Trưa nay khi đang ăn trưa với chồng, tự dưng ông nhìn mình ngỡ ngàng, bảo rằng "trông em rất đẹp, em đã làm gì đấy?" Giận quá. Tức là ông hỏi mình đã dùng thủ thuật gì để trông được như thế, đúng là dở hơi, nếu đang cưa gái mà hỏi ngờ nghệch thế thì gái nào ngã. Haizz. Nhưng thôi, ông vẫn còn có chút lương tâm mà khen vợ với một thái độ rất "thành tâm" thế thì vợ cũng chẳng thèm chấp. Còn vụ đã làm gì ấy hả, là mình hứng chí quẹt thêm mascara sáng nay, thế nên mắt long lanh hẳn ra chứ không kèm nhèm như thường lệ, té ra lại được chồng khen. Chẳng bù với ông con trai gallant 7 tuổi của mình. Luôn xem mẹ như thần tượng, hôm nào mẹ diện đẹp là ngẩn ngơ nhìn mẹ và khen mẹ không tiếc lời. Phải thế chứ, mới không uổng công tã bỉm và công sức phụng sự ông trong từng ấy năm trời.
Mình lang thang nói chuyện khen chê là vì nó có liên quan đến vụ mình đi máy bay tuần rồi. Chuyến bay đêm từ Cali về nhà, mất hơn 5 tiếng, đường bay về bão bùng tưng bừng khiến cho người hay say tàu xe như mình cũng bão tố phong ba tơi bời luôn. Nhưng khi sắp bước ra khỏi máy bay, gặp anh phi công và dàn tiếp viên đang đứng gần cửa và chào hành khách, mình vẫn nhớ "việc phải làm", mình bước đến chào và cám ơn anh phi công về chuyến bay tốt đẹp và chúc mừng anh đã cho máy bay hạ cánh êm ái. Chàng phi công trẻ ấy khi nghe người khác khen mình về phi vụ "hạ cánh êm ái" là mặt sáng bừng, cười tươi như hoa xuân, sung sướng cám ơn ngược lại mình! Mình tủm tỉm cười trong lòng. Nghề phi công có hai việc quan trọng chính quyết định kinh nghiệm và kỹ thuật lái, đó là lúc cất cánh và hạ cánh. Đặc biệt là hạ cánh. Cho con chim sắt cồng kềnh hạ cánh êm trên đường băng với tốc độ vài trăm km giờ không phải chuyện đùa, thế nên căn cứ vào độ êm của việc hạ cánh thì hành khách có thể đoán biết được trình độ và kinh nghiệm lái của người phi công, và không có món quà nào vô giá hơn việc xác nhận kỹ thuật lái của anh ta bằng một lời khen chân thành và cụ thể như thế. Thường thì ít ai biết hoặc nghĩ đến việc ấy, cho nên phi công rất ít khi được đón nhận lời khen mà họ rất xứng đáng được nhận.
Mai đây em lớn em làm phi công,
Bay cao hơn nữa anh ơi biết không,
Em thích bầu trời anh phi công ơi,
Em thích bầu trời anh phi công ơi!!!
(Tự dưng trong lòng chợt nhớ tới bài hát hồi cấp một, hí hí)
Showing posts with label nhậtký. Show all posts
Showing posts with label nhậtký. Show all posts
Wednesday, April 11, 2018
Saturday, June 23, 2012
Book Club
Chiều qua xuống sức quá. Tập với tạ như bình thường mình vẫn tập mà thở hắt ko tập kịp theo cô. Tối thì phát hiện, ra là vì đang "bị yếu trong người". Hèn gì, người khó chịu bực dọc, chồng phát biểu gì thì chỉ muốn nẹt lại ... may mà nén kịp.
.
Hôm nay sinh nhật con trai. Tròn 2 tuổi. Cuối tuần sau mẹ làm SN cho con nhé. Nội sắp về rồi ... Sáng ra cho con nói chuyện với ngoại trên webcam, mẹ cảm thấy bâng khuâng, hơi lạc lõng trong lòng ...
Dạo này mẹ hay buồn vu vơ quá, Skye à ...
