Showing posts with label sống. Show all posts
Showing posts with label sống. Show all posts

Thursday, May 17, 2012

Hiến nội tạng

Hay nói ghê rợn hơn là ... hiến xác!

*

Mình mới đi ra phòng giao thông đổi bằng lái về. Cứ 5 năm lại đổi một lần. Tổng cộng thời gian đi về, ngồi chờ, làm thủ tục, cho đến khi cầm cái bằng lái mới trong tay, là 1 tiếng rưỡi. Thích làm việc với các bạn Mỹ ở chỗ đó. Lúc nào cũng nhanh chóng, gọn gàng, hiệu quả, thân thiện.

Ở các phòng giao thông này có chương trình hiến nội tạng (sau khi mình ngủm, dĩ nhiên!). Lần trước mình đã nói "không". Lần này bọn họ lại không tha mình, lại hỏi tiếp. Mình trả lời chắc nịch "không". Bà làm thủ tục nhìn mình, mình mắc cỡ quá, chữa thẹn "ý tôi là, không phải lần này!". Bà ta cười sằng sặc "không sao, không sao, tôi cũng chưa sẵn sàng cho vụ này!".

Chẳng phải là mình tiếc rẻ gì cái xác của mình. Mình cũng rất muốn đóng góp gì gì đó cho nhân loại (haha), nhưng nghĩ đến việc hiến nội tạng sau khi mình chết thì lại thấy rợn rợn. Đang còn xuân sắc mơn mởn thế này (uhm, cứ cho là thế đi!) mà nghĩ đến cái chết, rồi còn bị banh xác moi ruột ra ... đã thấy oải. Thôi, chắc phải chờ đến khi mình có cái nội tạng nào đó bị hỏng hóc cần thay, hoặc người thân, bạn bè có vấn đề đó, thì mình mới có động cơ nghĩ đến vụ hiến dâng này được!

Có bạn nào đã đăng ký hiến dâng khi làm bằng lái ko?

:-)

Sunday, March 25, 2012

Call me "old school", "old fart", "old broad" ...

or just simply "old" ...

Mấy ngày nay dân Mỹ rậm rật đọc và xem phim "The hunger games" còn hoành tráng hơn cả Twilight lần trước. Tính mình thì hay thờ ơ với những cái gì mang tính thời sự rậm rật như vậy, bởi vì cái gì mà hot quá thì khi nguội nó cũng sẽ chóng chìm vào quên lãng, nhanh chẳng kém như khi nó bắt đầu hot. Đặc biệt mình ít khi đọc tiểu thuyết, mà thường chỉ thích đọc những cái gì bổ ích cho kiến thức và thiết thực cho cuộc sống hơn. Mình thấy sách loại này chẳng giá trị gì nên chẳng buồn tham gia mất thời gian. Lần này nó hot quá, bạn bè trong các book club đọc náo loạn cả lên, đi đâu mình cũng nghe mọi người bàn tán xôn xao, khen nức nở, thề thốt là cuốn sách này quá đặc biệt không thể bỏ qua, blah blah blah. Còn nữa, đám bạn của mình cũng đang lũ lượt í ới nhau đi xem phim sau khi mô tả rằng "khi đọc thì tao không thể đặt cuốn sách xuống được vì nó quá lôi cuốn, quá hấp dẫn ..."

Bực quá, mình lên mạng đọc coi nó là cái "giống" gì mà hot dữ vậy. Đọc qua nội dung sách, mình bần thần. Đây cũng là câu chuyện giả tưởng, nhưng bản chất nội dung nó thì không thể xem là trò giải trí đơn thuần được. Một chính phủ tâm thần tổ chức một cuộc đấu hàng năm, bằng cách bốc thăm và chọn ra 1 trai và một gái tuổi từ 12-18 từ mỗi quận (tổng cộng 12 quận) tham gia vào "trò chơi" ấy. Hai mươi bốn đứa xấu số ấy sẽ được huấn luyện các kỹ năng cơ bản để tồn tại, khi cuộc chơi bắt đầu, chúng được thả vào rừng và phải chém giết nhau để tồn tại vì theo luật thì chỉ có một đứa duy nhất, là kẻ chiến thắng, được quay về và ... được sống!

