thính giả phản ứng theo ba kiểu khác nhau. Tôi lấy tay che miệng cười, B mở tròn mắt và há hốc mồm, đớ người ra, tội nhất là Justin, vừa đưa ly bia lên tợp một ngụm đã phun vọt ra vì sốc. Vivien cười ngất. 

“Vậy mà bức ảnh ấy đã đoạt giải thưởng nghệ thuật trong một cuộc thi ảnh đấy ạ, và cuộc thi này do Chương trình tài trợ nghệ thuật quốc gia tổ chức đấy!”

B hơi cau mày khi nghe điều ấy, và Vivien lại tiếp tục nói, lần này nghiêm túc hơn. 

“Bản thân em cũng là họa sĩ, nhưng em không nhìn ra được tính chất nghệ thuật của việc này, nhất là khi nó đoạt giải thưởng nghệ thuật.”
“Thế Chương trình tài trợ nghệ thuật quốc gia này có phải là một cơ quan chính phủ?” Tôi hỏi và Vivien gật đầu. “Vậy thì tiền thuế của người dân lại được dùng để tài trợ cho loại hình nghệ thuật … ‘đặc biệt’ như thế này ư?” Tôi kêu lên, nhận thấy B đã mỉm cười nhìn tôi khi tôi cố tìm từ lịch sự để chê bai loại hình nghệ thuật quái gở này.
“Đúng là như thế đấy chị ạ. Bản thân em cũng không ủng hộ việc dùng tiền thuế của người dân vào những loại hình nghệ thuật quái dị này. Nói thật, nghệ sĩ thì có quyền tự do diễn đạt ý tưởng sáng tạo, nhưng nếu đi quá đà đến độ dị hợm này thì không nên lạm dụng đến tiền thuế. Em nghĩ nó thích hợp với những nhà tài trợ tư nhân hơn vì đây là một mục tiêu cá nhân. Thật ra, cuối cùng tiền thưởng của ông ta cũng bị rút lại vì dư luận lên tiếng nhiều quá, nhất là khi có một số thượng nghị sĩ quyền lực lên tiếng phản đối kịch liệt.”

“Xin lỗi, hí hí, tui vừa lỡ nghe trộm cuộc nói chuyện hay ho của mí bồ về body fluid art, cho tui làm quen dzới nha!” 

Có giọng ai đó xen vào khiến cả bốn người chúng tôi đều quay sang hướng có tiếng nói. Một anh chàng cao gầy khẳng khiu, tóc dài búi củ hành sau gáy với một chiếc que tăm xuyên ngang, quần áo đều bằng linen trắng mỏng tang và luộm thuộm, chân đi dép lê, vai quảy chiếc túi to màu sắc sặc sỡ, miệng cười tươi bước đến. Nhìn anh chàng, tôi đoán đây chắc phải một trong những họa sĩ cá tính khá đặc biệt. Anh ta bước đến tự giới thiệu mình và bắt tay mọi người. Tôi có cảm giác anh ta bắt tay hai chàng trai kia hơi lâu hơn khi bắt tay tôi và Vivien, và ánh mắt thì quét lên người hai anh chàng từ trên xuống dưới rồi từ dưới lên trên, y như hồi tôi và Justin dùng cọ lăn để sơn những tấm phông nền sân khấu vậy. Nói chuyện một chút thì tôi đã dự đoán đúng về anh chàng họa sĩ này, thế là câu chuyện bỗng chốc xoay quanh chủ đề body fluid art giữa Vivien và người mới đến. 

“Nói thiệt chớ, tui cũng hổng mặn mà lắm với vụ tưới nước tiểu lên bức vẽ của mình đâu. Tui cũng thích trải nghiệm những thứ mới lạ, nhưng đâu cần dùng thứ chất lỏng ấy để diễn đạt nội tâm của mình chứ, phải hông mí bồ? Hí hí, há há há!” 