Tuesday, January 31, 2012
Việt Nam 3
Con trai đến VN ngày đầu tiên, bỡ ngỡ, rụt rè. Cả đời nó có bao giờ nhìn thấy nhiều người (cùng một lúc) đến thế đâu!
Những ngày đầu cả mẹ cả con đều jet lagged. Cứ 2g sáng là mẹ con thức dậy cùng một lúc. Cũng lạ. Cả mấy ngày đều như thế. Đúng 2g sáng. Thức giấc cùng lúc, không ai đánh thức ai. Ông con không ngủ riêng nên hễ thức là lao qua mẹ ôm ấp, móc mắt, cười giỡn. Thế là mẹ phải lồm cồm bò dậy chơi với con. Đến sáng ra thì ngày nào cũng thế, con có thể ngủ lại, còn mẹ cứ vật vờ như ma vì thiếu ngủ.
Mẹ chạy bộ ở khu trường học, yên tĩnh không xe cộ. Có khi thì ra công viên gần nhà. Những người đàn ông ngồi uống cafe sớm (ở vỉa hè) lại nhìn mình như quái vật tập hai. Vì hai lẽ. Thứ nhất, những người tập thể dục ở đó không ai chạy, chỉ có đi bộ. Các nam thanh niên cũng thấy đi bộ chứ ko chạy. Mình là giống cái, mà lại chạy bộ, nên lạ. Thứ hai, đàn bà tuổi mình vào giờ đó chỉ có ở nhà chăm sóc buổi ăn sáng cho chồng con, hoặc là đang chuẩn bị đi làm.
Con trai nhớ ba, buồn ra mặt. Chắc vì nhớ ba, nhớ nhà, nên bỏ ăn cũng không chừng. Hôm nọ con đang chơi, bà ngoại mở đĩa DVD thu hình con của mẹ mang về. Con nghe tiếng ba, bà nội trong đĩa thì mừng rỡ, chạy đến TV nhìn, cười sung sướng, chỉ trỏ vào TV, và nói "daddy". Rồi leo lên võng với ngoại, xem hết đĩa này đến đĩa khác, vẻ mặt hân hoan rạng rỡ. Xem hết đĩa, ngoại đưa đĩa phim vào thì ông con lại đòi đi. Mẹ kể cho ba nghe, ba lại rơm rớm nước mắt!
Lại một hôm khác. Đang ngồi trong nhà, thấy taxi chạy ngang rồi dừng trước cửa, con trai lại hớn hở, mừng quýnh, lăng xăng chạy ra chạy vào, hai tay đong đưa vỗ vào nhau trước mặt, rồi vỗ hai tay sau đít, nhảy chân sáo, cười sung sướng, miệng bi bô "daddy". Mẹ nhìn mà thắt ruột. Thương quá con trai ơi!
Tối thứ Sáu này mẹ con mình lại gặp daddy rồi.
Những ngày đầu cả mẹ cả con đều jet lagged. Cứ 2g sáng là mẹ con thức dậy cùng một lúc. Cũng lạ. Cả mấy ngày đều như thế. Đúng 2g sáng. Thức giấc cùng lúc, không ai đánh thức ai. Ông con không ngủ riêng nên hễ thức là lao qua mẹ ôm ấp, móc mắt, cười giỡn. Thế là mẹ phải lồm cồm bò dậy chơi với con. Đến sáng ra thì ngày nào cũng thế, con có thể ngủ lại, còn mẹ cứ vật vờ như ma vì thiếu ngủ.
Mẹ chạy bộ ở khu trường học, yên tĩnh không xe cộ. Có khi thì ra công viên gần nhà. Những người đàn ông ngồi uống cafe sớm (ở vỉa hè) lại nhìn mình như quái vật tập hai. Vì hai lẽ. Thứ nhất, những người tập thể dục ở đó không ai chạy, chỉ có đi bộ. Các nam thanh niên cũng thấy đi bộ chứ ko chạy. Mình là giống cái, mà lại chạy bộ, nên lạ. Thứ hai, đàn bà tuổi mình vào giờ đó chỉ có ở nhà chăm sóc buổi ăn sáng cho chồng con, hoặc là đang chuẩn bị đi làm.
