Showing posts with label việtnam. Show all posts
Showing posts with label việtnam. Show all posts

Friday, May 12, 2017

Xin


Dân ta cứ ca tụng tiếng Việt giàu với chả đẹp. Có lẽ với lịch sử đồ sộ “một ngàn năm đô hộ giặc Tàu, một trăm năm đô hộ giặc Tây, hai mươi năm nội chiến từng ngày …” đã khiến ngôn ngữ của mình cũng mang tính chất lệ thuộc, bị động như thế nào, chứ không rõ ràng, không mang tính chủ động cho lắm.

Chẳng là mấy ngày này mình đang lăm le xin mèo con về cho con trai, và cũng từ cái chữ “xin” mà mình mới lan man nghĩ đến vấn đề của tiếng Việt. Tiếng Anh chỉ gọi đơn giản là “adopt”, khi chuyển ngữ sang tiếng Việt, chúng ta không có từ tương đương mà chỉ có một cụm từ mang tính diễn giải. Tra từ điển Anh-Việt, chúng ta sẽ thấy “adopt” được định nghĩa bằng một cụm từ “nhận làm con nuôi”, và vài cụm từ dài dòng khác nữa. Nhưng như vậy cũng có nghĩa hạn chế và cứng nhắc, chỉ giới hạn trong việc nhận người về làm con nuôi, chứ chẳng thấy nhắc đến chó mèo. Ngoài ra, nếu dịch chữ “adopt” theo tự điển chính thức như thế này thì sẽ đúng ý nghĩa, đúng tinh thần của từ gốc, nó mang tính chủ động, “nhận về để nuôi”; nhưng trong bối cảnh của văn nói, chả ai lại nói “Tôi muốn nhận một con mèo về nuôi” cả, mà chúng ta sẽ nói “Tôi muốn xin một con mèo về nuôi”. Như thế, rõ ràng “adopt” của tiếng Anh mang tính rất chủ động, tôi muốn “nhận” ai đó về nuôi, chứ không bị động như cách hiểu của tiếng Việt, tôi muốn “xin” ai đó về nuôi.

Khi nộp đơn để “xin” việc hay “xin” giấy phép, chúng ta cũng tiếp tục vướng vào hoàn cảnh tương tự như trên. “Apply for” có nghĩa là “nộp (giấy tờ)” để được chấp nhận, được chọn làm một việc gì đó, giở tự điển Anh-Việt ra thì thấy đúng y như rằng hoặc là nó được giải thích bằng một cụm từ “đưa ra một yêu cầu chính thức”, hoặc là, may quá, chúng ta có từ tương đương “xin”, apply for lại được hiểu là “xin” trong tiếng Việt. Hiểu theo Tây phương, apply for rất chủ động, rất mạnh mẽ, chứ không yếu đuối như cách hiểu của tiếng Việt. Nộp đơn không phải để xin việc hay xin giấy phép, ở đây quan hệ giữa người chủ và người lao động rất sòng phẳng. Người chủ tìm người làm, tôi nộp đơn để anh dựa vào đấy mà đánh giá năng lực của tôi, nếu đủ tốt thì anh nhận tôi vào, tôi làm việc cho anh và anh trả lương cho tôi, chứ tôi không xin xỏ gì anh hết. Nộp đơn cũng để “lấy” giấy phép chứ không phải nộp đơn để xin xỏ giấy phép. Pháp luật quy định muốn làm việc abc thì phải có giấy phép, muốn có giấy phép thì phải hội đủ những điều kiện xyz, ta nộp đơn để chứng minh ta có đủ điều kiện xyz như luật định và ta yêu cầu chính quyền cấp phép cho ta, chứ ta không xin.

Là tản mạn về văn hóa chữ nghĩa của người Việt cho vui, chứ ở đâu cũng có luật lệ ở đó, muốn làm gì mà có ảnh hưởng đến người khác cũng phải xin phép trước. Điều tôi muốn nói ở đây là do hệ quả của việc dân đen đã luôn quen với việc bị chính quyền đè đầu cưỡi cổ từ ngàn đời qua, chưa bao giờ được thực sự nếm trải cảm giác làm “chủ” mà văn hóa, chữ nghĩa của người Việt cũng phản ánh đậm nét hơn bao giờ hết lịch sử dân tộc theo hướng nhu nhược, bất lực như thế. Trong cuộc sống hàng ngày của một người Việt bình thường, đã có bao nhiêu lần bạn phải làm đơn xin xỏ một điều gì đó? Đơn xin nhập học, đơn xin nghỉ học, đơn xin làm việc, đơn xin nghỉ việc, đơn xin cấp nước, đơn xin cấp điện, đơn xin kết hôn, đơn xin ly hôn, đơn xin xây nhà, đơn xin đập nhà, đơn … đơn xin chết!!! 