Anh chàng hỏi chung cả nhóm nhưng mắt thì chỉ hướng vào B và Justin, và vì anh ta chủ yếu nói chuyện với Vivien, trong phút chốc tôi nhận thấy mình đã trở thành vật vô hình. Nhưng không sao, tôi vốn thích ở ẩn như vậy mà!
  “Nhưng trải nghiệm sáng tạo bằng nước tiểu thì khả thi hơn á, vì nguồn cung dễ thực hiện, chớ mà bằng tinh dịch thì chắc phải hơi lâu mới xong nếu không tìm được nguồn cảm hứng, há há! Hổng chừng phải cần thêm phụ tá mới được à nha!” Anh chàng vừa nói vừa nháy mắt với B, lúc này đã đứng thẳng đơ như pho tượng. 

Tôi đoán cả bọn đang cố nhịn cười. Justin vừa đưa ly bia lên miệng định uống tiếp thì đã kịp dừng tay lại nhằm tránh một tai nạn thứ hai, trong khi B tội nghiệp của tôi thì lúng túng chẳng biết làm gì ngoài cười ruồi cho qua chuyện. Chiến thuật sai lầm tai hại rồi anh ạ, tôi khoái trá thầm nghĩ. Mặt anh phải lạnh lên, nghiêm túc lên để hạ lửa trong anh kia xuống, chứ ai lại đi cười duyên cười dáng thế kia khiến người ta càng say sóng! Tôi nhìn ánh mắt căng thẳng của B và Justin khi nghe anh họa sĩ đa tình kia có ý đồ tuyển dụng hai anh làm “phụ tá chất lỏng”, cảm giác hai người đàn ông khỏe mạnh đầy cơ bắp lại đang đảo mắt nhìn quanh tìm chữ “exit”, và sẽ ba chân bốn cẳng cao bay xa chạy tìm đường tẩu thoát trước khi bị anh họa sĩ gầy guộc ấy túm lại và nhốt trong cũi để ngắm và để … xài! Vì chẳng ai để ý đến mình nên tôi cứ thoải mái nhăn nhở cười, khoái trá được ngắm anh người yêu dễ thương đang mắc nạn trong tình huống bi hài này!

“Anh này cũng biết vẽ đấy anh ạ, và chuyên vẽ phong cảnh đồng quê rất đẹp ấy!” Tôi vừa nói với anh họa sĩ vừa chỉ tay vào B. 
“Òi oi thiệt hả!” Anh họa sĩ sung sướng nghiêng đầu ngắm B như thể anh đang tự nhủ, làm thế nào bức tượng đẹp ấy lại có thể cầm cọ và chuyên chở những xúc cảm của con người bằng xương bằng thịt được. “Dzậy bồ cũng vẽ sơn dầu à, hay màu nước?”
“À,” B hơi hắng giọng, “tôi vẽ tranh sơn dầu, vì màu nước hơi khó, tôi không đủ kiên nhẫn để học!” Giọng anh thoáng chút thật thà. 
“Ừa đúng rồi á, vẽ màu NƯỚT mà lơ đãng một chút xíu thoai là lấm lem hết à! Làm việc với chất lỏng là hổng có dễ đâu à nha, phải có thầy hướng dẫn chuyên nghiệp đóa, hí hí!” Anh họa sĩ lại phụ họa, giọng dễ thương nhão nhoẹt. Tôi thấy B lại mím môi cười đáp lại, không hề biết nụ cười lúc mím môi của anh có tầm lợi hại đến cỡ nào khiến anh họa sĩ si tình kia cứ chớp mắt mãi. Tôi hơi ái ngại về một khả năng anh ta sẽ rụng sạch lông mi nếu sự việc cứ diễn tiến theo chiều hướng nhạy cảm như thế này.

Vivien nhận thấy đã đến lúc phải làm gì đó để giải cứu hai anh chàng ra khỏi tình trạng căng thẳng nên nó nhanh trí đưa cho chàng họa sĩ tấm danh thiếp. 

“Rất vui được làm quen với anh! Hy vọng chúng ta sẽ có dịp gặp gỡ để trò chuyện thêm về những kỹ thuật vẽ hiện đại.” Giọng Vivien rất thân thiện và chuyên nghiệp, rất thích hợp cho việc kết thúc một cuộc nói chuyện về chủ đề nghệ thuật này. Anh chàng kia cũng rút danh thiếp đưa cho mọi người, rồi anh ta bất chợt hỏi Justin. 

