Showing posts with label skye. Show all posts
Showing posts with label skye. Show all posts

Tuesday, September 19, 2017

Skye - Sep 2017



Mẹ cứ nghĩ mình có thể lưu giữ những ký ức, hình ảnh đẹp của anh bé trong lòng nên mẹ lười không viết về anh.  Anh đã bảy tuổi và học lớp hai, vẫn còn đòi ba hoặc mẹ mỗi tối phải ôm ấp anh trước giờ đi ngủ (mặc dù đã có bạn gái từ hồi còn học Kindergarten), đã tự tắm một mình nhưng vẫn còn thích trần truồng nhảy tưng tưng trên giường bất cứ khi nào anh có dịp thoát y … nên mẹ vẫn cứ ung dung tự tại, cứ yên tâm rằng anh còn bé lắm.  Hôm kia ngồi xếp lại quần áo đồ đạc của anh, mới thấy quần áo anh chật đi đã nhiều, cầm những chiếc áo mới mua cho anh, nó đã to gần bằng áo mẹ làm mẹ giật mình thảng thốt.  Mẹ phải ôm ấp anh nhiều hơn vào mỗi tối, ngồi chơi với anh nhiều hơn như hồi anh còn đi học nhà trẻ, bởi vì một ngày nào đó anh sẽ chẳng còn cho mẹ ôm anh nữa, chẳng thèm ngồi chơi với mẹ nữa, thì tội mẹ quá.

Nói chuyện bạn gái của anh một chút.  Hai đứa “quen” nhau hồi Kindergarten.  Hồi ấy anh tỏa sáng, hot boy trong lớp chứ chẳng tầm vừa.  Cô giáo kể với mình lần nào chúng nó chia cặp để đọc chung thì luôn có hỗn loạn vì chúng nó luôn tranh giành với nhau để được cáp chung với anh.  Con gái trong lớp thì già nửa đã ôm mộng được cưới anh. Nhưng anh chỉ để ý có mỗi con bé G, người bé như cái kẹo, tóc ngắn mái ngang, mũi hơi hếch, mắt tròn mặt xinh như búp bê. Anh nhỏ to với mẹ “đó là bạn gái con đấy, hai đứa đã hứa giữ bí mật không cho người khác biết!”. Trời ạ, con tôi yêu sớm thế, cứ tưởng chỉ có con gái mới yêu sớm còn con trai thì lơ đễnh nghễnh ngãng cho đến lúc mọc râu mới biết yêu chứ!  Đến năm lớp một năm ngoái, hai đứa bị chia học khác lớp, tình cảm chắc cũng thế mà phai nhạt dần vì mình chẳng còn nghe ông nhắc đến con bé nữa.  Thi thoảng mình hỏi thì anh rầu rầu bảo rằng dạo này khó gặp nhau lắm (hi hi) vì lịch học của hai đứa rất khác nhau, giờ học thể dục của anh chỉ bắt đầu khi giờ thể dục của con bé vừa xong, tréo ngoe thế thì gặp nhau thế quái nào được, nhưng bù lại, chúng nó có giờ ăn trưa trùng khớp, thế nên còn liếc nhau được một chút ở canteen!  Một thời gian sau, mình lại hỏi thăm về con bé thì lúc này anh không còn rầu rầu nữa mà giọng có vẻ giận dữ “nó chẳng còn yêu con nữa!” – “tại sao?”, mình hỏi mà phải cố nhịn cười – “tại vì nó chẳng buồn chào con mỗi khi chạm mặt nhau ở hành lang!” – “nhưng con có chào bạn trước không?” – lúc này giọng anh đã lên vài tông “có chứ, lúc nào mà con chẳng chào nó!!”.  Năm nay hai đứa lại học chung lớp, nhưng mình chẳng thấy ông hào hứng đặc biệt như hồi xưa nữa, có lẽ “chuyện tình ta tan vỡ thôi từ đây” rồi.  Đấy, đàn ông mau quên như thế đấy.  Khi mới thất tình thì các anh ấy cứ như người chết rồi, drama đủ thứ, nhưng ngủ một giấc đến sáng thì mọi chuyện đã lùi vào quá khứ, chúng nó vẫn sống nhăn răng, sống khỏe chứ chẳng chết như mình vẫn thường lầm tưởng! 

Sau này mình mới biết lý do anh yêu con bé ấy.  “Tại vì bạn ấy so cute, bạn ấy là người bé nhất lớp!” (con tui cũng không được to, thế nên nó rất chiến thuật chọn bạn gái vừa size với mình, hô hô!).

