Showing posts with label vănhóamỹ. Show all posts
Showing posts with label vănhóamỹ. Show all posts

Tuesday, September 11, 2018

Maryland Renaissance Festival (The Rennfest)


Mùa thu là mùa bắt đầu của những lễ hội quan trọng tại Mỹ. Nhiều người đã biết đến lễ Tạ ơn (Thanksgiving) hoặc Halloween phổ biến nhưng ít ai biết đến một lễ hội văn hóa độc đáo và khá hoành tráng được tổ chức hàng năm tại tiểu bang Maryland bên bờ Đông, lễ hội Phục hưng (Renaissance Festival) lớn thứ nhì trên toàn nước Mỹ, được tổ chức vào đầu mùa thu hàng năm vào ngày thứ Bảy và Chủ nhật cuối cùng của tháng tám và kéo dài suốt chín tuần lễ, thu hút vài nghìn lượt người đến tham dự mỗi cuối tuần.


Chưa đến cổng chính, bạn đã có cảm giác đang đi lạc ở làng Revel Grove của nước Anh năm 1525 vì những bộ trang phục xưa khoác trên những con người đang hăm hở đi trẩy hội với những đường nét cắt may và màu sắc hoàn hảo được chú ý đến từng chi tiết nhỏ, cộng với dãy tường thành bao bọc cao khoảng năm mét tại lối vào càng làm bạn phấn chấn và biết mình sắp được chu du ngược vào lịch sử nước Anh xa xôi, đắm mình trong thế giới nhiều huyền thoại thời ấy trong khuôn viên bạt ngàn rộng hai mươi bảy mẫu này.


Đây là lễ hội tái hiện cuộc sống thường nhật thời vua Henry đệ bát vào thời đầu thế kỷ thứ mười sáu ở Anh quốc. Bạn sẽ được chứng kiến nhiều điều mới lạ, từ cuộc sống cung đình của nhà vua và hoàng hậu cùng các vương tôn công tử, tiểu thư quý tộc thời ấy, cho đến đời sống dân dã đường phố trong những năm tháng có nhiều biến chuyển đặc biệt này trong lịch sử vương triều nước Anh. 

Rải rác khắp nơi trong khuôn viên rộng thênh thang này có hơn một trăm ba mươi gian hàng lớn nhỏ bày bán đủ các loại hàng thủ công mỹ nghệ, từ đồ trang sức, đồ chơi, cho đến quần áo và đủ loại xà phòng và kem dưỡng thể tự chế, cùng trên bốn mươi gian hàng bán thức ăn và quà bánh. Nói đến “đồ chơi”, hẳn mọi người sẽ nghĩ đến đồ chơi trẻ em, nhưng bạn sẽ bất ngờ khi những gian hàng này bày bán khá nhiều những loại “đồ chơi” mà những người tự xem mình là “người lớn” sẽ không thể cưỡng nổi khi đi ngang qua và vô tình để mắt đến chúng. Tôi có một anh bạn, một lần nọ kể cho tôi rằng có một lần anh ấy đi chơi ở lễ hội về, say bí tỉ và sáng hôm sau thức giấc với một thanh gươm giả cổ thời thế kỷ mười sáu vẫn còn lủng lẳng mảnh giấy ghi giá bán ba trăm đô la Mỹ anh đã hứng chí mua tại lễ hội hôm trước! Đây chỉ là một trong rất nhiều những câu chuyện buồn cười vốn có thể xảy ra cho bất cứ ai một khi đã bước chân đến đây vì những sự việc bi hài kiểu này chỉ có thể xảy ra ở những lễ hội như thế này mà thôi!