“Xin lỗi, tui thấy bồ đội nón rằn ri, có phải bồ đang tại ngũ?”
“Hiện tại thì chưa, nhưng vài tháng sau tôi sẽ bắt đầu chính thức phục vụ.” Justin trả lời bằng một giọng khá tỉnh, tay hồi hộp vân vê viền mép của chiếc ly nhựa. 
“Còn anh này thì đang tại ngũ, sĩ quan hải quân đấy!” Tôi thích thú chỉ tay vào B và công khai bán đứng anh luôn. Anh họa sĩ kia vừa nghe đến “sĩ quan hải quân” đã đưa hai tay chắp lên ngực, đầu hơi nghiêng, mắt chớp chớp. 
“Ui thiệt hả? Hí hí. Choài ơi quân nhân chắc là cực khổ lắm ha!”
“Chắc chắn luôn!” Vivien lại phụ họa. “Cứ nhìn thân hình cường tráng thế kia cũng đủ biết các anh ấy đã hoạt động thể lực nhiều đến mức nào!” Vivien vừa nói đến đây thì tôi đã nhận thấy ánh mắt anh họa sĩ như đang múa cọ mơn man trên người B và dừng lại hơi lâu ở phần giữa người anh. Như một phản xạ sinh tồn trong vô thức, B bước lùi một bước và xoay sang tôi. 
“Sau này khi nào hai anh ấy đi duyệt binh, anh nhất định phải đến xem nhé!” Tôi lại tiếp tục châm vào thùng thuốc nổ và thích thú nhìn hai người đàn ông kia vẫn đứng sượng và im như trời trồng, chẳng dám hé răng nói nửa lời trong khi Vivien thì đã sung sướng cười toét miệng vì tôi đã tung hứng đầy hiệu quả với nó . 

Phải mất một lúc nữa mới tạm biệt được anh họa sĩ đặc biệt kia vì anh chàng cứ quyến luyến bịn rịn mãi. Sau khi anh ta vừa đi khỏi thì tôi đã bị B véo yêu vào má, dọa sẽ không nương tay với tôi về sau nữa vì anh đã chiều chuộng quá đáng khiến tôi trở nên hư đốn và phá phách anh như thế này. Tôi thích chí cười khúc khích khi nghe anh gọi tôi là đồ hư hỏng “spoiled rotten”, biết anh nói nửa đùa nửa thật nên tôi cũng có cảm giác hơi bị kích thích khi nghĩ đến nửa thật của lời dọa kia. Mới hồi sáng nay sau khi chạy bộ với nhau, anh đã tự nguyện cho tôi được hoàn toàn miễn trừ tội lỗi cơ mà, liệu sẽ có vụ việc gì khiến anh có thể không nương tay với tôi được đấy?

Saturday, June 16, 2018

Giáng Sinh xưa - We can build castles in the sky (43A)

Thời tiết lúc giao mùa thường chợt mưa chợt nắng, có thể gây khó chịu cho người khác chứ tôi thì chẳng còn màng đến nắng mưa, việc ấy đâu thành vấn đề nữa khi B đang có mặt trong thành phố này cùng với tôi trong vài tuần lễ liền. Đây cũng là mùa bận rộn nhất tại học viện hải quân với đủ thứ chương trình lễ lạt trọng đại cho sinh viên ở từng cấp. Sinh viên năm nhất thì vừa hoàn thành buổi “leo cột mỡ” hoành tráng mà tôi đã có dịp xem, sinh viên năm hai vừa xong chương trình tham quan trên các chiến hạm ngoài khơi sau một mùa hè bị “thử lửa” với những hoạt động thử thách thể lực cùng cực, sinh viên năm ba bắt đầu hoàn tất các dự án nghiên cứu và sắp có chương trình khiêu vũ “Ring dance” nghe nói là rất hoành tráng, còn sinh viên năm cuối, sau một đợt tổng dợt và kiểm tra gắt gao từ chương trình học tập dày đặc cho đến những buổi thực tập triền miên, cuối cùng họ cũng sẽ tốt nghiệp và chính thức trở thành thiếu úy hải quân trong vài tuần tới. Chưa kể, cả trường sẽ có một buổi khiêu vũ giao lưu với khách mời là những sinh viên học viện hải quân đến từ những quốc gia khác trước ngày tốt nghiệp. 