.

Năm nay anh đã lớn phổng phao, hè này nhìn anh cởi trần mặc quần bơi vùng vẫy trong hồ, mẹ giật mình.  Xương sườn của anh đã đi đâu mất cả, nhường cho cái bụng hơi đầy đầy và cánh tay không còn tong teo như xưa mà đã rất rắn chắc, cơ bắp, ngực vai anh cũng vạm vỡ hẳn ra.  Anh rất tình cảm, luôn thương xót mỗi khi nghe có ai đó bị tai nạn trên báo đài, và luôn hỏi thăm về họ cho đến nơi đến chốn.  Hỏi xong, anh mà vớ được món đồ chơi nào là xem như sự lo lắng của anh cũng vừa “cuốn theo chiều gió” luôn.  Nói thế thôi, chứ mẹ biết anh rất nhân hậu.  Hồi bé, có lần khi anh ngồi chơi xích đu, anh đã yêu cầu mẹ bế anh xuống vì anh thấy có cái tổ kiến ngay bên dưới, anh sợ vô tình giẫm lên cái tổ kiến tội nghiệp ấy.  Anh yêu Pokémon, sưu tập Pokémon cards, suốt ngày cứ hỏi ba mẹ “ba/mẹ có biết Charizard là con Pokémon mạnh nhất không?”, “à ờ, vậy à, mẹ không biết, giờ thì đã biết!” – “mẹ có biết ‘Yokai’ không? Yokai ẩn hình, mẹ sẽ không nhìn thấy nó được, nhưng phải có đèn chiếu đặc biệt thì mới nhìn thấy nó, mẹ có muốn thấy nó không? Thế thì ta phải mua cái Yokai watch!”  Được cái, anh rất từ tốn trong việc xin đồ chơi.  Khi ba mẹ nói không là anh “ok” luôn, mặc dù có vẻ thất vọng nhưng anh không tiếp tục mè nheo.  Nói thật, mẹ rất sợ cái cảnh con cái khóc thét, giẫy giụa ở chốn công cộng vì vòi vĩnh xin xỏ cái gì đó mà bị ba mẹ từ chối.  Anh bé của mẹ ngoan như thiên thần, từ bé đã rất trầm tính, hay yên lặng quan sát chung quanh rồi mới phát biểu chính kiến.  Đàn ông như thế mẹ thích!

Năm nay là mùa bóng đá thứ ba của anh kể từ Kindergarten.  Tính anh không hay tranh giành, mà còn có xu hướng nhường nhịn, cho nên các môn thể thao đối kháng sẽ không thể là sở trường của anh được.  Mà kệ, anh cứ chạy lông rông trên sân cỏ, lâu lâu lại ngồi xổm xuống hái một lá cỏ rồi vừa ngắm nghía lá cỏ vừa chạy theo bóng, hồn nhiên vô tư như thế cho mẹ.  Mai mốt anh lớn, nếu anh nghiêm túc hơn với thể thao thì mẹ đầu tư, nếu không thích thì học cái khác.  Anh có vẻ có khả năng thẩm âm khá tốt, anh nghe nhạc là nhớ hết, có thể hát lại rất đúng nhạc, khi nghe nhạc trên radio, anh có thể nói chính xác loại nhạc cụ nào đang chơi, khiến mẹ có lúc rất ngạc nhiên.  Mừng quá, anh không bị vướng vào gene điếc nhạc bên nội!  Nhà đã có sẵn bộ trống cho anh, khi nào dọn sang nhà mới thì anh phải tập tành cho nghiêm túc đấy nhé.

Mẹ yêu anh nhiều nhiều lắm! ❤❤❤


Friday, June 9, 2017

Rules & common sense




Mình lớn lên trong một môi trường có thể nói là một trong những nơi đào tạo robots tinh vi vào bậc nhất nhì thế giới, có lẽ chỉ sau Trung Của, Bắc Hàn, và Cuba, thế cho nên khi càng lớn lên thì mình càng phát sinh tư tưởng nổi loạn. Mà tính mình hiền, nổi loạn là nổi loạn có kiểm soát, là âm thầm bức phá, chứ chẳng phải ầm ĩ ra ngoài như các “học trò cá biệt”.