Mình cố đọc nội dung sách vì cố tìm xem có giá trị nhân văn tiềm ẩn nào bên trong hay không, để cố biện hộ cho những ai yêu thích cuốn sách đó, hay chỉ cho chính bản thân cuốn sách. Mình đoán già đoán non rằng, có thể bọn nhỏ nhận ra rằng chúng không nên chém giết lẫn nhau, thay vào đó lại quay ra đoàn kết với nhau để chống lại chính phủ ác độc này và tất cả cùng tồn tại. Nhưng ôi thôi, kết cuộc không phải như thế.

Sách viết cho teens mà dạy chúng nó cái thông điệp tàn nhẫn này "muốn tồn tại phải chà đạp, chém giết lẫn nhau", thì còn ra thể thống gì nữa! Đằng này, cả thế giới (bao gồm nước Mỹ và 38 nước khác đã dịch sách) lại tưng bừng hớn hở đón chào nó. Thiệt chẳng ra làm sao ... Mình hỏi chuyện cô bạn đã đọc xong cuốn sách, cô ấy khen nức nở là "it's fascinating, so different ...", có phải vì văn phong và cách dẫn truyện quá mới lạ khiến người đọc bỏ qua cái nội dung tàn nhẫn của cuốn sách này? Nghe tin trên radio, người dẫn chương trình đặt ra câu hỏi với một độc giả tương tự như câu hỏi của mình "cá nhân cô cảm thấy sao khi nội dung cuốn sách nói về teens killing teens?" - thì chị ta trả lời rất vô tư "nhưng nó cũng có tính nhân văn vì Katniss (nữ chính) đã tình nguyện đi thay em mình là người bị chọn cơ mà!".

Riêng mình, dù nó có được viết bằng văn phong tuyệt đỉnh nào đi nữa, mình vẫn chẳng muốn đọc hay xem phim này vì nội dung của nó quá phản cảm. Hôm nọ mình đã gật đầu hẹn đi xem phim với nhóm bạn vào tối thứ Hai vì mình muốn cho nó một cơ hội, nhưng bây giờ đọc kỹ nội dung sách rồi thì thôi, mình ghét.

Lại một lần nữa, mình có thêm lý do để thờ ơ với pop culture

Tuesday, December 27, 2011

Đồng tính (1)

Mấy nay mình và chồng đang mê mệt theo dõi câu chuyện trên TV show "Mad Men", vốn là TV show liên tiếp nhận được các giải thưởng truyền hình của Mỹ gần đây. "Mad" ở đây ko phải là "điên", mà nó là viết tắt của "Madison", là con phố của những công ty quảng cáo hàng đầu, thuộc thành phố New York. Câu chuyện này nói về những người làm quảng cáo thời những năm đầu thập niên 60s. Mình thì mê mệt những bộ quần áo và kiểu tóc của các kiều nữ, trong khi chồng thì ngưỡng mộ những chiếc xe hơi đẹp lộng lẫy bóng loáng và phong cách nội thất trong phim.

Một trong những nhân vật phụ là Salvatore (Sal). Anh này là người đồng tính, nhưng phải cố che đậy với xã hội. Một trong những cách ấy là cưới vợ, như nhiều người đồng tính có vẻ ngoài nam tính vẫn (phải) làm. Trong phim có cảnh anh ấy đi công tác, gọi nhân viên khách sạn lên kiểm tra giúp cái chỉnh nhiệt độ phòng. Rồi trong khi anh loay hoay lôi cái ví tiền ra để "boa", thì camera chiếu xuống đất, nơi có hai đôi chân đứng kiểu gì đó mình ko biết, chắc là một trong những "gay-dar", hoặc "homo code" của dân đồng tính, thế là hai anh ... "bụp bụp bụp". Chắc chồng thì có lẽ ko thoải mái với cái cảnh ấy, nhưng mình thì ko hiểu sao lại rất happy cho anh ta. Thật là một thảm cảnh cho đàn ông đồng tính phải cưới vợ để che giấu sự thật. Nhưng khi anh ấy chỉ vừa bắt đầu "hưởng thụ" thì khách sạn lại báo cháy, thế là hai người phải vội vàng quơ quào quần áo chạy ra cửa thoát hiểm. Mình cảm thấy tội vô cùng.