Con trai nhớ ba, buồn ra mặt. Chắc vì nhớ ba, nhớ nhà, nên bỏ ăn cũng không chừng. Hôm nọ con đang chơi, bà ngoại mở đĩa DVD thu hình con của mẹ mang về. Con nghe tiếng ba, bà nội trong đĩa thì mừng rỡ, chạy đến TV nhìn, cười sung sướng, chỉ trỏ vào TV, và nói "daddy". Rồi leo lên võng với ngoại, xem hết đĩa này đến đĩa khác, vẻ mặt hân hoan rạng rỡ. Xem hết đĩa, ngoại đưa đĩa phim vào thì ông con lại đòi đi. Mẹ kể cho ba nghe, ba lại rơm rớm nước mắt!
Lại một hôm khác. Đang ngồi trong nhà, thấy taxi chạy ngang rồi dừng trước cửa, con trai lại hớn hở, mừng quýnh, lăng xăng chạy ra chạy vào, hai tay đong đưa vỗ vào nhau trước mặt, rồi vỗ hai tay sau đít, nhảy chân sáo, cười sung sướng, miệng bi bô "daddy". Mẹ nhìn mà thắt ruột. Thương quá con trai ơi!
Tối thứ Sáu này mẹ con mình lại gặp daddy rồi.
Monday, January 30, 2012
Việt Nam 2
Cứ nghĩ là mình thèm món này món kia, nhưng thực sự mình không thèm như mình đã nghĩ. Đi ăn các món thuần Việt, hoặc các món mới lạ, thích thì có thích, nhưng không có cảm giác của "một bữa no" như nhà văn Nguyễn Công Hoan đã mô tả.
Ông con trai lanh lợi ra thấy rõ. Suốt ngày cười nói huyên thuyên, gặp ai cũng chào hỏi tươi cười, ai đưa tay ra bế cũng sà vào, rồi khi chia tay thì hôn thắm thiết. Nói chung bản tính của con là vậy, mình biết, nhưng từ khi về VN thì nó lại có dịp được phát huy tối đa! Con trai không ăn thì bà ngoại nấu cháo gạo thịt rau củ xay nhừ như cám, rồi pha với sữa cho ông bú bình. Kết quả mỹ mãn. Ông bé ăn đủ chất, ngủ đủ giấc, tươi vui hớn hở, lại thêm được phơi nắng, nạp thêm vitamin D nên ông càng sung. Ngày nào cũng thức đến sau 10 đêm mới chịu đi ngủ. Không có cũi nên con ngủ chung giường, khi thì với ngoại, khi thì với mẹ. Sau này về Mỹ lại không biết ông có đòi ngủ chung với mẹ nữa hay không!
Đi đâu mà đẩy con đi bằng xe cũng vã mồ hôi. Đi được vài bước lại phải bò xuống lòng đường. Đường đi lại không được bằng phẳng cho lắm, cho nên con trai ngồi trên xe mẹ đẩy đi mà người cứ nẩy tưng tưng, khi thì chúi người ra đằng trước, khi ngã ngửa ra đằng sau, khi thì tưng bắn lên trời, nói chung là tưng đủ 3D, còn hơn cưỡi ngựa. Có những đoạn không thể đẩy con xuống lề đường để tránh chướng ngại vật trên lề đường, mẹ bê luôn vừa xe đẩy vừa con, đi cả một đoạn. Mấy người đang ngồi uống cà phê vỉa hè, đàn ông cũng như đàn bà, trẻ con lẫn người già, cứ nhìn mình như nhìn quái vật. Không biết vì ngưỡng mộ phong độ lực sĩ của mình, hay là thấy lạ, tưởng mình không được bình thường vì thời buổi này mà còn có người đẩy con đi bằng xe đẩy ngoài đường!
Gặp được vài bạn blog, thì được giai mới gặp khen là trẻ hơn trong hình, tức là trong hình nhìn tưởng 4 xập, ngoài đời thì trông chỉ mới ngoài 3 xập. Còn các nữ mới gặp thì khen mình xinh hơn trong hình. Nếu như chuyến đi này không có nhiều "điểm nhấn" lắm thì có thể dùng sự kiện này làm một trong những "thành công lớn" của chuyến đi VN vậy.