Friday, March 16, 2012

Học tiếng Tàu?


Có tin đồn là tiếng Hoa chỉ được dạy cho con em người Hoa thôi chứ chẳng phải môn học bắt buộc ở trường công. Dù sự thật như thế nào đi nữa thì nếu xét sự việc một cách khách quan, tôi thấy việc người VN thông thạo tiếng Hoa là một điều có lợi chứ không có hại.

Chúng ta sợ bị đồng hóa, nên đã phản ứng theo cảm tính về việc này. Tôi thì không sợ và cũng không nghĩ rằng việc ấy sẽ xảy ra. Nhìn về lịch sử ngàn năm trước, chúng ta đã từng bị người Tàu đô hộ và thống trị, đất nước VN đã từng là quận Giao Chỉ của mẫu quốc Trung Hoa, thời đó thậm chí chúng ta còn chưa có chữ quốc ngữ, nhưng chúng ta vẫn nói tiếng Việt cho đến tận bây giờ đấy. Nếu có khả năng bị đồng hóa, người VN đã bị đồng hóa từ thời đó rồi. Thời này thì không cần phải lo.

Các gián điệp xưa nay đều thông thạo ngoại ngữ. Tại sao? Vì ngôn ngữ chính là chìa khóa của tri thức. Học ngoại ngữ không chỉ đơn thuần là học ngôn ngữ, mà từ ngoại ngữ, người học sẽ có điều kiện đi sâu hơn vào văn hóa, lịch sử, con người, v.v. của đất nước đó. Dân Tàu muốn đi ăn cắp công nghệ của nước khác thì trước tiên chúng nó phải đi học tiếng của nước đó. Người VN hay hô hào chống Tàu mà chúng ta đã biết gì về chúng nó mà chống? Muốn chống Tàu thì trước tiên phải hiểu rõ về chúng. Mà muốn hiểu rõ về con người, văn hóa xã hội, v.v. của một nước thì xin quay về đầu đoạn này.

Kể ra thì tôi chẳng bi
ết đây có phải là chiến lược gì của các lãnh đạo nước nhà hay không. Ngoại ngữ là kiến thức. Tiếng Tàu hay tiếng Cambodia, biết thêm thì nghĩa là có thêm kiến thức mà thôi.

Chỉ thương bọn nhỏ ở nhà, lại thêm một gánh nặng học hành. Để trả nợ cho quê hương, khi mà hiện nay cha ông chúng làm ko nổi?

Tuesday, January 31, 2012

Việt Nam 3

Con trai đến VN ngày đầu tiên, bỡ ngỡ, rụt rè. Cả đời nó có bao giờ nhìn thấy nhiều người (cùng một lúc) đến thế đâu!

Những ngày đầu cả mẹ cả con đều jet lagged. Cứ 2g sáng là mẹ con thức dậy cùng một lúc. Cũng lạ. Cả mấy ngày đều như thế. Đúng 2g sáng. Thức giấc cùng lúc, không ai đánh thức ai. Ông con không ngủ riêng nên hễ thức là lao qua mẹ ôm ấp, móc mắt, cười giỡn. Thế là mẹ phải lồm cồm bò dậy chơi với con. Đến sáng ra thì ngày nào cũng thế, con có thể ngủ lại, còn mẹ cứ vật vờ như ma vì thiếu ngủ.

Mẹ chạy bộ ở khu trường học, yên tĩnh không xe cộ. Có khi thì ra công viên gần nhà. Những người đàn ông ngồi uống cafe sớm (ở vỉa hè) lại nhìn mình như quái vật tập hai. Vì hai lẽ. Thứ nhất, những người tập thể dục ở đó không ai chạy, chỉ có đi bộ. Các nam thanh niên cũng thấy đi bộ chứ ko chạy. Mình là giống cái, mà lại chạy bộ, nên lạ. Thứ hai, đàn bà tuổi mình vào giờ đó chỉ có ở nhà chăm sóc buổi ăn sáng cho chồng con, hoặc là đang chuẩn bị đi làm.