Con mình học trong một môi trường khá old school, các cô giáo rất tận tâm và có trách nhiệm, nhưng cũng có một số cá nhân cực kỳ bảo thủ và cứng nhắc. Không may, năm vừa rồi con mình học với một trong những cô giáo ấy! Công bằng mà nói, về mặt kiến thức và kỹ năng dạy học sinh cấp một thì cô này thuộc hàng xuất sắc chứ chẳng phải vừa, mình thấy rõ ràng học sinh trong lớp cô viết chữ đẹp hơn và kỹ năng đọc hiểu, toán cũng có phần cao hơn lớp cô kia. Nhưng mà sau khi con mình vài lần về kể với mình là “con ước gì cô bớt nghiêm khắc đi” thì mình hơi e dè, lân la hỏi chuyện các phụ huynh khác thì đại đa số các chị ấy cũng có cùng ý kiến như thế.

Có lần, trường ông có chương trình science expo, bọn nhỏ làm báo tường về chủ đề động vật, và chúng sẽ đứng trước tờ poster của mình mà trình bày cho phụ huynh nào đi ngang và đặt câu hỏi. Không may, chỗ của ông ngay một góc kẹt, phụ huynh thì đông như kiến cỏ, thế nên ba của ông đi rảo qua rảo lại mấy lần vẫn không tìm ra ông. Ông thì thấy ba ông nhưng gọi thì ba không nghe, mà cô đã dặn không được rời vị trí, thế là ông nghe lời một cách máy móc, đứng đực ra đấy, bất lực nhìn ba ông lượn vòng vòng như diều hâu săn mồi năm lần bảy lượt. Hoặc cô giáo ông có một luật lệ, hễ đứa nào làm đổ nước ra bàn thì sẽ phải cất bình nước vào ba lô cho đến hết giờ học. Có lần ông làm đổ nước ra bàn, thế là ông tự động chịu hình phạt như “luật đã định”, và ông phải khát nước cả ngày!

Hoặc như hồi đầu năm, dăm lần bảy lượt khi mình đón ông về thì y như rằng ông mắc tè muốn són ra quần, việc này không hề xảy ra hồi năm trước. Mình hỏi ông thì được biết, cô bảo chúng nó không được phép rời khỏi lớp khi chúng đang ngồi xung quanh nghe cô giảng, và chúng nó có “bathroom pass”, đứa nào muốn đi toilet thì đeo cái pass ấy lên ngực để giáo viên có gặp chúng đi lang thang thì biết chúng nó đi toilet chứ không phải đi rong trong giờ học. Nhưng khi mắc quá mà đứa bạn chưa mang pass về thì ông cứ ngồi đực ra chờ, mà đứa kia khi vừa về lớp thì chuông cũng vừa reo, thế là lại không được phép đi đâu mà phải thu xếp tập vở vào cặp chuẩn bị ra về.

Tội nghiệp ông nhỏ, tính hiền lành, cô nói gì là tuân thủ răm rắp, đôi khi cảm thấy hơi uất ức nhưng vẫn cứ tuân lệnh như cái máy, nên mình với ba nó bắt đầu chiến dịch “nhồi nhét”: con là ông chủ của bản thân con, không ai có quyền ra lệnh cho con làm bất cứ điều gì hết. Mình dạy nó, rằng đi học thì phải tuân thủ nội quy của trường học, nhưng nếu con cảm thấy nội quy có gì đó không ổn và con không đồng ý thì con phải phát biểu ý kiến của mình chứ không nên bấm bụng tuân thủ mà trong lòng cứ uất ức. Luật lệ nhà trường được đặt ra là để bảo vệ cho học sinh, vì sự an toàn và phát triển của con, chứ không phải để hành hạ hay biến con thành con robot. Nếu con không dám phát biểu ý kiến (cái này mình chắc 100% luôn), thì về báo cáo phụ huynh, để ba mẹ làm việc với nhà trường! Được cái, ông thường báo cáo rất thành khẩn các sự kiện lớn trong ngày nên mình còn biết theo dõi và thông tin liên lạc với cô của ông mà khắc phục sự cố. Đa phần, khi mình hỏi chuyện cô giáo thì đều là do chúng nó hiểu lầm, có lẽ vì cách cô truyền đạt nội quy đến chúng nó giống như cách phát xít Đức áp dụng quân luật lên quần chúng, nên chúng nó cứ sợ trắng mắt ra mà ngoan ngoãn tuân theo và chẳng dám cho ý kiến ý cò.