Những ngày vừa qua Justin và Vivien ít có thời gian gặp gỡ vì cậu ấy đang quay cuồng với những chương trình kể trên, cho đến tuần này thì mọi người mới bắt đầu thở được. Vivien đã xong kỳ thi cuối năm tại trường và cũng vừa hoàn tất chương trình từ thiện tại bệnh viện nhi nọ, tôi cũng vừa xong việc tổng hợp và phân loại tư liệu cho bản thảo dày hơn ba trăm trang của giáo sư Reynolds và cũng đã sắp xếp lịch làm việc với các nhà xuất bản cho những tháng sau, Justin thì đang tranh thủ đi thăm họ hàng hoặc bạn bè ở xa trước khi chính thức được phục vụ trong ngành, còn B của tôi thì sẽ thong thả được vài ngày rồi lại phải bắt đầu một chương trình nghiên cứu và báo cáo dày đặc cho cấp trên trước khi nhận nhiệm vụ mới. Ai cũng hăm hở, náo nức với những thành quả vừa đạt được và hướng đến một tương lai đầy hứa hẹn. 

.

Dạo này hầu như sáng sớm cuối tuần nào B cũng đến rủ tôi ra công viên chạy bộ, một việc tôi rất ghét vì đó là thời gian thần thánh cho tôi ngủ nướng. Nhưng đó là do thói quen thức khuya tai hại của tôi, chứ anh lính kia thì từ lâu đã sinh hoạt như một cái máy rồi. Ngày nào cũng thế, cứ đến năm giờ sáng là thức giấc, như một cái đồng hồ báo thức, rồi không chạy bộ thì cũng hít đất hoặc đu xà ngang, hoặc bơi lội, hoặc tất cả những thứ ấy, một nếp sống rất lành mạnh mang đến cho tôi sự ngưỡng mộ lẫn lăn tăn ghen tỵ, và cả một chút xấu hổ vì sự vô kỷ luật của mình. Nhưng nhờ có B thúc đẩy mà tôi đã bắt đầu cố ép mình đi ngủ đúng giờ vào tối thứ sáu, vì tôi biết khi có anh ở gần thì tôi sẽ đừng mơ mộng gì nữa đến việc được sung sướng ngủ nướng vào sáng cuối tuần như ngày nào. Tôi buồn cười, cứ nhớ đến lần đầu B lôi tôi ra khỏi giường vào sáng thứ bảy nọ, tôi quạu quọ lắm. Bước ra mở cửa cho anh xong, chẳng chào hỏi gì cả, rồi cứ thế mắt nhắm mắt mở, lờ đờ đi như zombie vào giường và lăn vật ra ngủ tiếp. Tôi có thói quen tai hại là thích đọc sách đến tận hai giờ sáng hoặc muộn hơn vào tối thứ sáu vì biết mình sẽ được ngủ thỏa thích vào sáng thứ bảy, lần ấy bị đánh thức lúc năm giờ rưỡi, tôi không cáu mới là lạ! Nhưng tôi cũng láo, đặt điều kiện nếu B muốn tôi chạy bộ cùng thì anh cũng phải đi tập yoga hoặc thiền với tôi cho công bằng. 