Có một chuyện lạ nữa là đi đâu người ta cũng biết mình "ở bển vìa". Mặc dù mình cũng mặc quần áo giày dép mua ở VN, trên người không hề đeo cái "bao tử" đựng tiền bạc tư trang như mô-đen Việt Kiều, xài tiền VN chứ không xài tiền "đô", nói chuyện không hề pha một chữ tiếng Mỹ, da trắng thì ko tính, vì gái VN bây giờ em nào mà chẳng trắng trẻo.
Ông con trai lanh lợi ra thấy rõ. Suốt ngày cười nói huyên thuyên, gặp ai cũng chào hỏi tươi cười, ai đưa tay ra bế cũng sà vào, rồi khi chia tay thì hôn thắm thiết. Nói chung bản tính của con là vậy, mình biết, nhưng từ khi về VN thì nó lại có dịp được phát huy tối đa! Con trai không ăn thì bà ngoại nấu cháo gạo thịt rau củ xay nhừ như cám, rồi pha với sữa cho ông bú bình. Kết quả mỹ mãn. Ông bé ăn đủ chất, ngủ đủ giấc, tươi vui hớn hở, lại thêm được phơi nắng, nạp thêm vitamin D nên ông càng sung. Ngày nào cũng thức đến sau 10 đêm mới chịu đi ngủ. Không có cũi nên con ngủ chung giường, khi thì với ngoại, khi thì với mẹ. Sau này về Mỹ lại không biết ông có đòi ngủ chung với mẹ nữa hay không!
Đi đâu mà đẩy con đi bằng xe cũng vã mồ hôi. Đi được vài bước lại phải bò xuống lòng đường. Đường đi lại không được bằng phẳng cho lắm, cho nên con trai ngồi trên xe mẹ đẩy đi mà người cứ nẩy tưng tưng, khi thì chúi người ra đằng trước, khi ngã ngửa ra đằng sau, khi thì tưng bắn lên trời, nói chung là tưng đủ 3D, còn hơn cưỡi ngựa. Có những đoạn không thể đẩy con xuống lề đường để tránh chướng ngại vật trên lề đường, mẹ bê luôn vừa xe đẩy vừa con, đi cả một đoạn. Mấy người đang ngồi uống cà phê vỉa hè, đàn ông cũng như đàn bà, trẻ con lẫn người già, cứ nhìn mình như nhìn quái vật. Không biết vì ngưỡng mộ phong độ lực sĩ của mình, hay là thấy lạ, tưởng mình không được bình thường vì thời buổi này mà còn có người đẩy con đi bằng xe đẩy ngoài đường!
Gặp được vài bạn blog, thì được giai mới gặp khen là trẻ hơn trong hình, tức là trong hình nhìn tưởng 4 xập, ngoài đời thì trông chỉ mới ngoài 3 xập. Còn các nữ mới gặp thì khen mình xinh hơn trong hình. Nếu như chuyến đi này không có nhiều "điểm nhấn" lắm thì có thể dùng sự kiện này làm một trong những "thành công lớn" của chuyến đi VN vậy.
Có một chuyện lạ nữa là đi đâu người ta cũng biết mình "ở bển vìa". Mặc dù mình cũng mặc quần áo giày dép mua ở VN, trên người không hề đeo cái "bao tử" đựng tiền bạc tư trang như mô-đen Việt Kiều, xài tiền VN chứ không xài tiền "đô", nói chuyện không hề pha một chữ tiếng Mỹ, da trắng thì ko tính, vì gái VN bây giờ em nào mà chẳng trắng trẻo.
Wednesday, January 25, 2012
Việt Nam 1
Về Sài Gòn chuyến này thấy lòng trống trải quá.