Gì thì gì, mình ghét cay ghét đắng cái sự vô lý của luật lệ. Càng ghét hơn khi người ta nói “tôi biết nghe có vẻ vô lý, nhưng luật là luật, tôi không thể làm khác đi được!” Con còn nhỏ lắm, nghĩ lại, cũng may mà nó vớ phải cô giáo nghiêm khắc quá thể đáng nên mình mới có đất dạy con về việc không nên tuân thủ luật lệ như một cái máy, mà phải tự hỏi bản thân mình xem luật lệ ấy có lý hay không. Mình còn dạy nó, thậm chí nếu ba mẹ nói gì mà con cảm thấy không bằng lòng thì con cũng phải nêu ý kiến, bởi vì không phải ba mẹ lúc nào cũng đúng 100%. Thà nó cãi mình, để nó có cơ hội tập khả năng phản biện về sau, chứ mình sợ lắm rồi cái khái niệm “con cái (chỉ) phải biết vâng lời cha mẹ, thầy cô” mà mình đã được nhào nặn từ tấm bé!

Friday, June 2, 2017

Let it go



Con trai sắp được 7 tuổi, ngoảnh qua ngoảnh lại cứ thấy con cứ ngày càng rời xa dần vòng tay ôm ấp và chở che của mẹ. Rồi một ngày nào đó, con sẽ trở thành một chàng trai cường tráng, khỏe mạnh, khi ấy chẳng biết mẹ con mình còn có được bên nhao để con lại che chở, bảo vệ mẹ già hay không đấy?

Ảnh: cách đây mới có chừng 3 năm chứ mấy, mẹ con mình nằm đong đưa trên võng trong một buổi trưa hè lười biếng với làn gió hiu hiu thổi hơi ẩm từ nước sông sau nhà, mang đến cảm giác mát mẻ hiếm hoi dễ chịu trong một buổi trưa hè nắng nóng. Mẹ yêu con khủng khiếp!

Saturday, June 23, 2012

Book Club

Mấy bà trong xóm mình đang đọc cuốn "Wolf Hall", tiểu thuyết dựa trên nhiều sự kiện lịch sử có thật về vị vua Henry VIII đầy tai tiếng của nước Anh thời 1500s. Tối qua thì "họp" để bàn bạc về cuốn sách - nhưng thường 8 là chính. Cô bạn chủ trì ko khỏe, thế là mình host giúp cô ấy. Chị em lục tìm các cách làm món ăn thời thế kỷ 16 của vua Henry, mỗi người đăng ký một món, mang lại nhà mình đóng góp cho vui. Còn cả dự định ăn mặc như thời thế kỷ 16 nữa. Hôm qua mình vội quá, vì họp lúc 7g, mà mình phải đi tập body pump 5.30-6.30, tập chưa xong thì phải chạy về để còn làm món "sallet" (salad) của thế kỷ 16 mới học trên internet nữa, nên ba chân bốn cẳng chạy về chưa kịp đâu vào đâu thì chị em đã lục tục kéo đến. May là có chồng ở nhà dọn nhà giúp cho. Thức ăn thời đó thì toàn rau là rau, sang hơn chút thì có tí trứng, sang nữa thì phô-mai, tuyệt nhiên chẳng thấy món thịt nào! Chắc mình search chưa kỹ. Nhưng thôi, làm món thịt thì chắc ko thoát khỏi món móng giò ngâm dấm :-).

Chiều qua xuống sức quá. Tập với tạ như bình thường mình vẫn tập mà thở hắt ko tập kịp theo cô. Tối thì phát hiện, ra là vì đang "bị yếu trong người". Hèn gì, người khó chịu bực dọc, chồng phát biểu gì thì chỉ muốn nẹt lại ... may mà nén kịp.

.

Hôm nay sinh nhật con trai. Tròn 2 tuổi. Cuối tuần sau mẹ làm SN cho con nhé. Nội sắp về rồi ... Sáng ra cho con nói chuyện với ngoại trên webcam, mẹ cảm thấy bâng khuâng, hơi lạc lõng trong lòng ...

Dạo này mẹ hay buồn vu vơ quá, Skye à ...

Monday, June 18, 2012

Tự lập cho con

Hôm nọ mình đưa con đi chơi, con trai leo lên cầu trượt nhưng ko dám trượt xuống. Mẹ định chạy lại giúp con giữ thăng bằng thì có một chị đứng gần đấy đưa tay ra nhưng ko cho Skye nắm tay mà để tay ra xa một chút, miệng thì nói ~ lời khuyến khích. Skye chần chừ, định tự trượt xuống, nhưng thấy mẹ đứng gần thì lại thôi, ra dấu đòi mẹ. Mẹ Tây hay ở chỗ đó. Dạy con tính tự lập từ nhỏ nhưng ko nhất thiết phải quá cứng rắn với con. Mình là mẹ ta thì thường giải quyết vấn đề theo cảm tính, vô tình làm hư con.