“Nhưng phòng tập yoga toàn phụ nữ, anh vào đó thì kỳ lắm!” Mới nghe qua, B đã giãy nãy lên phản đối. 
“Đâu phải, lớp cũng có đàn ông đấy chứ, chỉ là ít hơn nữ thôi!” Tôi giải thích cho anh và nhận thấy mình có tí dối trá. Thật ra thi thoảng cũng có đàn ông vào tập, nhưng thường là những người có tuổi chứ tôi chưa bao giờ gặp đàn ông trẻ ở đó cả. Nhưng chúng tôi đang nói đến yếu tố giới tính chứ chẳng bàn đến độ tuổi, và cũng chẳng bàn đến mức độ thường xuyên, thế là tôi cứ vô tư dẫn dụ anh thôi!
“Thôi được, anh sẽ đi thử một lần. Nhưng anh sẽ chỉ tập ở cuối phòng thôi đấy nhé.”
“Dĩ nhiên, việc ấy chẳng thành vấn đề!” Tôi khoái trá nghe anh đồng ý, và định châm thêm “Cuối phòng là nơi lý tưởng cho đàn ông trong lớp yoga đấy!” khi nghĩ đến những động tác chổng mông lên trời nhưng tôi đã kịp nín lại, chẳng muốn khơi gợi quá nhiều những tưởng tượng nhạy cảm trong đầu anh trong những ngày “căng thẳng” này.  

Nhờ có B, tôi cũng quen dần với việc dậy sớm và hoạt động thể lực vào sáng cuối tuần, còn rất thích việc này nữa chứ không còn cảm giác bị hành xác như hồi mới bắt đầu. Khi nghe tôi kể cho anh về việc ấy trong một lần chạy bộ với nhau, B cười ngất. 

“Anh hiểu những trải nghiệm của em! Hồi mới vào học viện hải quân, anh đã rất đau khổ vì thói quen thức khuya tai hại hồi còn ở trung học. Dường như cơ chế sinh học trong người chúng ta cũng khác nhau, có người thích thức khuya và ngủ nướng, có người quen đi ngủ sớm và dậy sớm, có lẽ anh và em đều thuộc dạng ‘cú đêm’.”

Tôi cười khi nghe anh nói đến từ “cú đêm”, vì tôi hiểu quá cái tật thức khuya của mình còn gì. “Em có vài người bạn là dân kiến trúc, đứa nào cũng chỉ có thể vẽ được vào ban đêm, còn buổi sáng thì chịu thua, đầu cứ tối như hũ nút, chẳng thể sáng tạo gì được. Vivien cũng thế, nó cũng chuyên gia thức đêm. Dường như những người làm việc trong lĩnh vực nghệ thuật sáng tạo thì bắt buộc phải là ‘cú đêm’ thì phải. Nhưng em và anh chẳng làm việc gì liên quan đến sáng tạo hay nghệ thuật mà vẫn thích thức khuya là tại sao nhỉ?” 
“Có lẽ nếu nói cho chính xác hơn là những người có tính sáng tạo nghệ thuật thường có xu hướng thức khuya chăng? Anh thấy em cũng rất có máu nghệ thuật đấy chứ, chỉ là em không làm việc trong lĩnh vực này thôi.”

Tôi mỉm cười, nghĩ rằng B nói đúng. Tôi vốn mù hội họa, nhưng lại nghĩ mình cũng có khả năng cảm thụ nghệ thuật bẩm sinh, và trong âm nhạc và khiêu vũ thì tôi khá nhạy. Chợt nhớ đến vụ thuận tay trái tay phải và sự liên quan của nó đến nghệ thuật sáng tạo, tôi để ý thấy B dùng tay trái cũng khá nhiều và nêu lên việc đó với anh. 

“Anh nghĩ mình thuận cả hai tay …” B xác nhận. 
“Thật ư?” Tôi reo lên. “Hồi mới gặp em lần đầu, mẹ anh đã có nhận xét như thế về em đấy. Mà khi ấy em chẳng biết mình thuận hai tay, vì em chẳng nghĩ đến việc ấy.”