Trong một cảnh gần đây thì anh ta lại bị một đối tác "tấn công" ngay trong phòng làm việc. Anh cưỡng lại, thì gã đối tác trơ trẽn kia hăm dọa đủ điều. Cuối cùng gã yêu cầu sếp của Sal phải sa thải anh ta. Vì đây là đối tác quan trọng nhất nhì của công ty, nên Sal đành phải ra đi. Mình lại thương cảm cho Sal vô cùng. Thật là địa ngục cho những ai rơi vào tình cảnh éo le như thế. Rồi anh sẽ phải giải thích thế nào với vợ đây? Điều ngạc nhiên là dù mình cũng tội cho cô vợ, nhưng nếu phải cân đo, thì mình lại thương Sal nhiều hơn. Cô vợ có thể ly dị Sal và đi lấy người đàn ông bình thường khác. Còn Sal thì không có sự lựa chọn nào. Mình thấy Sal thật sự không có lối thoát. Mình thương Sal và những người đàn ông đồng tính tội nghiệp.

Xã hội bây giờ đã cởi mở rất nhiều với người đồng tính, nhưng sự kỳ thị thì vẫn đầy rẫy. Mình vẫn nghe những vụ tấn công người đồng tính, bởi chính những người đàn ông đồng tính. Họ cố tình làm thế để giả vờ như mình không phải. Ở Mỹ trong vài năm gần đây bắt đầu dấy lên nhiều tranh luận xung quanh việc thông qua đạo luật cho phép hôn nhân đồng giới. Giới tôn giáo thì cực lực phản đối, thật buồn.

Saturday, December 17, 2011

Bản lĩnh đâu rồi, các anh?

Ngày trước, cũng lâu lâu rồi, thời mình đang học năm cuối đại học, mình có quen một anh nọ, khi ấy đang đi du học ở Úc. Trong một buổi trà dư tửu hậu với các bạn của mình, anh chàng phán (với đám mày râu): "Đi Tây, nhìn gái Tây mà đã con mắt. Về VN, nhìn lại gái Việt, chỉ muốn đem đi câu sấu hết!".

Phản ứng của mình khi nghe vụ ấy là thế nào? Dĩ nhiên, đầu tiên là mình rất ghét, mình muốn chửi! Thứ nhì, mình tự ái. Thứ ba, mình nghĩ lại ... thằng này nó nói cũng đúng. Gái châu Á nói chung, thân hình rất phẳng, "trước sau như một", thời ấy đa phần lại thiếu chiều cao, nên so với gái Tây mới lớn, vốn đã cao và thân hình vừa nảy nở như trái cây vừa chín tới, thì quả là một trời một vực. Sau đó, mình tự sướng bằng suy nghĩ "gái Việt vốn phẳng, nên sau này sinh con vẫn sẽ phẳng. gái Tây nhiều đường cong, sau này sẽ chảy xệ! Cười người hôm trước, hôm sau người cười!". (Dĩ nhiên, mình vẫn ghét cái thằng ấy, nhưng mình vẫn công nhận là nó nói đúng. Nó nói đúng thực tế, nhưng bằng một cách rất xấc láo. Mà, sự thật là ... nó vẫn đúng! )

Sau đó thì mình chẳng còn nhớ đến vụ ấy nữa, và cũng chẳng quan tâm đến lời nhận xét ấy của nó. Mình thấy đó là một lời nhận xét rất tào lao, vớ vẩn, chẳng đáng cho mình bận tâm. Và mình đã thật sự quên.