Tạm rời những gian hàng bán đồ lưu niệm, nếu túi vẫn còn rủng rỉnh tiền, mời bạn tạm dừng chân trước một gian hàng bày biện các loại đồ thủy tinh đủ màu thật sặc sỡ và ấn tượng. Một khi đã lạc bước vào rừng thủy tinh lộng lẫy tinh xảo tại đây, bạn sẽ khó quay đi mà không mua một món nào đó! Nếu chưa có điều kiện đến thăm tiểu đảo Murano, thiên đường thủy tinh thuộc Venice của nước Ý, bạn vẫn có thể trải nghiệm và chiêm ngưỡng khá đầy đủ các thao tác thuần thục của các nghệ nhân thổi thủy tinh nơi đây. Họ sẽ dùng những thanh sắt dài và rỗng ruột, nung đỏ một đầu trong lò nung sáng rực và nóng vài nghìn độ rồi nhúng thanh sắt nung ấy vào những hộp đựng thủy tinh vụn chia thành từng loại màu, uyển chuyển xoay đều cho những hạt thủy tinh màu trải ra theo dụng ý của mình và cuối cùng họ sẽ thổi từ đầu bên kia ống sắt, vừa thổi vừa xoay thật điêu luyện, chốc chốc lại cho khối thủy tinh vào lò nung hoặc rắc thêm hạt màu, cứ thế, nghệ nhân vừa thổi vừa xoay, và rồi điều kỳ diệu cứ như vừa xảy ra trước mắt bạn: khối thủy tinh đặc sệt ở đầu nóng bên kia trong phút chốc đã được tạo hình, từ chiếc cốc uống bia to khủng cho đến chiếc bình hoa tinh xảo hoa văn lượn sóng ở phần mép, theo đúng nghĩa đen là chúng vừa được nghệ nhân thổi vào mình một hình thù, một sức sống, trở thành một tác phẩm nghệ thuật đầy sáng tạo mang dấu ấn cá biệt của nghệ nhân đã tạo ra chúng.



Một khi đã bàn đến Lễ hội Phục hưng mà không nhắc đến màn biểu diễn kỵ sĩ đấu thương (jousting) sẽ là một thiếu sót lớn. Khán giả thường phải đến khu vực biểu diễn sớm, ít nhất là mười lăm phút trước giờ diễn vì nhiều khả năng sẽ hết chỗ ngồi nếu đến muộn. Một lâu đài nguy nga dựng ở khu vực chính treo đầy cờ phướn, một dàn nghệ sĩ thổi kèn với những giai điệu hoành tráng trước giờ đấu thương, rồi vua Henry đệ bát và hoàng hậu Anne Boleyn sẽ xuất hiện ở lan can, tươi cười vẫy tay chào các thần dân của vương quốc và hào hứng xướng tên tuổi của các kỵ sĩ, sau đó sẽ trịnh trọng tuyên bố cuộc đấu bắt đầu. Những chàng hề trong trang phục xanh đỏ rộng thùng thình và mũ tua rua chạy nhảy khắp nơi mua vui cho khán giả, những “gã say rượu” bắt đầu chia khán giả thành hai phe, mỗi bên cổ vũ cho một kỵ sĩ. Khi nào kỵ sĩ của bên mình vừa cưỡi ngựa ra và chạy một vòng chào khán giả, phe nhà sẽ tung hô vang dội trong khi phe địch sẽ la ó xì xồ phản đối và “dìm hàng” chàng kỵ sĩ nọ. Tất cả thật náo loạn đúng như quang cảnh một cuộc đấu thương thực thụ đã từng diễn ra thời trung cổ. 



Nếu lỡ cơ hội xem kỵ sĩ đấu thương, không sao, bạn vẫn còn cơ hội quay lại sau chừng hai tiếng đồng hồ. Trong thời gian chờ đợi, hãy đi thăm thú những sân khấu to nhỏ khác nhau nằm rải rác khắp nơi và để những kịch sĩ đưa bạn quay về quá khứ. Đây là nơi bạn sẽ có được “trải nghiệm Shakespears”, tức là được xem những đoạn kịch ngắn thời đấy. Xem kịch xong, bạn hãy đi đến những sân khấu khác để tiếp tục thưởng thức những màn ảo thuật tài tình, những nghệ sĩ ném dao, đấu kiếm cùng những vở hài kịch sẽ khiến bạn thật sự quên đi những điều bạn muốn quên, dù trong chốc lát, để được sống cùng lễ hội và thư giãn toàn phần.

