Showing posts with label movies. Show all posts
Showing posts with label movies. Show all posts

Monday, December 4, 2017

The man who invented Christmas

Giáng Sinh là dịp mọi người có dịp bày tỏ lòng yêu thương, quan tâm đến người khác, nhất là những người bất hạnh hơn mình, thế nhưng ít ai thực sự biết đến nguồn gốc của tập tục đẹp đẽ và quan trọng này, nhất là về người được xem là tiên phong, khởi xướng ra nó. 

Charles Dickens có một lý lịch cá nhân khá phi thường, tên tuổi và những giá trị nhân văn sâu sắc trong những tác phẩm văn học của ông đại đa số dựa vào những trải nghiệm thực tế và những quan sát thú vị của ông đối với môi trường, cuộc sống chung quanh ông.  Xuất thân trong một gia đình đông anh em, Charles ít được quan tâm chăm sóc, yêu thương, tuổi thơ cũng đã trải qua nhiều sóng gió đã khiến ông luôn trăn trở, dằn vặt về những mảnh đời bất hạnh, nhất là về những đứa trẻ mồ côi, và chủ đề này luôn len lỏi trong suốt bất cứ tác phẩm văn học nào ông viết, thể hiện rõ nhất trong “Oliver Twist”.  Mọi việc bắt đầu từ khi bố ông phải vào tù vì nợ nần chồng chất, kéo theo việc mẹ và các anh chị em cũng phải theo bố vào tù – một điều luật đáng sợ của nước Anh những năm tháng đầu thế kỷ mười chín ấy – ở lứa tuổi mười hai, Charles phải rời ghế nhà trường và đi làm trong một xưởng sản xuất hóa chất phụ gia làm giày với điều kiện làm việc hết sức tồi tệ và khủng khiếp. 

Về sau, khi đã bắt đầu có chút ít sự nghiệp lẫn tiếng tăm trong giới văn đàn, ông cũng lâm vào cảnh túng thiếu và, trong cái rủi có cái may, khi những khó khăn tài chính bắt đầu thách thức cùng cực thì trong vòng sáu tuần, hoàn toàn tự lực, Charles đã cho ra đời một truyện ngắn làm thay đổi thế giới: “A Christmas carol”, một câu chuyện hơi tối tăm, vốn dĩ cũng là phong cách viết của ông, nhưng lại có một kết thúc có hậu, liên quan đến Giáng Sinh và những tấm lòng từ thiện dành cho những mảnh đời bất hạnh trong dịp lễ lạt vốn chỉ liên quan đến người Thiên chúa giáo trước đây này. 

Phim “The man who invented Christmas” mô tả quá trình cho ra đời truyện ngắn này và đào sâu hơn về nhân cách và cá tính của Charles Dickens, với những đoạn phim xen kẽ thoáng qua về những năm tháng tăm tối trong tuổi thơ của nhà văn này.  Người xem cũng cần biết thêm một ít về cá nhân tác giả câu chuyện để hiểu rõ hơn một vài chi tiết phim.  Charles Dickens trước khi chính thức trở thành nhà văn nổi tiếng đã từng có tham vọng trở thành kịch sĩ, và ông rất có năng khiếu diễn kịch.  Năm hai mươi tuổi, ông có dịp hẹn gặp với một nhà đạo diễn kịch để diễn thử nhằm xin một vai diễn trong các vở kịch của nhà đạo diễn này, không may, đến ngày hẹn gặp thì ông lại bị cảm nặng và không thể đến gặp ông đạo diễn nọ, cơ hội ngàn năm có một cho nghề kịch cũng vừa vuột khỏi tầm tay.  

Về sau, khi tiếng tăm ông đã vang xa không chỉ khắp nước Anh mà còn lan rộng sang đến cả Bắc Mỹ, ông vẫn tham gia nhiều kịch đàn nghiệp dư, để khỏa lấp niềm đam mê kịch nghệ không bao giờ nguôi ngoai trong mình.  Đó là lý do khi xem phim, người xem sẽ thấy nhiều cảnh Charles đi đi lại lại trong phòng, tưởng tượng mình đang được bao lấp bởi những nhân vật trong câu chuyện sắp viết, và ông thực sự “diễn” từng nhân vật để lấy cảm hứng viết thực sự, và đó cũng là một chi tiết giải thích cho phong cách viết rất khác người và ấn tượng của Charles. 