Khi ấy, mình mới có 20 tuổi. Ở một đứa con gái, đó là lứa tuổi mà ngoại hình là sự quan tâm số một. Mà mình vẫn có thể bỏ qua sự mạ lị ấy.

Còn các comment của các anh giai Việt (chắc là lớn hơn nhiều so với tuổi 20 khi ấy của mình) khi bị gái Việt chạm nọc? (chuyện lá thư của em Trang so sánh trai Việt với trai Tây)

Mình chỉ có một nhận xét duy nhất: 

Tuesday, November 1, 2011

Hậu entry nhảm

  Đúng ra mình định viết về vụ khác trong cái ẻn nhảm vừa post, nhưng, như mọi khi, mình viết lan man một hồi thì nó lại bị trật đường rầy .

Nói về ý nghĩa của việc quan tâm chăm sóc cho người khác ngoài bản thân mình. Quả thật khi bắt tay vào một việc mà hoàn toàn chẳng mang lợi ích gì cho mình mà chỉ đơn giản là để giúp kẻ khác, khi ấy mình biết rằng mình đã lớn hơn cái bóng của chính mình.

Đại loại là mình đã xung phong làm công việc quảng cáo cho cuộc chạy bộ ngày 15/10 vừa qua để gây quỹ giúp một cô bé 4 tuổi bị mắc bệnh ung thư hiếm gặp. Cô bé này là bạn học của một cậu bé con người bạn trong hội nhóm các chị em phụ nữ ở nhà nuôi con như mình. Mình đi liên lạc với các tờ báo địa phương nhờ họ đăng miễn phí hình quảng cáo cho sự kiện trong trang mục cộng đồng, đăng quảng cáo trên các website miễn phí như craigslist.com, hoặc xin tài trợ, xin phép được gắn hình quảng cáo tại các cơ sở làm ăn trong vùng như nhà hàng, siêu thị, v.v. Nói chung, bất cứ hoạt động nào có thể giúp truyền bá thông tin về sự kiện ấy để thu hút người tham dự hoặc tài trợ.

Buổi sáng hôm ấy cả nhà mình dậy sớm bồng bế con trai đi tham gia sự kiện. Người tham dự có thể chạy 5 mile (3.12km) hoặc đi bộ 1 mile (0.6km). Nơi tổ chức sự kiện là một công viên rộng bạt ngàn, vốn là một nông trại thời xưa nên vẫn còn nhiều nhà nuôi gia cầm, chuồng trại gia súc, khiến bọn trẻ con rất thích khi ngồi vắt vẻo trên xe đẩy và ngắm quang cảnh thiên nhiên xung quanh, nơi bọn gà vịt cúc cục nhặng xị còn bọn dê bò ngựa thì khoan thai gặm cỏ vẫn còn ướt đẫm sương đêm trong một buổi sớm bình minh. Con trai mình ngồi suốt trên xe đẩy trong thời gian ba mẹ đi bộ 1 mile, gần về đến đích thì mẹ cho con ra đi bộ cho thong thả, thế là con trai chạy một mạch về đích, chạy vài bước thì ngã dúi dụi xuống đất, nhưng vẫn rất hăng hái, được các anh chị lớn vỗ tay cổ vũ cuồng nhiệt .

Sau khi cuộc chạy đua đã xong, mình mới nhận ra rằng ba em bé cũng cạo trọc đầu, khiến mình xúc động khó tả, sống mũi mình cay cay. Bé đã trải qua nhiều xạ trị nên tóc rụng rất nhiều, cuối cùng bé đồng ý cạo đầu để khỏi phải thu dọn tóc rụng trên giường nữa. Và ba của bé có lẽ đã tự nguyện cạo đầu chung với con gái, để bé không bị hụt hẫng vì quá khác biệt với mọi người. Thật sự, mình xúc động lắm, trước hình ảnh ấy của người cha tình cảm và tâm lý.