Tôi vẫn ấn tượng về một màn biểu diễn thôi miên tại một trong những sân khấu ấy. Để bắt đầu, nhà thôi miên yêu cầu khán giả nhắm mắt lại và làm theo những gì ông ấy nói. Chúng tôi nhắm mắt, đưa hai tay về phía trước, và khi ông bảo “hãy tưởng tượng tay phải bạn đang cầm một cái xô nước to và nặng”, tay phải tôi bỗng cảm giác chùng xuống vì “sức nặng” của cái thùng nước tưởng tượng kia, hoặc khi ông bảo “trời mưa”, tự dưng tôi cảm giác toàn thân ướt sũng. Sau chỉ năm phút thôi miên kia thôi, khi mở mắt ra, khán giả nhìn nhau cười và tôi hiểu đại đa số vừa bị nhà thôi miên kia đưa nhanh vào vùng ảo giác một cách tài tình. 

Bất cứ cuộc vui nào tại các lễ hội dạng này cũng không thể không có những khu phục vụ trẻ em, tại đây sẽ có sân chơi là một chiếc thuyền hải tặc khổng lồ xây trên bãi cát với đủ dây nhợ và lưới treo, dây đu, ống nhòm. Trước khi đưa bé của bạn sang khu vực thiếu nhi kế cận, xin mách nước với bạn trước rằng đó là một khu đồi nhân tạo với dãy cầu tuột bằng gỗ cao, dài và uốn lượn rất ấn tượng. Nếu bạn không muốn nán lại lâu thì nên tránh xa khu vực này vì một khi lũ trẻ đã nhìn thấy dãy cầu tuột gỗ này thì bạn sẽ khó lòng mà từ chối!

Sau một ngày ròng rã quay về thời vua Henry đệ bát của nước Anh, bạn sẽ về nhà với một sự mãn nguyện đong đầy trong khi lũ trẻ con sẽ nhặng xị tua lại những hoạt động, những điều làm chúng thích thú khi đi chơi tại đây. Bạn sẽ khó lòng từ chối không đưa bọn chúng quay lại vào năm sau vì tôi chắc rằng bản thân bạn, cũng như lũ trẻ đáng yêu kia, cũng rất muốn quay lại đây để tìm lại những trải nghiệm đặc biệt có một không hai một khi đã đến Lễ hội Phục hưng Maryland này. 

Wednesday, April 11, 2018

Soft landing, good job Mr. Pilot!

Trưa nay khi đang ăn trưa với chồng, tự dưng ông nhìn mình ngỡ ngàng, bảo rằng "trông em rất đẹp, em đã làm gì đấy?" Giận quá. Tức là ông hỏi mình đã dùng thủ thuật gì để trông được như thế, đúng là dở hơi, nếu đang cưa gái mà hỏi ngờ nghệch thế thì gái nào ngã. Haizz. Nhưng thôi, ông vẫn còn có chút lương tâm mà khen vợ với một thái độ rất "thành tâm" thế thì vợ cũng chẳng thèm chấp. Còn vụ đã làm gì ấy hả, là mình hứng chí quẹt thêm mascara sáng nay, thế nên mắt long lanh hẳn ra chứ không kèm nhèm như thường lệ, té ra lại được chồng khen. Chẳng bù với ông con trai gallant 7 tuổi của mình. Luôn xem mẹ như thần tượng, hôm nào mẹ diện đẹp là ngẩn ngơ nhìn mẹ và khen mẹ không tiếc lời. Phải thế chứ, mới không uổng công tã bỉm và công sức phụng sự ông trong từng ấy năm trời.