Thứ nhất là nhớ chồng. Cũng không ngờ sẽ có ngày mình nhớ chồng đến thế này. Lần trước về VN, chả nhớ nhung gì cả. Lần này thì khác. Lần này mặc dù yêu chồng không bằng lần trước, nhưng thương thì hơn rất nhiều. Nhớ vì thương khác với nhớ vì yêu. Nó không oằn oại dữ dội khiến mình mất ăn mất ngủ. Chỉ âm thầm, chậm rãi, nhưng thấm rất sâu vào từng neuron trong não. Chắc tình nghĩa vợ chồng là thế. Yêu là khái niệm trừu tượng, nhưng thương thì rất cụ thể. Mình có thể yêu cùng lúc nhiều người, nhưng thương thì chỉ có thể một và chỉ một.
Vậy là mình thật sự thương chồng! Chút nữa nhắn tin "báo" cho chồng biết
Thứ hai là, SG thay đổi nhiều quá. Mình thấy hơi lạc lõng. Có lẽ cũng vì mình đã thay đổi quá nhiều. SG đang bị tàn phá hàng ngày, mình thương lắm. Cái ồn ào khói bụi của SG không còn thân thương trong lòng mình như những ngày đầu mình rời SG nữa. Ngồi trên xe bà ngoại đi giữa dòng xe cộ đông như mắc cửi, thật sự mình rất hồi hộp. Hồi hộp là vì ôm thằng bé. Hai người lớn đội hai cái nồi cơm điện trên đầu, còn thằng bé mười mấy tháng, mong manh, thì ... không cần phải đội nón bảo hiểm!!! Chỉ dám cho con đi xe máy đi từ nhà ra công viên, chừng dăm bảy phút, còn lại chỉ đi taxi cho an toàn. Về SG đã 2 tuần mà mình vẫn chưa leo lên xe máy. Mình nhát xe quá, lúc nào cũng cảm giác người ta đâm vào mình, thì làm sao mà chạy xe. Những ngày này Tết, xe thưa hơn nhiều, nhưng cũng không thể gọi là "vắng vẻ". Haizz
Thứ ba, rất khó hẹn gặp bạn bè. Ai cũng có con nhỏ, có gia đình riêng, có gia đình nội ngoại. Ai cũng bận bịu, mình biết thế, nên cũng ngại chẳng liên lạc nhiều. Chỉ một vài đứa thân. Thôi như thế cũng đủ. Về VN chủ yếu thăm gia đình, mình đã xác định tư tưởng như thế, nhưng lòng vẫn bâng khuâng ...
Cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng, là tình hình sức khỏe, ăn uống của con trai. Từ khi về đến VN là nó bỏ ăn luôn. May lắm thì mới chịu uống sữa. Vài hôm trước lại còn nổi nhọt trên đầu, ngay cái ngạnh ở góc ngoài cùng của đầu, mưng mủ, chĩa ra như cái sừng. Sốt nhẹ, buổi tối nhõng nhẽo đòi mẹ, không chịu ngủ. Mẹ thương. Cái nhọt thì bể rồi, hôm nọ ngoại tắm cho, thế nào nó bể ra. Thế là lại sát trùng, bôi kem kháng sinh mang theo (may trời), gọi cho anh bạn bác sĩ, kê thuốc kháng sinh cho con uống tạm, nếu con hết thì thôi, không thì phải mang ra phòng khám hoặc bệnh viện. Nó nổi trên người thì mình còn đỡ lo, đằng này trên đầu, nên mình rất sợ bị nhiễm trùng. Cái nhọt của con đã xẹp rồi, con cũng hết sốt. Mẹ hư, không mang theo cái first-aid kit của con nên chẳng có cái nhiệt kế. Mà thấy con vẫn chơi khỏe nên mẹ cũng mừng.
Thứ nhất là nhớ chồng. Cũng không ngờ sẽ có ngày mình nhớ chồng đến thế này. Lần trước về VN, chả nhớ nhung gì cả. Lần này thì khác. Lần này mặc dù yêu chồng không bằng lần trước, nhưng thương thì hơn rất nhiều. Nhớ vì thương khác với nhớ vì yêu. Nó không oằn oại dữ dội khiến mình mất ăn mất ngủ. Chỉ âm thầm, chậm rãi, nhưng thấm rất sâu vào từng neuron trong não. Chắc tình nghĩa vợ chồng là thế. Yêu là khái niệm trừu tượng, nhưng thương thì rất cụ thể. Mình có thể yêu cùng lúc nhiều người, nhưng thương thì chỉ có thể một và chỉ một.