Từ khi có con, mình đóng góp nhiều hơn cho các tổ chức vì trẻ em. Nhìn những trường hợp thương tâm ấy của các bé, mình thường tự nhủ "đó cũng có thể là con mình, nhưng mình đã may mắn rất rất nhiều". Mình thích những sự kiện tự phát như thế này hơn là những sự kiện rầm rộ báo đài, những buổi tiếp tân và những quan chức khệ nệ phát biểu những câu sáo rỗng.

Thi thoảng mình đã từng phàn nàn là con cái chiếm dụng quá nhiều thời gian của mình khiến mình chẳng còn làm được cái gì cho ra hồn, nhưng mình ngày càng ít có ý nghĩ ấy đi. Bây giờ thì gần như là không.

Bởi vì trẻ con rất cần được yêu thương và quan tâm từ cha mẹ. Không bao giờ đủ. Đó là một nhu cầu rất thực, và c
húng ta cũng đã từng như thế.

Tuesday, January 11, 2011

Dạy con kiểu Tàu

Người Tàu di dân ở Mỹ dạy con theo 2 kiểu hoàn toàn khác biệt.

Nhóm thứ nhất vẫn giữ "nếp nhà", kiểu dạy con của TQ đại lục. Tức là các cậu ấm vẫn là những cục cưng không thể đụng chạm đến được, được nuông chiều như một ông vua con trong nhà vì các cậu sẽ là chủ tương lai của gia đình "tứ đại đồng đường" về sau. Các cậu ấm này nếu là con của gia đình có business riêng (thường là nhà hàng hoặc tiệm giặt ủi) thì cha mẹ các cậu luôn trong mong con trai sẽ nối nghiệp nhà, tiếp tục sự nghiệp làm ăn của gia đình, và đừng hòng đi học hay đi làm xa về sau.

Ngược lại, con gái thì vẫn bị xem là "con loại 2", được xem là kém thông minh hơn, rồi sẽ chẳng làm nên trò trống gì và do đó, dĩ nhiên bị lơ là và hoàn toàn bị loại trừ ra khỏi danh sách tiếp quản sự nghiệp làm ăn của cha mẹ.

Kết quả nhãn tiền thường là, mấy thằng cậu ấm thì thay nhau lớn lên trở thành mấy anh chàng em chã nhút nhát, không biết giao tiếp XH, học hành dang dở vì đằng nào thì cũng đã có doanh nghiệp kế thừa từ cha mẹ. Trong khi đó, vì con gái không được cha mẹ quan tâm đầy đủ, không bắt buộc phải tiếp quản doanh nghiệp gia đình, vô tình lại có được tự do học / làm bất cứ cái gì mình thích. Và thường là, các cô con gái của những gia đình di cư TQ sẽ là những người học giỏi nhất lớp và đĩnh đạc bước ra từ những đại học danh tiếng "V-League" mà thành danh ngoài XH.

Nhóm cha mẹ thứ hai, lại nuôi con theo kiểu hoàn toàn khác. Đây cũng là trọng tâm tôi muốn nói ở bài này sau khi đọc một bài khá thú vị từ tờ Wall Street Journal số cuối tuần vừa rồi.

Bài báo này đăng một bài từ một người mẹ gốc TQ về cách chị ta dạy con ra sao, và so sánh khác biệt với cách nuôi dạy con của người TQ với cách của các bà mẹ Tây. Bài này được đăng cũng là góp phần thỏa mãn sự hiếu kỳ của các bậc cha mẹ Mỹ về việc cha mẹ TQ dạy con thế nào mà con cái họ luôn là những học sinh đỗ đầu bảng trong trường phổ thông, luôn có mặt trong các trường đại học danh tiếng và cuối cùng, luôn thành danh ngoài XH. Đây gần như là một hiện tượng XH ngày càng thu hút sự quan tâm của người Mỹ.