Mình vốn chẳng đặt ra quy tắc gì cho con cả. Chẳng bao giờ nuông chiều nó quá đáng nhưng cũng chẳng kỷ luật nghiêm minh gì. Nhưng mình rất thích tạo cho con tính tự lập từ nhỏ, vì đây là kỹ năng sống vô cùng quan trọng cho con về sau. Ở nhà, mình hay cố ý giúp con chứ ko làm cho con, mà bản năng làm mẹ của mình thi thoảng lại quên. Đôi khi con nhờ gì, mình cứ làm giúp cho nhanh để mình còn làm ~ việc khác, đặc biệt khi mình đang bận.

Chiều nay, khi con đang chơi, trái banh lăn xuống dưới gầm tủ, nó chạy lại cầu cứu mẹ. Mẹ cứ như cái máy, định chổng mông lên lấy banh cho con, nhưng nghĩ lại, mẹ ko làm thế. Mẹ đi lấy cái vá múc canh ra đưa cho cu cậu, chỉ con cách khều, vậy mà nó tự khều trái banh ra được. Mặt nó rạng rỡ vui sướng lắm, mẹ cũng mừng ...

.

Mấy ngày nay mẹ cứ on/ off dạy con bỏ tã. Ngày đầu tiên, anh làm ngon lành. Sáng thức dậy, mẹ đặt anh ngồi vào bô, anh tè ngay. Sau đó mẹ cho ăn sáng, trong tư thế cởi truồng. Ăn xong, anh chơi ... được vài phút, anh chạy gấp lại cái bô, miệng kêu "i?a". Mẹ mừng như bắt đc vàng, giúp anh ngồi vào bô, anh làm việc ngay lập tức. Trời ơi, mẹ ngồi ngắm sản phẩm của con mà lòng rộn ràng vui sướng ko nỡ mang đi đổ đi .

Ngày hôm sau, mẹ lại đặt anh ngồi bô. Ngồi thật lâu, chẳng có gì, mẹ lại sốt ruột vì đang chuẩn bị đi ra khỏi nhà có hẹn. Mẹ dặn anh ngồi yên đó, mẹ chạy lên lầu thay quần áo, đánh răng rửa mặt. Vừa chạy xuống, thấy anh đang đi đi lại lại, tay cầm bình sữa, trên sàn nhà thì ôi thôi ... anh thả bom tấn trên sàn, sau đó mang dép lê của mẹ giẫm nát trên ấy, rồi tri trét khắp sàn nhà . Bài học quá đắt. Tiết kiệm được chắc hơn 5 phút nhưng mất bù lại 20p dọn dẹp bở hơi tai ...

Mấy ngày này mẹ bận quá, đi suốt ngày, nên kế hoạch bỏ tã của con vẫn chưa đi đến đâu. Mỗi lần con đi vào tã thì đi đến gọi mẹ ... phải chi con gọi trước khi thì có phải đỡ hơn ko?!

Khi nào bà nội về nhà, mẹ sẽ dành ra 3 ngày ròng, ở nhà với con, chỉ với nhiệm vụ rình rập chuyện đi ngoài của con . Mẹ đọc vài bài viết về vụ này rồi, cách rèn luyện 3 ngày là hiệu quả nhất!

Mẹ nào có bí kíp hay về vụ bỏ tã, xin chia sẻ với mẹ Skye nhé :-).

Thursday, May 17, 2012

Đồ chơi của con

Mình rất kỵ việc mua quá nhiều đồ chơi cho con. Không chỉ phí tiền mà còn không tốt cho con. Phí tiền thì rõ rồi. Đồ chơi giờ toàn made in China, bọn nhỏ chơi vài lần là chán, cha mẹ phải mua đồ chơi mới cho chúng. Cứ thế, đồ chơi trong nhà cứ chất cao như núi. Bỏ thì thương mà vương thì tội. Chẳng thế mà mỗi lần đi ngang những nhà có "garage sale" (tức là bán những thứ đã sử dụng trong nhà, giá cả thường chỉ là vài $, với mục đích là tống tháo "rác" trong nhà), mình thường thấy đồ chơi trẻ em chiếm một tỷ lệ rất cao trong tổng số của nả linh tinh.