Vậy là mình thật sự thương chồng! Chút nữa nhắn tin "báo" cho chồng biết
Thứ hai là, SG thay đổi nhiều quá. Mình thấy hơi lạc lõng. Có lẽ cũng vì mình đã thay đổi quá nhiều. SG đang bị tàn phá hàng ngày, mình thương lắm. Cái ồn ào khói bụi của SG không còn thân thương trong lòng mình như những ngày đầu mình rời SG nữa. Ngồi trên xe bà ngoại đi giữa dòng xe cộ đông như mắc cửi, thật sự mình rất hồi hộp. Hồi hộp là vì ôm thằng bé. Hai người lớn đội hai cái nồi cơm điện trên đầu, còn thằng bé mười mấy tháng, mong manh, thì ... không cần phải đội nón bảo hiểm!!! Chỉ dám cho con đi xe máy đi từ nhà ra công viên, chừng dăm bảy phút, còn lại chỉ đi taxi cho an toàn. Về SG đã 2 tuần mà mình vẫn chưa leo lên xe máy. Mình nhát xe quá, lúc nào cũng cảm giác người ta đâm vào mình, thì làm sao mà chạy xe. Những ngày này Tết, xe thưa hơn nhiều, nhưng cũng không thể gọi là "vắng vẻ". Haizz
Thứ ba, rất khó hẹn gặp bạn bè. Ai cũng có con nhỏ, có gia đình riêng, có gia đình nội ngoại. Ai cũng bận bịu, mình biết thế, nên cũng ngại chẳng liên lạc nhiều. Chỉ một vài đứa thân. Thôi như thế cũng đủ. Về VN chủ yếu thăm gia đình, mình đã xác định tư tưởng như thế, nhưng lòng vẫn bâng khuâng ...
Cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng, là tình hình sức khỏe, ăn uống của con trai. Từ khi về đến VN là nó bỏ ăn luôn. May lắm thì mới chịu uống sữa. Vài hôm trước lại còn nổi nhọt trên đầu, ngay cái ngạnh ở góc ngoài cùng của đầu, mưng mủ, chĩa ra như cái sừng. Sốt nhẹ, buổi tối nhõng nhẽo đòi mẹ, không chịu ngủ. Mẹ thương. Cái nhọt thì bể rồi, hôm nọ ngoại tắm cho, thế nào nó bể ra. Thế là lại sát trùng, bôi kem kháng sinh mang theo (may trời), gọi cho anh bạn bác sĩ, kê thuốc kháng sinh cho con uống tạm, nếu con hết thì thôi, không thì phải mang ra phòng khám hoặc bệnh viện. Nó nổi trên người thì mình còn đỡ lo, đằng này trên đầu, nên mình rất sợ bị nhiễm trùng. Cái nhọt của con đã xẹp rồi, con cũng hết sốt. Mẹ hư, không mang theo cái first-aid kit của con nên chẳng có cái nhiệt kế. Mà thấy con vẫn chơi khỏe nên mẹ cũng mừng.
Tuesday, November 1, 2011
Hậu entry nhảm
Nói về ý nghĩa của việc quan tâm chăm sóc cho người khác ngoài bản thân mình. Quả thật khi bắt tay vào một việc mà hoàn toàn chẳng mang lợi ích gì cho mình mà chỉ đơn giản là để giúp kẻ khác, khi ấy mình biết rằng mình đã lớn hơn cái bóng của chính mình.
Đại loại là mình đã xung phong làm công việc quảng cáo cho cuộc chạy bộ ngày 15/10 vừa qua để gây quỹ giúp một cô bé 4 tuổi bị mắc bệnh ung thư hiếm gặp. Cô bé này là bạn học của một cậu bé con người bạn trong hội nhóm các chị em phụ nữ ở nhà nuôi con như mình. Mình đi liên lạc với các tờ báo địa phương nhờ họ đăng miễn phí hình quảng cáo cho sự kiện trong trang mục cộng đồng, đăng quảng cáo trên các website miễn phí như craigslist.com, hoặc xin tài trợ, xin phép được gắn hình quảng cáo tại các cơ sở làm ăn trong vùng như nhà hàng, siêu thị, v.v. Nói chung, bất cứ hoạt động nào có thể giúp truyền bá thông tin về sự kiện ấy để thu hút người tham dự hoặc tài trợ.