Amy Chua dạy con theo kiểu "thương cho roi cho vọt" đúng nghĩa. Chị rất hãnh diện cho biết, 2 đứa con gái bà thành công như thế là vì bà áp dụng các nguyên tắc không bao giờ cho con mình được phép làm ~ việc sau:

- đi ngủ ở nhà bạn
- đi chơi với chúng bạn
- tham dự một vở kịch của trường
- than phiền vì ko đc tham gia vào một vở kịch của trường
- xem TV hoặc chơi trò chơi điện tử
- được chọn các hoạt động ngoại khóa cho mình
- được điểm nào khác ngoài điểm A
- không luôn luôn đứng nhất lớp trong tất cả các môn học, ngoài trừ môn thể dục và kịch nghệ
- chơi bất cứ món đàn nào khác ngoài dương cầm và vĩ cầm

Nguyên tắc của chị này là, chị tin rằng con của mình có thể làm được bất cứ cái gì chị muốn. Và nếu vì lý do nào đó mà nó không làm được, thì có nghĩa là nó chưa gắng hết sức, nghĩa là nó lười, nghĩa là nó hư hỏng không biết nghe lời, nghĩa là nó không muốn làm cho cha mẹ nó hãnh diện vì nó. Do đó, chị ta sẽ không ngần ngại mắng con là "đồ lười biếng", "đồ rác rưởi", v.v. Chị cho rằng, ~ lời mắng ấy sẽ làm con xấu hổ khiến nó sẽ phải nỗ lực hơn nữa để thoát khỏi ~ lời mắng ấy, để chứng minh điều ngược lại rằng "nó có thể giỏi hơn thế".

Có một điểm khá lý thú, chị nói rằng ban đầu sẽ rất khó khi ép con chơi thành thạo món dương cầm khi tay nó cứ lọng cọng trên bàn phím. Chị ta cho rằng cứ ép nó, ko cho nghỉ ngơi ăn uống gì cả, đe dọa nó đủ điều, phải tập cho đến khi nào nó đàn được ~ đoạn khó ấy thì mới thôi. Và một khi nó làm được, cảm giác tự mãn và vui sướng vì được khen ngợi sẽ là động lực tự nhiên giúp nó cứ thế mà tiếp tục đà phấn đấu. (Chị kể câu chuyện thành công ấy của con, là nhờ chị đã ép nó như thế nào!)

Chị ấy cũng nhắc nhiều đến cách cha mẹ Tây dạy con. Sau đây là 3 điểm lớn mà chị phân tích về sự khác biệt Tây - Tàu.

Thứ nhất, chị cho rằng cha mẹ Tây quan tâm nhiều hơn đến sự phát triển tính cách tự nhiên và lòng tự trọng của con. Cha mẹ Tây chẳng bao giờ mắng nhiếc hay đánh đập con cái. Chẳng hạn nếu thằng bé được điểm A trừ thì cha mẹ Tây đã khen nó, trong khi cha mẹ Tàu thì sẽ hốt hoảng ngay "sao lại thế này? trời ơi tại sao ko phải là A mà chỉ là ... A trừ??" Bà mẹ Tàu sẽ kềm cặp ngày đêm cho con cho đến khi nào nó đạt được toàn điểm A thì mới thôi. Nếu thằng bé bị điểm B, thì cha mẹ Tây sẽ an ủi và khuyến khích nó lần sau tốt hơn, trong khi điểm B là điều hoàn toàn ko thể chấp nhận đc ở cha mẹ Tàu. Nó sẽ chứng kiến sự thịnh nộ kinh hoàng của mẹ nó. Nó sẽ chịu đựng bao nhiêu lời nhục mạ mắng mỏ kèm theo cả ~ lời đe dọa rất đáng sợ. Cha mẹ Tàu chỉ đơn giản nghĩ rằng, nó không đc điểm A chỉ vì nó lười, vì nó chưa gắng hết sức, chứ ko phải vì nó không làm được.

Thứ hai, cha mẹ Tàu cho rằng con cái mang nợ lớn với cha mẹ. Có lẽ bắt nguồn từ sự ảnh hưởng lớn của đạo Khổng từ xưa và cũng vì họ cho rằng cha mẹ đã hy sinh và làm rất nhiều cho con của mình. Để đền đáp công ơn ấy, con cái phải
sống cả đời tuyệt đối phục tùng cha mẹ và làm cha mẹ hãnh diện về mình.