Khi có quá nhiều đồ chơi trong nhà, trẻ con sẽ dễ bị phân tâm, chúng nó sẽ không tập trung chơi một món, tìm hiểu hay học hỏi được gì về món đồ chơi đó. Sờ lướt vài lần, xong, chán, lại bỏ đi chơi món khác. Rồi chán, lại đến trò quăng đồ chơi, hoàn toàn sai mục đích sử dụng!

Với lại, nhiều đồ chơi trong nhà, mình sẽ phải suốt ngày còng lưng dọn dẹp!

Bên cạnh đó thì mình cũng không thích đồ chơi có tiếng nói, tiếng động, hay thậm chí có nhạc. Những thứ đồ chơi gọi là "mang tính giáo dục", chẳng hạn bấm vào thì nó nói "a, b, c", hoặc "1, 2, 3", v.v., rồi thì tiếng mèo gào chó sủa, lợn ủn ỉn, v.v. mình thấy nó chẳng có tác dụng giáo dục gì hết. Nhiều chức năng quá, bấm càng nhiều thì càng có những thứ tiếng động khác nhau phát ra. Thế nên bọn nhỏ khoái, càng bấm tợn cho vui tai, chứ học hành gì. Muốn học chữ cái, mẹ đưa cho các chữ cái cụ thể, mẹ dạy đọc, mẹ dạy hát "abc", muốn học chữ số, mẹ cũng dạy bằng hình ảnh cụ thể. Muốn nghe chó sủa mèo kêu, mẹ chỉ cho con chó trong xóm, mẹ đưa đi vườn thú, nông trại, mẹ dạy con cách bắt chước tiếng kêu của bọn thú ấy, cho con tận mục sở thị, sờ mó, nghe ngóng xem bọn thú ấy kêu réo ra sao ... v.v. thì hiệu quả hơn nhiều.

Mà không chỉ có thế, cái sự ồn ào của đồ chơi điện tử. Mình để ý, khi nào con trai chơi đồ chơi có tiếng động là nó ngồi đực ra nhìn, rất bị động. Còn khi nó chơi những món khẽ khàng thì nó tò mò tọc mạch, sờ mó, xem xét món đồ chơi từ đầu đến đít. Đó là lúc trí não của con tập trung cao độ và phát huy tối đa sức tưởng tượng và sáng tạo của con.

Mua sách cho con thì không bao giờ là đủ. Hồi đó mình hơi lo vì con trai rất lơ là với sách. Cố đọc sách cho nó thì nó cứ giãy giụa đòi tuột xuống đất để chơi những thứ khác. Bây giờ thì lúc nào nó cũng "đọc sách", mọi lúc mọi nơi. Mình thích đọc sách hình với con và tìm những vật dụng trong nhà mà sách có hình, rồi đặt ngay sát hình, chỉ cho con. Vậy mà nó học rất nhanh. Tư duy trừu tượng không thì chưa đủ, phải có trực quan sinh động nữa . Hôm nọ mình thấy nó cầm cuốn sách đi rảo khắp nhà, miệng nói không dứt. Một hồi thì nó đi đến gặp mẹ, đưa cho mẹ cái bàn chải răng và chỉ vào hình bàn chải răng trong sách, rồi nó làm điệu bộ đánh răng cho mẹ xem. Mẹ nhìn nó mà muốn tan chảy .

Đã vài lần, mình bị cám dỗ, rất muốn cho con xem TV để nó "ngồi yên" để mình còn làm việc mà ko bị nó "cản trở", nhưng rồi mình luôn dằn lòng và cho đến nay thì chưa bao giờ cho con xem TV. Mình là người bảo thủ, thích trường phái cổ điển, trong bất cứ việc gì, kể cả việc giáo dục cho con. Thay vì cho con tập làm quen với trò chơi điện tử, công nghệ mới, TV, v.v., mình chỉ thích cho con nghe nhạc cổ điển khi con ngồi chơi hoặc "đọc sách" trong yên lặng, hoặc khi nó bồn chồn ko yên thì cho con nghe nhạc sôi động, nhảy với con, rồi đưa con đi dạo, chơi xích đu, hoặc đưa con ra sau nhà cho con vọc nước và ngắm vịt, chim chóc. Chắc vì thế mà khi ở kid's club,
trong khi những đứa trẻ khác ngồi dán mắt vào TV thì con mình cứ chạy tung tăng chơi, hoặc ngồi yên lặng trong một góc phòng và đọc sách (trong khi mắt thì kín đáo đảo quanh nhìn bọn bạn :-))

p.s. đó là nỗ lực của mình, nhưng mà mẹ chồng thì ... trước mặt mình thì bà rất dứt khoát "mẹ không cho nó nhiều đồ chơi một lúc đâu, và nhất là đồ chơi điện tử là không có đâu" ... ấy vậy mà thi thoảng, bà lại đi garage sale, rinh về nhà một đống đồ chơi và nói rằng "it's very CHEAP, this and that, only 'à đó là' (a dollar)"

Sunday, April 1, 2012

Ngày mưa




Hai cha con đi dạo, mẹ tranh thủ quét sân, hốt những cánh hoa rụng đầy thảm cỏ.