Hôm mình đi xem phim này, vào tối thứ Bảy, cả rạp vắng hoe chỉ có hai vợ chồng mình cùng một cặp khác.  Dường như gu xem phim đọc sách nhạc nhẽo của mình thuộc loại cá biệt, cái nào mình thích thì đại đa số công chúng lại chẳng màng!  

Ảnh 1: những đứa bé vui sướng khi được nhận quà từ thiện. Mình xem vài cuốn tạp chí, chẳng thấy Việt Nam … Có lẽ vì chương trình này tặng quà thông qua hệ thống nhà thờ Thiên chúa giáo nên nhiều khả năng khó đến được với VN cũng nên …




Ảnh 2: chuyên chở quà đến cho trẻ em vùng sâu vùng xa – Operation Christmas Child Project

Tuesday, August 29, 2017

La La Land


Lâu lắm mình mới được xem một phim tình cảm nhẹ nhàng dễ thương mà nội dung lại đúng ngay sở thích số một của mình nữa.  Mình chưa xem Moonlight, vốn đã giật giải Oscar cho “Best picture”, nhưng sau khi xem La La Land thì mình thấy nó cũng rất xứng đáng giật giải này.  Xem phim xong, mình như được một bữa no nê tinh thần, sau một thời gian dài mình vô tình bỏ đói nhu cầu tinh thần vốn rất háu ăn của mình!  Thỏa mãn từ thị giác với những hình ảnh sống động đầy màu sắc, cho đến thính giác với bao nhiêu bài nhạc hay, đặc biệt thể loại jazz cổ điển, và nhất là cảm giác về một câu chuyện tình lãng mạn dễ thương.  Phim tình cảm nhưng hoàn toàn không hề có một cảnh sex, thậm chí không có cả một nụ hôn, đòi hỏi người xem phải cảm nhận tình yêu của họ qua âm nhạc, màu sắc, và những diễn tiến phim hơi khác thường, đầy chất nghệ thuật.  Phim musical như thế này có lẽ thuộc dạng kén người xem.  Nhớ lần đi xem “Black swan”, “Easy virtue”, hoặc “Les Misérables”, mình đã nghe lõm bõm từ một vài khán giả nhận xét rằng phim thật “kỳ quặc”, trong khi mình thích đến nổi gai ốc, khi hết phim mà vẫn còn ngẩn ngơ vì nhạc quá hoành tráng!  Lần xem La La Land này là xem DVD ở nhà, nên sẽ không đạt được hiệu ứng âm thanh cần thiết so với xem tại rạp, nhưng mình thấy cũng rất ok. 

Xem phim xong lại suy nghĩ và lại hoài cổ.  Tại sao Seb (Ryan Gosling) lại phải là một nghệ sĩ dương cầm, và lại đam mê jazz đến điên cuồng như thế?  Cảnh Seb và Mia ngồi trên chiếc piano bench và hát cùng nhau “City of Stars” trong khi Seb đệm đàn và Mia vừa hát vừa cười khúc khích cứ làm tim mình loạn nhịp cả lên, tưởng như đang xem lại một khúc phim chiếu chậm của quá khứ.  Mia không hề thích jazz, nhưng vì yêu Seb nên cô cố gắng tìm hiểu về nó và khuyến khích Seb nên tiếp tục theo đuổi niềm đam mê ấy, thay vì “bán linh hồn” cho một band nhạc hoàn toàn không liên quan gì đến jazz nhưng lại giúp Seb kiếm tiền.  Seb cũng ủng hộ Mia hết mình trong việc tự biên tự diễn một vở kịch mà cô ấp ủ, vì theo anh, nghệ sĩ chỉ có thể sáng tạo thành công khi làm những gì họ thích chứ không phải những gì họ được đặt hàng.  Nội dung về sự trăn trở cháy bỏng đến đau đớn giữa một bên là được sáng tạo và bên kia là nhu cầu kiếm sống của những con người nghệ sĩ này cũng chẳng có gì mới, nhưng cách thể hiện trong La La Land lại rất độc đáo và mới lạ, khiến người xem được trải nghiệm một cái nhìn hoàn toàn mới về một đề tài rất cũ.  Tiếc là mình đã không đi xem ở rạp, để thứ nhất là được hưởng thụ hiệu ứng âm thanh cho một phim tràn đầy âm nhạc như thế này, thứ nhì là lại “nghe ngóng” từ khán giả, xem có ai chê phim là “kỳ quặc” như những lần mình xem phim dạng musical như những lần trước hay không .

Sunday, March 25, 2012

Call me "old school", "old fart", "old broad" ...

or just simply "old" ...