Thứ ba, cha mẹ Tàu cho rằng họ là người biết rõ cái gì là tốt nhất cho con và do đó họ phủ nhận toàn bộ những
sở thích, những mơ ước, và những hoài bão của con. Đó là tại sao con gái nhà TQ không đc phép có bạn trai khi đang đi học và bọn trẻ con Tàu chẳng bao giờ được phép tham gia các buổi cắm trại đêm.

.

Tác giả bài báo này là người gốc TQ, Amy Chua, sinh trưởng ở Mỹ, có chồng Mỹ, 2 cô con gái ở tuổi pre-teen, một đứa chơi dương cầm, một đứa chơi vĩ cầm. Đứa nào cũng xuất sắc. Chị này là giáo sư dạy trường Luật của Đại học Yale danh tiếng.

Đọc bài này xong tôi thấy thú vị, và giật mình nghĩ đến lúc phải chọn cho mình một thái độ hợp lý xung quanh việc nuôi dạy con về sau này. Tôi và chồng luôn quan niệm rằng, sau này sẽ ủng hộ những ước mơ hoài bão của con, đồng thời giúp con định hướng những gì hợp với khả năng và sở thích của nó cũng như giới thiệu thêm về những lĩnh vực mà cha mẹ nó am tường trong khi nó chưa bao giờ nghĩ đến những lĩnh vực ấy. Tức là mình chỉ làm nhiệm vụ của cha mẹ: hướng dẫn cặn kẽ, cho con lời khuyên, luôn ở bên cạnh khuyến khích động viên con, dạy kèm cho con và theo dõi tốt việc học của con, v.v. rồi thì con có quyền tự lựa chọn cho tương lai của mình.

Tôi hoàn toàn không bằng lòng với sự so sánh thứ 2, khi chị ta cho rằng con cái mang nợ cha mẹ. Làm sao có thể nghĩ như thế được?! Con cái đâu có chọn cha mẹ. Nó cũng không chọn việc được sinh ra. Chúng ta là cha mẹ, chúng ta quyết định cho con ra đời. Chúng ta tạo ra một sinh linh cho đời thì trách nhiệm là ở chúng ta, chứ không phải ở những đứa con. Chúng ta có trách nhiệm phải nuôi dạy con cho tốt, chứ không phải vì con được mình nuôi dạy tốt mà nó phải mang ơn mình và phải làm bất cứ cái gì mình muốn bọn chúng làm để mình hài lòng! Còn trách nhiệm của con mình ư? Đó là trách nhiệm với bản thân nó, và trách nhiệm nuôi dạy tốt con cái của bọn chúng, về sau!

Còn một việc quan trọng khác, là mặt trái đằng sau tấm huy chương cho dạy con kia của chị này. Cứ thử tưởng tượng một đứa bé chơi dương cầm xuất sắc, sau những tràng vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt lại là một đứa nhút nhát, không biết giao tiếp XH vì suốt ngày nó chỉ biết sách vở, dương cầm, và mẹ! Một đứa trẻ nhút nhát, thiếu tự tin, thì khi lớn lên dù cho thông minh đến đâu cũng sẽ mất nhiều cơ hội thành công trong cuộc sống. Sự thành công trong cuộc sống do nhiều yếu tố mang lại: cơ hội, cá tính, trí thông minh, và học vấn. Nếu dạy con theo kiểu rèn robot như chị này thì đứa trẻ chắc chắn có thừa 2 phần sau cho công thức thành công nhưng sẽ vuột mất 2 phần quan trọng ban đầu: cơ hội và cá tính!

Happy Valentine's day!

Tình hình là Valentine năm nay mình đành lỗi hẹn với vụ ra sách GSX, là bởi vì nhà xuất bản làm việc theo kế hoạch từ đầu năm nên muốn nhét ...