Con trai nhớ ba, buồn ra mặt. Chắc vì nhớ ba, nhớ nhà, nên bỏ ăn cũng không chừng. Hôm nọ con đang chơi, bà ngoại mở đĩa DVD thu hình con của mẹ mang về. Con nghe tiếng ba, bà nội trong đĩa thì mừng rỡ, chạy đến TV nhìn, cười sung sướng, chỉ trỏ vào TV, và nói "daddy". Rồi leo lên võng với ngoại, xem hết đĩa này đến đĩa khác, vẻ mặt hân hoan rạng rỡ. Xem hết đĩa, ngoại đưa đĩa phim vào thì ông con lại đòi đi. Mẹ kể cho ba nghe, ba lại rơm rớm nước mắt!

Lại một hôm khác. Đang ngồi trong nhà, thấy taxi chạy ngang rồi dừng trước cửa, con trai lại hớn hở, mừng quýnh, lăng xăng chạy ra chạy vào, hai tay đong đưa vỗ vào nhau trước mặt, rồi vỗ hai tay sau đít, nhảy chân sáo, cười sung sướng, miệng bi bô "daddy". Mẹ nhìn mà thắt ruột. Thương quá con trai ơi!

Tối thứ Sáu này mẹ con mình lại gặp daddy rồi.

Monday, January 30, 2012

Việt Nam 2

Cứ nghĩ là mình thèm món này món kia, nhưng thực sự mình không thèm như mình đã nghĩ. Đi ăn các món thuần Việt, hoặc các món mới lạ, thích thì có thích, nhưng không có cảm giác của "một bữa no" như nhà văn Nguyễn Công Hoan đã mô tả.

Ông con trai lanh lợi ra thấy rõ. Suốt ngày cười nói huyên thuyên, gặp ai cũng chào hỏi tươi cười, ai đưa tay ra bế cũng sà vào, rồi khi chia tay thì hôn thắm thiết. Nói chung bản tính của con là vậy, mình biết, nhưng từ khi về VN thì nó lại có dịp được phát huy tối đa! Con trai không ăn thì bà ngoại nấu cháo gạo thịt rau củ xay nhừ như cám, rồi pha với sữa cho ông bú bình. Kết quả mỹ mãn. Ông bé ăn đủ chất, ngủ đủ giấc, tươi vui hớn hở, lại thêm được phơi nắng, nạp thêm vitamin D nên ông càng sung. Ngày nào cũng thức đến sau 10 đêm mới chịu đi ngủ. Không có cũi nên con ngủ chung giường, khi thì với ngoại, khi thì với mẹ. Sau này về Mỹ lại không biết ông có đòi ngủ chung với mẹ nữa hay không!

Đi đâu mà đẩy con đi bằng xe cũng vã mồ hôi. Đi được vài bước lại phải bò xuống lòng đường. Đường đi lại không được bằng phẳng cho lắm, cho nên con trai ngồi trên xe mẹ đẩy đi mà người cứ nẩy tưng tưng, khi thì chúi người ra đằng trước, khi ngã ngửa ra đằng sau, khi thì tưng bắn lên trời, nói chung là tưng đủ 3D, còn hơn cưỡi ngựa. Có những đoạn không thể đẩy con xuống lề đường để tránh chướng ngại vật trên lề đường, mẹ bê luôn vừa xe đẩy vừa con, đi cả một đoạn. Mấy người đang ngồi uống cà phê vỉa hè, đàn ông cũng như đàn bà, trẻ con lẫn người già, cứ nhìn mình như nhìn quái vật. Không biết vì ngưỡng mộ phong độ lực sĩ của mình, hay là thấy lạ, tưởng mình không được bình thường vì thời buổi này mà còn có người đẩy con đi bằng xe đẩy ngoài đường!

Gặp được vài bạn blog, thì được giai mới gặp khen là trẻ hơn trong hình, tức là trong hình nhìn tưởng 4 xập, ngoài đời thì trông chỉ mới ngoài 3 xập. Còn các nữ mới gặp thì khen mình xinh hơn trong hình. Nếu như chuyến đi này không có nhiều "điểm nhấn" lắm thì có thể dùng sự kiện này làm một trong những "thành công lớn" của chuyến đi VN vậy.