Mình lang thang nói chuyện khen chê là vì nó có liên quan đến vụ mình đi máy bay tuần rồi. Chuyến bay đêm từ Cali về nhà, mất hơn 5 tiếng, đường bay về bão bùng tưng bừng khiến cho người hay say tàu xe như mình cũng bão tố phong ba tơi bời luôn. Nhưng khi sắp bước ra khỏi máy bay, gặp anh phi công và dàn tiếp viên đang đứng gần cửa và chào hành khách, mình vẫn nhớ "việc phải làm", mình bước đến chào và cám ơn anh phi công về chuyến bay tốt đẹp và chúc mừng anh đã cho máy bay hạ cánh êm ái. Chàng phi công trẻ ấy khi nghe người khác khen mình về phi vụ "hạ cánh êm ái" là mặt sáng bừng, cười tươi như hoa xuân, sung sướng cám ơn ngược lại mình! Mình tủm tỉm cười trong lòng. Nghề phi công có hai việc quan trọng chính quyết định kinh nghiệm và kỹ thuật lái, đó là lúc cất cánh và hạ cánh. Đặc biệt là hạ cánh. Cho con chim sắt cồng kềnh hạ cánh êm trên đường băng với tốc độ vài trăm km giờ không phải chuyện đùa, thế nên căn cứ vào độ êm của việc hạ cánh thì hành khách có thể đoán biết được trình độ và kinh nghiệm lái của người phi công, và không có món quà nào vô giá hơn việc xác nhận kỹ thuật lái của anh ta bằng một lời khen chân thành và cụ thể như thế. Thường thì ít ai biết hoặc nghĩ đến việc ấy, cho nên phi công rất ít khi được đón nhận lời khen mà họ rất xứng đáng được nhận.


Mai đây em lớn em làm phi công, 

Bay cao hơn nữa anh ơi biết không, 
Em thích bầu trời anh phi công ơi, 
Em thích bầu trời anh phi công ơi!!!

(Tự dưng trong lòng chợt nhớ tới bài hát hồi cấp một, hí hí)

Monday, May 15, 2017

Đặc quyền, đặc ân, và phong trào nữ quyền.

Sáng nay mở mắt ra, xem qua tin tức thì thấy cuộc thi hoa hậu Mỹ năm nay đã có người đăng quang. Thoạt nhìn, thấy tân hoa hậu là người da đen, mình đã có ý nghĩ "lại pc, chắc đã lâu không có hoa hậu da đen đăng quang nên năm nay phải trả nợ, cũng giống vụ Hollywood nợ Leo Di Caprio một giải Oscar diễn viên nam xuất sắc nhất cách đây vài năm nên năm ấy phải trả nợ". Mà thôi, chủ đề chính là mình muốn bàn về cách cô ấy trả lời câu hỏi và đã xuất sắc giành vương miện vô cùng xứng đáng đêm qua. 

Khi được hỏi "theo cô, bảo hiểm y tế cho toàn dân là đặc quyền hay đặc ân?", cô trả lời ngay không chần chờ "đặc ân". Và câu hỏi còn lại, người ta hỏi cô có xem mình là một "feminist" hay không thì cô đã thẳng thắn trả lời "tôi muốn chuyển đổi khái niệm 'feminism' thành 'equalism'".

Mình không theo dõi cuộc thi, cũng không xem buổi chung kết, nhưng chỉ nghe hai câu trả lời ấy thì mình đã muốn vỗ tay nồng nhiệt và bầu chọn ngay cho cô ấy vào vị trí cao nhất của cuộc thi. Mình nghĩ có lẽ cô ấy chẳng phải người đẹp nhất, nhưng đẹp như thế nào thì mới đủ? Đàn bà đẹp thì được vài năm tuổi trẻ chứ mấy, sắc đẹp ra đi thì trí thông minh phải ở lại, đó mới là cái trường tồn. Trí thông minh trong hoàn cảnh này, theo mình, là khả năng biết phân tích, đánh giá khách quan sự vật hiện tượng xung quanh mình, biết dũng cảm phát biểu những niềm tin cá nhân mà không bị áp lực phải hùa theo đa số vì bất cứ động cơ gì. Làm gì thì làm, hễ có mùi thiên vị là có dấu hiệu giả dối, mà mình thì lại không thích công nhận người giả dối là người thông minh. Các cô hoa hậu thường có những phát biểu rất to tát, rất đặc thù, rất gượng gạo: "em yêu hòa bình thế giới, em yêu trẻ con, em yêu động vật, em yêu môi trường, em muốn tranh đấu cho một thế giới tốt đẹp hơn, công bằng hơn, v.v. và v.v.", nghe rất mệt. Ở đây, phát biểu của tân hoa hậu Mỹ như một cái tát thẳng vào mặt những con người giả dối nhan nhản khắp nơi trên báo đài, những người đang rao giảng nhân đạo bác ái, dân chủ với chả công bằng xã hội vì động cơ chính trị, vì lợi ích cá nhân, hay nguy hiểm hơn, vì một niềm tin ngây thơ và mù quáng vào một thế giới đại đồng nơi mà con người làm theo năng lực và hưởng theo nhu cầu! Kara McCullough (tân hoa hậu Mỹ) đã giải thích rất đơn giản: "Là một nhân viên chính phủ, tôi được hưởng bảo hiểm y tế và bản thân tôi nhìn nhận rất rõ, để được hưởng bảo hiểm y tế, bạn phải có công ăn việc làm". 