Wednesday, January 25, 2012

Việt Nam 1

Về Sài Gòn chuyến này thấy lòng trống trải quá.

Thứ nhất là nhớ chồng. Cũng không ngờ sẽ có ngày mình nhớ chồng đến thế này. Lần trước về VN, chả nhớ nhung gì cả. Lần này thì khác. Lần này mặc dù yêu chồng không bằng lần trước, nhưng thương thì hơn rất nhiều. Nhớ vì thương khác với nhớ vì yêu. Nó không oằn oại dữ dội khiến mình mất ăn mất ngủ. Chỉ âm thầm, chậm rãi, nhưng thấm rất sâu vào từng neuron trong não. Chắc tình nghĩa vợ chồng là thế. Yêu là khái niệm trừu tượng, nhưng thương thì rất cụ thể. Mình có thể yêu cùng lúc nhiều người, nhưng thương thì chỉ có thể một và chỉ một.

Vậy là mình thật sự thương chồng! Chút nữa nhắn tin "báo" cho chồng biết

Thứ hai là, SG thay đổi nhiều quá. Mình thấy hơi lạc lõng. Có lẽ cũng vì mình đã thay đổi quá nhiều. SG đang bị tàn phá hàng ngày, mình thương lắm. Cái ồn ào khói bụi của SG không còn thân thương trong lòng mình như những ngày đầu mình rời SG nữa. Ngồi trên xe bà ngoại đi giữa dòng xe cộ đông như mắc cửi, thật sự mình rất hồi hộp. Hồi hộp là vì ôm thằng bé. Hai người lớn đội hai cái nồi cơm điện trên đầu, còn thằng bé mười mấy tháng, mong manh, thì ... không cần phải đội nón bảo hiểm!!! Chỉ dám cho con đi xe máy đi từ nhà ra công viên, chừng dăm bảy phút, còn lại chỉ đi taxi cho an toàn. Về SG đã 2 tuần mà mình vẫn chưa leo lên xe máy. Mình nhát xe quá, lúc nào cũng cảm giác người ta đâm vào mình, thì làm sao mà chạy xe. Những ngày này Tết, xe thưa hơn nhiều, nhưng cũng không thể gọi là "vắng vẻ". Haizz

Thứ ba, rất khó hẹn gặp bạn bè. Ai cũng có con nhỏ, có gia đình riêng, có gia đình nội ngoại. Ai cũng bận bịu, mình biết thế, nên cũng ngại chẳng liên lạc nhiều. Chỉ một vài đứa thân. Thôi như thế cũng đủ. Về VN chủ yếu thăm gia đình, mình đã xác định tư tưởng như thế, nhưng lòng vẫn bâng khuâng ...

Cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng, là tình hình sức khỏe, ăn uống của con trai. Từ khi về đến VN là nó bỏ ăn luôn. May lắm thì mới chịu uống sữa. Vài hôm trước lại còn nổi nhọt trên đầu, ngay cái ngạnh ở góc ngoài cùng của đầu, mưng mủ, chĩa ra như cái sừng. Sốt nhẹ, buổi tối nhõng nhẽo đòi mẹ, không chịu ngủ. Mẹ thương. Cái nhọt thì bể rồi, hôm nọ ngoại tắm cho, thế nào nó bể ra. Thế là lại sát trùng, bôi kem kháng sinh mang theo (may trời), gọi cho anh bạn bác sĩ, kê thuốc kháng sinh cho con uống tạm, nếu con hết thì thôi, không thì phải mang ra phòng khám hoặc bệnh viện. Nó nổi trên người thì mình còn đỡ lo, đằng này trên đầu, nên mình rất sợ bị nhiễm trùng. Cái nhọt của con đã xẹp rồi, con cũng hết sốt. Mẹ hư, không mang theo cái first-aid kit của con nên chẳng có cái nhiệt kế. Mà thấy con vẫn chơi khỏe nên mẹ cũng mừng.