Có một chuyện lạ nữa là đi đâu người ta cũng biết mình "ở bển vìa". Mặc dù mình cũng mặc quần áo giày dép mua ở VN, trên người không hề đeo cái "bao tử" đựng tiền bạc tư trang như mô-đen Việt Kiều, xài tiền VN chứ không xài tiền "đô", nói chuyện không hề pha một chữ tiếng Mỹ, da trắng thì ko tính, vì gái VN bây giờ em nào mà chẳng trắng trẻo.

Wednesday, January 25, 2012

Việt Nam 1

Về Sài Gòn chuyến này thấy lòng trống trải quá.

Thứ nhất là nhớ chồng. Cũng không ngờ sẽ có ngày mình nhớ chồng đến thế này. Lần trước về VN, chả nhớ nhung gì cả. Lần này thì khác. Lần này mặc dù yêu chồng không bằng lần trước, nhưng thương thì hơn rất nhiều. Nhớ vì thương khác với nhớ vì yêu. Nó không oằn oại dữ dội khiến mình mất ăn mất ngủ. Chỉ âm thầm, chậm rãi, nhưng thấm rất sâu vào từng neuron trong não. Chắc tình nghĩa vợ chồng là thế. Yêu là khái niệm trừu tượng, nhưng thương thì rất cụ thể. Mình có thể yêu cùng lúc nhiều người, nhưng thương thì chỉ có thể một và chỉ một.

Vậy là mình thật sự thương chồng! Chút nữa nhắn tin "báo" cho chồng biết

Thứ hai là, SG thay đổi nhiều quá. Mình thấy hơi lạc lõng. Có lẽ cũng vì mình đã thay đổi quá nhiều. SG đang bị tàn phá hàng ngày, mình thương lắm. Cái ồn ào khói bụi của SG không còn thân thương trong lòng mình như những ngày đầu mình rời SG nữa. Ngồi trên xe bà ngoại đi giữa dòng xe cộ đông như mắc cửi, thật sự mình rất hồi hộp. Hồi hộp là vì ôm thằng bé. Hai người lớn đội hai cái nồi cơm điện trên đầu, còn thằng bé mười mấy tháng, mong manh, thì ... không cần phải đội nón bảo hiểm!!! Chỉ dám cho con đi xe máy đi từ nhà ra công viên, chừng dăm bảy phút, còn lại chỉ đi taxi cho an toàn. Về SG đã 2 tuần mà mình vẫn chưa leo lên xe máy. Mình nhát xe quá, lúc nào cũng cảm giác người ta đâm vào mình, thì làm sao mà chạy xe. Những ngày này Tết, xe thưa hơn nhiều, nhưng cũng không thể gọi là "vắng vẻ". Haizz

Thứ ba, rất khó hẹn gặp bạn bè. Ai cũng có con nhỏ, có gia đình riêng, có gia đình nội ngoại. Ai cũng bận bịu, mình biết thế, nên cũng ngại chẳng liên lạc nhiều. Chỉ một vài đứa thân. Thôi như thế cũng đủ. Về VN chủ yếu thăm gia đình, mình đã xác định tư tưởng như thế, nhưng lòng vẫn bâng khuâng ...

Cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng, là tình hình sức khỏe, ăn uống của con trai. Từ khi về đến VN là nó bỏ ăn luôn. May lắm thì mới chịu uống sữa. Vài hôm trước lại còn nổi nhọt trên đầu, ngay cái ngạnh ở góc ngoài cùng của đầu, mưng mủ, chĩa ra như cái sừng. Sốt nhẹ, buổi tối nhõng nhẽo đòi mẹ, không chịu ngủ. Mẹ thương. Cái nhọt thì bể rồi, hôm nọ ngoại tắm cho, thế nào nó bể ra. Thế là lại sát trùng, bôi kem kháng sinh mang theo (may trời), gọi cho anh bạn bác sĩ, kê thuốc kháng sinh cho con uống tạm, nếu con hết thì thôi, không thì phải mang ra phòng khám hoặc bệnh viện. Nó nổi trên người thì mình còn đỡ lo, đằng này trên đầu, nên mình rất sợ bị nhiễm trùng. Cái nhọt của con đã xẹp rồi, con cũng hết sốt. Mẹ hư, không mang theo cái first-aid kit của con nên chẳng có cái nhiệt kế. Mà thấy con vẫn chơi khỏe nên mẹ cũng mừng.


Happy Valentine's day!

Tình hình là Valentine năm nay mình đành lỗi hẹn với vụ ra sách GSX, là bởi vì nhà xuất bản làm việc theo kế hoạch từ đầu năm nên muốn nhét ...