Về vấn đề nữ quyền, mình cũng thích thú vô cùng khi cô phát biểu rằng cô chuộng khái niệm "bình đẳng" (giới) hơn là khái niệm "nữ quyền". Thumbs up. Mình thở phào nhẹ nhõm, may quá, Kara sẽ không trùm lên cái đầu đẹp với một bộ óc thông minh của mình chiếc pussy hat của mấy bà đi đấu tranh cho nữ quyền hồi mấy tháng trước! Không biết ở châu Âu thế nào, chứ phong trào nữ quyền ở Mỹ đã biến thành phong trào cực đoan, hận đàn ông trên mọi lĩnh vực. Bây giờ đàn ông da trắng ở Mỹ bị xem như kẻ thù dân tộc vậy. Bởi vì các bà muốn mình cũng giống đàn ông, đàn ông làm gì được thì đàn bà cũng làm được tất. Mấy bà không sai về nguyên tắc, nhưng sai về cơ bản, bởi vì đàn bà làm được rất nhiều việc mà đàn ông không làm được, và ngược lại. Đàn bà bản chất rất mạnh mẽ, không lo dùng cái mạnh mẽ nữ tính của mình để khuất phục bọn đàn ông khờ khạo, lại cứ bầm bập như cái máy cày thì bọn đàn ông nó phục mình là nó phục làm sao? Mình có nói chuyện với vài anh đàn ông về vấn đề này, tất cả bọn họ đều có chung một điểm: đàn bà rất mạnh mẽ, và họ nên phát huy thế mạnh ấy của mình, lạt mềm buộc chặt, thì đàn ông sẽ tâm phục khẩu phục ngay. Đàn ông mà ẻo lả như đàn bà thì có ai nể, cớ sao đàn bà lại cứ thích  mình cũng cơ bắp cuồn cuộn, ăn nói bỗ bã, đi đứng sầm sập ... để chứng tỏ mình không thua, không khác đàn ông? Phát biểu dũng cảm của Kara dĩ nhiên gây đụng chạm đến khá nhiều phụ nữ, nhất là cái đoạn nữ quyền. Chị em tweet tweet liên tục, chỉ trích Kara không tiếc lời, còn bảo cô "get educated"  - hãy "về luyện thêm đi". Mình thật buồn cười. Đúng là người kém thông minh thì lại rất thích chỉ trích và rất thích nghĩ rằng mình thông minh xuất chúng.

Đến đây, mình lại chợt nhớ đến cố tổng thống Kennedy với câu nói bất hủ "Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho mình mà hãy tự hỏi bản thân đã làm gì cho tổ quốc". Thời đại này khái niệm quyền lợi và trách nhiệm rất nhập nhằng, con người ngày càng đòi hỏi quá đáng, cái gì cũng bị chụp mũ "đặc quyền", ai ai cũng "me first". Loài người cần phải học hỏi loài kiến, "có làm thì mới có ăn", chứ "không dưng ai dễ đem phần đến cho", làm gì có chuyện làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu như cái lý tưởng cộng sản mị dân chết tiệt kia. Ông Kennedy mà thấy xã hội Mỹ hay tru tréo đòi hỏi như ngày nay chắc cũng phải đội mồ sống dậy mất.

Thursday, May 17, 2012

Hiến nội tạng

Hay nói ghê rợn hơn là ... hiến xác!