Đến lượt B ngẩn ra. “Thật ngạc nhiên quá, người thuận hai tay là rất hiếm. Có lần, giáo sư Reynolds nói đùa với anh rằng tỷ lệ người thuận hai tay trong tổng số loài người là rất thấp, đến độ những người này có nhiều khả năng chẳng bao giờ có cơ hội gặp nhau trong đời!”
“Thú vị quá anh nhỉ! Nhưng em ngạc nhiên khi mẹ anh chưa bao giờ nói cho anh biết em cũng thuận hai tay.” Tôi tiếp lời anh và cũng khá bất ngờ khi nghe một nhận xét hóm hỉnh như thế từ giáo sư Reynolds lạnh lùng. “Thật ra những người thực sự được liệt vào dạng ‘ambidextrous’ mới hiếm, là những người có thể dùng cả hai tay và cho cùng kết quả như nhau với bất cứ việc gì, thậm chí những việc đòi hỏi sự chính xác cao chẳng hạn như viết, vẽ, chơi đàn, chơi thể thao, v.v.” Tôi thú vị nhớ đến tập tài liệu tôi vừa đọc được gần đây. “Còn em thì không hẳn là ambidextrous, vì em không thể viết hoặc ném bóng bằng tay trái.”
“Có lẽ anh cũng thế. Hồi đó anh hâm mộ Paul McCartney của The Beatles, anh đã cố tình tập guitar bằng tay trái … nhưng không thành công! Nhưng anh có thể đá bóng bằng cả hai chân , như thế có được xem là ambidextrous không?” Anh cười to. 
“Việc ấy thì em phải hỏi giáo sư Reynolds cho chắc, vì cho đến nay ông ấy chưa nghiên cứu gì đến chân cẳng cả!” Tôi lí lắc trả lời B, và chợt nhớ ra một chi tiết thú vị về vụ thuận hai tay này. “Việc thuận tay phải hay tay trái cũng có một ý nghĩa nào đó trong việc tiến hóa của loài người đấy. Vừa rồi em có nghe giáo sư Reynolds và các đồng sự của ông đặt giả thuyết rằng loài người chúng ta do có cạnh tranh nên mới sản sinh việc thuận tay phải tay trái. Nếu nhân loại đoàn kết hợp nhất thì một trăm phần trăm chúng ta sẽ thuận thay phải, hoặc tay trái, vì sự hợp nhất này làm cuộc sống hợp tác dễ chịu hơn, chẳng hạn tất cả chúng ta sẽ dùng chung một loại công cụ cầm tay và do đó thúc đẩy năng suất lao động tập thể. Nhưng thực tế là loài người lại luôn cạnh tranh với nhau, nên chúng ta đã tiến hóa thành những nhóm người thuận tay trái hoặc tay phải hoặc cả hai tay, vì sự khác biệt ấy giúp một nhóm có được lợi thế so với nhóm kia. Một ví dụ là trong đối kháng thể chất, chẳng hạn trong một cuộc đánh nhau, thì người thuận tay trái sẽ có lợi thế hơn nếu đại đa số còn lại thuận tay phải …” Nói đến đây, tôi chợt nhớ ra một chuyện. “A, việc này giải thích cho lần anh xử gọn hai gã say rượu hồi đó đúng không?”

B đang lắng nghe tôi thuyết trình về vụ tay phải tay trái ngộ nghĩnh này, bất chợt lại được nhắc về vụ đánh nhau hoành tráng kia, bỗng phá ra cười. “Cũng có thể lắm. Khi ấy chắc anh đã nện chúng liên tục bằng cả hai tay, với cùng kết quả như nhau của người ‘ambidextrous’ thật sự!” Anh nhìn tôi, mắt long lanh. “Thế, em có nghĩ gì về lời của giáo sư Reynolds với anh không? Về khả năng hiếm hoi khiến anh có thể gặp một người cũng thuận cả hay tay giống mình trong đời ấy?”
“Ôi, em và anh đâu thuộc hàng hiếm đến mức ấy đâu mà anh cứ mơ tưởng …” Tôi trêu B khiến anh lại cười ngất. 
“Thì chẳng hiếm đến mức ấy, nhưng chúng ta cũng khá hiếm so với số đông ấy chứ!” Anh lại khoái trá cố bào chữa trong khi tôi cũng lăn tăn suy nghĩ về lời nói đùa của giáo sư Reynolds với B. Có thể gọi đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên cũng được, nhưng tôi nhận thấy tôi và anh không chỉ hấp dẫn nhau vì ngoại hình và tính cách, mà còn có một yếu tố tâm linh nào đó thật khó giải thích như cứ vô tình gắn kết chúng tôi lại với nhau. Trong những lần anh đi xa, đôi khi đang ngồi trong phòng họp mà tôi cứ cảm giác nhấp nhỏm không yên như có gì đó đang chờ đợi mình, rồi khi tìm cách lẻn nhanh về văn phòng thì việc đầu tiên tôi làm là nhìn vào cái điện thoại trên bàn, và y như rằng nó sẽ reo lên chỉ vài giây sau đó. Dĩ nhiên, người bên kia đầu dây sẽ là B! Hoặc những lần tôi và anh có thể nói hết ý đang nói giữa chừng của người kia cũng không phải là hiếm. 