Buổi sáng hôm ấy cả nhà mình dậy sớm bồng bế con trai đi tham gia sự kiện. Người tham dự có thể chạy 5 mile (3.12km) hoặc đi bộ 1 mile (0.6km). Nơi tổ chức sự kiện là một công viên rộng bạt ngàn, vốn là một nông trại thời xưa nên vẫn còn nhiều nhà nuôi gia cầm, chuồng trại gia súc, khiến bọn trẻ con rất thích khi ngồi vắt vẻo trên xe đẩy và ngắm quang cảnh thiên nhiên xung quanh, nơi bọn gà vịt cúc cục nhặng xị còn bọn dê bò ngựa thì khoan thai gặm cỏ vẫn còn ướt đẫm sương đêm trong một buổi sớm bình minh. Con trai mình ngồi suốt trên xe đẩy trong thời gian ba mẹ đi bộ 1 mile, gần về đến đích thì mẹ cho con ra đi bộ cho thong thả, thế là con trai chạy một mạch về đích, chạy vài bước thì ngã dúi dụi xuống đất, nhưng vẫn rất hăng hái, được các anh chị lớn vỗ tay cổ vũ cuồng nhiệt
Sau khi cuộc chạy đua đã xong, mình mới nhận ra rằng ba em bé cũng cạo trọc đầu, khiến mình xúc động khó tả, sống mũi mình cay cay. Bé đã trải qua nhiều xạ trị nên tóc rụng rất nhiều, cuối cùng bé đồng ý cạo đầu để khỏi phải thu dọn tóc rụng trên giường nữa. Và ba của bé có lẽ đã tự nguyện cạo đầu chung với con gái, để bé không bị hụt hẫng vì quá khác biệt với mọi người. Thật sự, mình xúc động lắm, trước hình ảnh ấy của người cha tình cảm và tâm lý.
Từ khi có con, mình đóng góp nhiều hơn cho các tổ chức vì trẻ em. Nhìn những trường hợp thương tâm ấy của các bé, mình thường tự nhủ "đó cũng có thể là con mình, nhưng mình đã may mắn rất rất nhiều". Mình thích những sự kiện tự phát như thế này hơn là những sự kiện rầm rộ báo đài, những buổi tiếp tân và những quan chức khệ nệ phát biểu những câu sáo rỗng.
Thi thoảng mình đã từng phàn nàn là con cái chiếm dụng quá nhiều thời gian của mình khiến mình chẳng còn làm được cái gì cho ra hồn, nhưng mình ngày càng ít có ý nghĩ ấy đi. Bây giờ thì gần như là không.
Bởi vì trẻ con rất cần được yêu thương và quan tâm từ cha mẹ. Không bao giờ đủ. Đó là một nhu cầu rất thực, và chúng ta cũng đã từng như thế.
Subscribe to:
Posts (Atom)
Happy Valentine's day!
Tình hình là Valentine năm nay mình đành lỗi hẹn với vụ ra sách GSX, là bởi vì nhà xuất bản làm việc theo kế hoạch từ đầu năm nên muốn nhét ...
-
Năm cuối đại học, tôi đi làm thêm ở công ty của anh - một công ty quảng cáo tư nhân do anh và nhóm bạn thành lập. Khi ấy tôi c...
-
Chưa đầy một tháng nữa là con sẽ tròn 2 tuổi. Con chậm nói so với tuổi, nhưng trí nhớ của con thì tuyệt vời. Hôm nọ mẹ phát hiện cái đĩa sứ ...
-
Mình rất kỵ việc mua quá nhiều đồ chơi cho con. Không chỉ phí tiền mà còn không tốt cho con. Phí tiền thì rõ rồi. Đồ chơi giờ toàn made in C...