Tuesday, November 1, 2011

Hậu entry nhảm

  Đúng ra mình định viết về vụ khác trong cái ẻn nhảm vừa post, nhưng, như mọi khi, mình viết lan man một hồi thì nó lại bị trật đường rầy .

Nói về ý nghĩa của việc quan tâm chăm sóc cho người khác ngoài bản thân mình. Quả thật khi bắt tay vào một việc mà hoàn toàn chẳng mang lợi ích gì cho mình mà chỉ đơn giản là để giúp kẻ khác, khi ấy mình biết rằng mình đã lớn hơn cái bóng của chính mình.

Đại loại là mình đã xung phong làm công việc quảng cáo cho cuộc chạy bộ ngày 15/10 vừa qua để gây quỹ giúp một cô bé 4 tuổi bị mắc bệnh ung thư hiếm gặp. Cô bé này là bạn học của một cậu bé con người bạn trong hội nhóm các chị em phụ nữ ở nhà nuôi con như mình. Mình đi liên lạc với các tờ báo địa phương nhờ họ đăng miễn phí hình quảng cáo cho sự kiện trong trang mục cộng đồng, đăng quảng cáo trên các website miễn phí như craigslist.com, hoặc xin tài trợ, xin phép được gắn hình quảng cáo tại các cơ sở làm ăn trong vùng như nhà hàng, siêu thị, v.v. Nói chung, bất cứ hoạt động nào có thể giúp truyền bá thông tin về sự kiện ấy để thu hút người tham dự hoặc tài trợ.

Buổi sáng hôm ấy cả nhà mình dậy sớm bồng bế con trai đi tham gia sự kiện. Người tham dự có thể chạy 5 mile (3.12km) hoặc đi bộ 1 mile (0.6km). Nơi tổ chức sự kiện là một công viên rộng bạt ngàn, vốn là một nông trại thời xưa nên vẫn còn nhiều nhà nuôi gia cầm, chuồng trại gia súc, khiến bọn trẻ con rất thích khi ngồi vắt vẻo trên xe đẩy và ngắm quang cảnh thiên nhiên xung quanh, nơi bọn gà vịt cúc cục nhặng xị còn bọn dê bò ngựa thì khoan thai gặm cỏ vẫn còn ướt đẫm sương đêm trong một buổi sớm bình minh. Con trai mình ngồi suốt trên xe đẩy trong thời gian ba mẹ đi bộ 1 mile, gần về đến đích thì mẹ cho con ra đi bộ cho thong thả, thế là con trai chạy một mạch về đích, chạy vài bước thì ngã dúi dụi xuống đất, nhưng vẫn rất hăng hái, được các anh chị lớn vỗ tay cổ vũ cuồng nhiệt .

Sau khi cuộc chạy đua đã xong, mình mới nhận ra rằng ba em bé cũng cạo trọc đầu, khiến mình xúc động khó tả, sống mũi mình cay cay. Bé đã trải qua nhiều xạ trị nên tóc rụng rất nhiều, cuối cùng bé đồng ý cạo đầu để khỏi phải thu dọn tóc rụng trên giường nữa. Và ba của bé có lẽ đã tự nguyện cạo đầu chung với con gái, để bé không bị hụt hẫng vì quá khác biệt với mọi người. Thật sự, mình xúc động lắm, trước hình ảnh ấy của người cha tình cảm và tâm lý.

Từ khi có con, mình đóng góp nhiều hơn cho các tổ chức vì trẻ em. Nhìn những trường hợp thương tâm ấy của các bé, mình thường tự nhủ "đó cũng có thể là con mình, nhưng mình đã may mắn rất rất nhiều". Mình thích những sự kiện tự phát như thế này hơn là những sự kiện rầm rộ báo đài, những buổi tiếp tân và những quan chức khệ nệ phát biểu những câu sáo rỗng.

Thi thoảng mình đã từng phàn nàn là con cái chiếm dụng quá nhiều thời gian của mình khiến mình chẳng còn làm được cái gì cho ra hồn, nhưng mình ngày càng ít có ý nghĩ ấy đi. Bây giờ thì gần như là không.

Bởi vì trẻ con rất cần được yêu thương và quan tâm từ cha mẹ. Không bao giờ đủ. Đó là một nhu cầu rất thực, và c
húng ta cũng đã từng như thế.

Happy Valentine's day!

Tình hình là Valentine năm nay mình đành lỗi hẹn với vụ ra sách GSX, là bởi vì nhà xuất bản làm việc theo kế hoạch từ đầu năm nên muốn nhét ...