Wednesday, June 13, 2018

Giáng Sinh xưa - in sách nhé? :)

Tình hình là sau khi đã đi một hành trình khá dài với "Giáng Sinh xưa", được bạn đọc và bạn ngoài đời khuyến khích, chủ blog đang suy nghĩ nghiêm túc đến việc in sách trong tương lai đây các bạn ạ. 

Thật không ngờ, chỉ từ một tản văn viết vội vào một ngày cận Giáng Sinh năm 2015, chẳng biết phải kết thúc nó bằng cách nào nên đành để mở, rồi từ đấy lác đác cách vài tháng lại ra một entry, mình đã dần dần tăng tốc và viết không mệt mỏi trong vòng một năm nay. Có được sự thay đổi đó là nhờ bạn đọc đã yêu thích và cổ vũ cho mình. Cũng giống như ban nhạc biểu diễn trên sân khấu, nếu không có khán giả dễ thương ủng hộ và cổ động thì chắc chắn sẽ không có ban nhạc và sự thành công của nhạc phẩm. 

Hôm nay mình viết vài dòng nhắn bạn đọc để thứ nhất là tri ân với các bạn, từ những bạn "tàu nổi" thường ra vào comment và do đó giúp tăng cảm hứng cho tác giả, cho đến các bạn "tàu ngầm" chỉ lặng lẽ vào đọc và âm thầm chia sẻ cảm xúc với tác giả theo cách riêng của các bạn, mình rất trân trọng và cám ơn tất cả. Thứ hai, mục đích của entry này là mình có "một thỉnh cầu nho nhỏ" với các bạn. Vì mình đã nghiêm túc trong việc in sách, một việc mình chưa làm bao giờ (cách đây vài năm thì mình cũng đã có dịch một quyển truyện, nhưng xuất bản sách với tư cách dịch giả thì rất khác so với tác giả), mình chỉ biết trông đợi sự ủng hộ và giúp đỡ của các bạn thôi. Bởi vì mình không phải hot blogger nên việc PR quảng cáo sẽ gặp không ít khó khăn, tính mình cũng không quảng giao xởi lởi nên việc quảng bá cho cuốn sách cũng sẽ không thật sự dễ dàng. "Thỉnh cầu nho nhỏ" của mình là mình hy vọng các bạn, vốn đã yêu thích câu chuyện của mình, có thể giúp mình bằng cách giới thiệu "Giáng Sinh xưa" rộng rãi cho bạn của các bạn. Chỉ cần một email, một status trên FaceBook với đường link vào blog mình, các bạn đã giúp mình một chặng thật dài. Quyết định có chính thức in sách hay không cũng phụ thuộc khá nhiều vào sự giúp đỡ của bạn đọc yêu quý đấy :). 

Ngoài ra, còn một lý do nữa khiến mình hơi vội vã cần đến sự giúp đỡ của các bạn, đó là tình hình phong phanh về việc VN có thể bị quản lý FaceBook và rất nhiều ứng dụng internet khác trong tương lai, nếu đó là lý do cắt đứt cầu nối với bạn đọc thì mình sẽ rất buồn. Hy vọng việc ấy sẽ không xảy ra. Internet không chỉ là nguồn giải trí mà còn là nguồn kiến thức vô tận, mình hy vọng bạn đọc yêu quý ở VN sẽ không bị mất đi công cụ quan trọng này. 

Cám ơn các bạn thật nhiều, và mình mong nhận được sự ủng hộ của các bạn!

Happy Valentine's day!

Tình hình là Valentine năm nay mình đành lỗi hẹn với vụ ra sách GSX, là bởi vì nhà xuất bản làm việc theo kế hoạch từ đầu năm nên muốn nhét ...