*

Mình mới đi ra phòng giao thông đổi bằng lái về. Cứ 5 năm lại đổi một lần. Tổng cộng thời gian đi về, ngồi chờ, làm thủ tục, cho đến khi cầm cái bằng lái mới trong tay, là 1 tiếng rưỡi. Thích làm việc với các bạn Mỹ ở chỗ đó. Lúc nào cũng nhanh chóng, gọn gàng, hiệu quả, thân thiện.

Ở các phòng giao thông này có chương trình hiến nội tạng (sau khi mình ngủm, dĩ nhiên!). Lần trước mình đã nói "không". Lần này bọn họ lại không tha mình, lại hỏi tiếp. Mình trả lời chắc nịch "không". Bà làm thủ tục nhìn mình, mình mắc cỡ quá, chữa thẹn "ý tôi là, không phải lần này!". Bà ta cười sằng sặc "không sao, không sao, tôi cũng chưa sẵn sàng cho vụ này!".

Chẳng phải là mình tiếc rẻ gì cái xác của mình. Mình cũng rất muốn đóng góp gì gì đó cho nhân loại (haha), nhưng nghĩ đến việc hiến nội tạng sau khi mình chết thì lại thấy rợn rợn. Đang còn xuân sắc mơn mởn thế này (uhm, cứ cho là thế đi!) mà nghĩ đến cái chết, rồi còn bị banh xác moi ruột ra ... đã thấy oải. Thôi, chắc phải chờ đến khi mình có cái nội tạng nào đó bị hỏng hóc cần thay, hoặc người thân, bạn bè có vấn đề đó, thì mình mới có động cơ nghĩ đến vụ hiến dâng này được!

Có bạn nào đã đăng ký hiến dâng khi làm bằng lái ko?

:-)

Sunday, March 25, 2012

Call me "old school", "old fart", "old broad" ...

or just simply "old" ...

Mấy ngày nay dân Mỹ rậm rật đọc và xem phim "The hunger games" còn hoành tráng hơn cả Twilight lần trước. Tính mình thì hay thờ ơ với những cái gì mang tính thời sự rậm rật như vậy, bởi vì cái gì mà hot quá thì khi nguội nó cũng sẽ chóng chìm vào quên lãng, nhanh chẳng kém như khi nó bắt đầu hot. Đặc biệt mình ít khi đọc tiểu thuyết, mà thường chỉ thích đọc những cái gì bổ ích cho kiến thức và thiết thực cho cuộc sống hơn. Mình thấy sách loại này chẳng giá trị gì nên chẳng buồn tham gia mất thời gian. Lần này nó hot quá, bạn bè trong các book club đọc náo loạn cả lên, đi đâu mình cũng nghe mọi người bàn tán xôn xao, khen nức nở, thề thốt là cuốn sách này quá đặc biệt không thể bỏ qua, blah blah blah. Còn nữa, đám bạn của mình cũng đang lũ lượt í ới nhau đi xem phim sau khi mô tả rằng "khi đọc thì tao không thể đặt cuốn sách xuống được vì nó quá lôi cuốn, quá hấp dẫn ..."

Bực quá, mình lên mạng đọc coi nó là cái "giống" gì mà hot dữ vậy. Đọc qua nội dung sách, mình bần thần. Đây cũng là câu chuyện giả tưởng, nhưng bản chất nội dung nó thì không thể xem là trò giải trí đơn thuần được. Một chính phủ tâm thần tổ chức một cuộc đấu hàng năm, bằng cách bốc thăm và chọn ra 1 trai và một gái tuổi từ 12-18 từ mỗi quận (tổng cộng 12 quận) tham gia vào "trò chơi" ấy. Hai mươi bốn đứa xấu số ấy sẽ được huấn luyện các kỹ năng cơ bản để tồn tại, khi cuộc chơi bắt đầu, chúng được thả vào rừng và phải chém giết nhau để tồn tại vì theo luật thì chỉ có một đứa duy nhất, là kẻ chiến thắng, được quay về và ... được sống!