Mấy ngày nay dân Mỹ rậm rật đọc và xem phim "The hunger games" còn hoành tráng hơn cả Twilight lần trước. Tính mình thì hay thờ ơ với những cái gì mang tính thời sự rậm rật như vậy, bởi vì cái gì mà hot quá thì khi nguội nó cũng sẽ chóng chìm vào quên lãng, nhanh chẳng kém như khi nó bắt đầu hot. Đặc biệt mình ít khi đọc tiểu thuyết, mà thường chỉ thích đọc những cái gì bổ ích cho kiến thức và thiết thực cho cuộc sống hơn. Mình thấy sách loại này chẳng giá trị gì nên chẳng buồn tham gia mất thời gian. Lần này nó hot quá, bạn bè trong các book club đọc náo loạn cả lên, đi đâu mình cũng nghe mọi người bàn tán xôn xao, khen nức nở, thề thốt là cuốn sách này quá đặc biệt không thể bỏ qua, blah blah blah. Còn nữa, đám bạn của mình cũng đang lũ lượt í ới nhau đi xem phim sau khi mô tả rằng "khi đọc thì tao không thể đặt cuốn sách xuống được vì nó quá lôi cuốn, quá hấp dẫn ..."

Bực quá, mình lên mạng đọc coi nó là cái "giống" gì mà hot dữ vậy. Đọc qua nội dung sách, mình bần thần. Đây cũng là câu chuyện giả tưởng, nhưng bản chất nội dung nó thì không thể xem là trò giải trí đơn thuần được. Một chính phủ tâm thần tổ chức một cuộc đấu hàng năm, bằng cách bốc thăm và chọn ra 1 trai và một gái tuổi từ 12-18 từ mỗi quận (tổng cộng 12 quận) tham gia vào "trò chơi" ấy. Hai mươi bốn đứa xấu số ấy sẽ được huấn luyện các kỹ năng cơ bản để tồn tại, khi cuộc chơi bắt đầu, chúng được thả vào rừng và phải chém giết nhau để tồn tại vì theo luật thì chỉ có một đứa duy nhất, là kẻ chiến thắng, được quay về và ... được sống!

Mình cố đọc nội dung sách vì cố tìm xem có giá trị nhân văn tiềm ẩn nào bên trong hay không, để cố biện hộ cho những ai yêu thích cuốn sách đó, hay chỉ cho chính bản thân cuốn sách. Mình đoán già đoán non rằng, có thể bọn nhỏ nhận ra rằng chúng không nên chém giết lẫn nhau, thay vào đó lại quay ra đoàn kết với nhau để chống lại chính phủ ác độc này và tất cả cùng tồn tại. Nhưng ôi thôi, kết cuộc không phải như thế.

Sách viết cho teens mà dạy chúng nó cái thông điệp tàn nhẫn này "muốn tồn tại phải chà đạp, chém giết lẫn nhau", thì còn ra thể thống gì nữa! Đằng này, cả thế giới (bao gồm nước Mỹ và 38 nước khác đã dịch sách) lại tưng bừng hớn hở đón chào nó. Thiệt chẳng ra làm sao ... Mình hỏi chuyện cô bạn đã đọc xong cuốn sách, cô ấy khen nức nở là "it's fascinating, so different ...", có phải vì văn phong và cách dẫn truyện quá mới lạ khiến người đọc bỏ qua cái nội dung tàn nhẫn của cuốn sách này? Nghe tin trên radio, người dẫn chương trình đặt ra câu hỏi với một độc giả tương tự như câu hỏi của mình "cá nhân cô cảm thấy sao khi nội dung cuốn sách nói về teens killing teens?" - thì chị ta trả lời rất vô tư "nhưng nó cũng có tính nhân văn vì Katniss (nữ chính) đã tình nguyện đi thay em mình là người bị chọn cơ mà!".

Riêng mình, dù nó có được viết bằng văn phong tuyệt đỉnh nào đi nữa, mình vẫn chẳng muốn đọc hay xem phim này vì nội dung của nó quá phản cảm. Hôm nọ mình đã gật đầu hẹn đi xem phim với nhóm bạn vào tối thứ Hai vì mình muốn cho nó một cơ hội, nhưng bây giờ đọc kỹ nội dung sách rồi thì thôi, mình ghét.

Lại một lần nữa, mình có thêm lý do để thờ ơ với pop culture

Happy Valentine's day!

Tình hình là Valentine năm nay mình đành lỗi hẹn với vụ ra sách GSX, là bởi vì nhà xuất bản làm việc theo kế hoạch từ đầu năm nên muốn nhét ...