Mình cố đọc nội dung sách vì cố tìm xem có giá trị nhân văn tiềm ẩn nào bên trong hay không, để cố biện hộ cho những ai yêu thích cuốn sách đó, hay chỉ cho chính bản thân cuốn sách. Mình đoán già đoán non rằng, có thể bọn nhỏ nhận ra rằng chúng không nên chém giết lẫn nhau, thay vào đó lại quay ra đoàn kết với nhau để chống lại chính phủ ác độc này và tất cả cùng tồn tại. Nhưng ôi thôi, kết cuộc không phải như thế.

Sách viết cho teens mà dạy chúng nó cái thông điệp tàn nhẫn này "muốn tồn tại phải chà đạp, chém giết lẫn nhau", thì còn ra thể thống gì nữa! Đằng này, cả thế giới (bao gồm nước Mỹ và 38 nước khác đã dịch sách) lại tưng bừng hớn hở đón chào nó. Thiệt chẳng ra làm sao ... Mình hỏi chuyện cô bạn đã đọc xong cuốn sách, cô ấy khen nức nở là "it's fascinating, so different ...", có phải vì văn phong và cách dẫn truyện quá mới lạ khiến người đọc bỏ qua cái nội dung tàn nhẫn của cuốn sách này? Nghe tin trên radio, người dẫn chương trình đặt ra câu hỏi với một độc giả tương tự như câu hỏi của mình "cá nhân cô cảm thấy sao khi nội dung cuốn sách nói về teens killing teens?" - thì chị ta trả lời rất vô tư "nhưng nó cũng có tính nhân văn vì Katniss (nữ chính) đã tình nguyện đi thay em mình là người bị chọn cơ mà!".

Riêng mình, dù nó có được viết bằng văn phong tuyệt đỉnh nào đi nữa, mình vẫn chẳng muốn đọc hay xem phim này vì nội dung của nó quá phản cảm. Hôm nọ mình đã gật đầu hẹn đi xem phim với nhóm bạn vào tối thứ Hai vì mình muốn cho nó một cơ hội, nhưng bây giờ đọc kỹ nội dung sách rồi thì thôi, mình ghét.

Lại một lần nữa, mình có thêm lý do để thờ ơ với pop culture

Monday, December 5, 2011

Dr. Mudd's house

Post hình trước, kể chuyện sau ...

Trước giờ đi, daddy and his "mini-me":


Dec2011 007Dec2011 012




Dec2011 034




Dec2011 042



Dr. Samuel Mudd là người đã chữa cho John Wilkes Booth, là kẻ đã ám sát tổng thống Abraham Lincoln và bị bắn trọng thương, trong đêm hắn đang trên đường tẩu thoát. Sau đó bác sĩ Mudd bị kết tội đồng lõa trong âm mưu ám sát này nên bị biệt đày trong tù ngục một thời gian dài. Về sau, cũng "nhờ" trận dịch sốt vàng da mà bác sĩ  Mudd đã được trọng dụng để chữa cho các tù nhân cũng như sĩ quan ở trại tù ấy, và nhờ đó mà bác sĩ Mudd đã được ân xá và trả tự do.

Con cháu của Dr. Mudd đã sử dụng ngôi nhà nằm trên đồi, bao quanh là nông trại bao la của Dr. Mudd để làm nhà bảo tàng nhằm gột rửa thanh danh cho tiền bối nhà họ!

*

Ông ngoại chồng có một người bạn đồng nghiệp, có lẽ cũng là hậu duệ của Dr. Mudd (vì tên họ ông này là ... Mudd), biết ông ngoại thích đồ cổ nên đã tặng cho ông ngoại cái bộ bình và chậu dùng để rửa mặt rất thông dụng thời những năm cuối 1800s, và bảo rằng đó là bộ đồ của Dr. Mudd. Sau này vợ chồng mình đã mang bộ bình ấy tặng lại cho nhà bảo tàng nói trên, và họ gửi thiệp mời đến dự festival mùa Giáng Sinh tổ chức tại Dr. Mudd's House.

Mình sẽ nói thêm về sự kiện hôm ấy tại Dr. Mudd's House trong một entry khác.

Happy Valentine's day!

Tình hình là Valentine năm nay mình đành lỗi hẹn với vụ ra sách GSX, là bởi vì nhà xuất bản làm việc theo kế hoạch từ đầu năm nên muốn nhét ...