Showing posts with label phụnữ. Show all posts
Showing posts with label phụnữ. Show all posts

Saturday, September 15, 2012

Vô cảm

Tuần lễ vừa rồi là một tuần đầy cam go thử thách của chồng. Stress liên tục. Mất ngủ. Người cứ lơ lửng như mất hồn. Mình cũng bị vạ lây. Mỗi lần chồng stress thì mình cũng stress chứ có thoát được à. Mà dạo này mình ngày càng giảm bớt tính mát và tăng cường tính nóng. Tức là âm ngày càng suy còn dương thì cứ thịnh dần. Thịnh đến nỗi trong người thi thoảng cứ cảm thấy bốc hỏa như đàn bà tiền mãn kinh. Mà chắc cũng đang đến hồi ấy thật ... Anyway ... Đến cuối tuần thì sự việc có vẻ khả quan lên được tí chút, thế là chồng muốn ra phố nghe nhạc để giải stress. Vợ thì không thể đi cùng vì phải trông con, chồng rủ rê vài thằng bạn thì thằng nào cũng bận. Nhìn tình cảnh của chồng thê thảm quá, mình thương, nhưng chả biết làm sao. Ông cứ hỏi mình "Bọn nó bận cả rồi, em nghĩ sao?". Mình ậm ừ vì phải nhanh tay nấu ăn để còn kịp tắm táp cho con, đọc sách cho rồi ầu ơ cho nó đi ngủ nữa, nhưng trong bụng thì biết tỏng ý ông muốn gì rồi. Chồng hỏi đến lần thứ tư thứ năm, cùng một câu hỏi "em nghĩ sao?", thì mình nói luôn, "em nghĩ là anh vẫn muốn ra ngoài ấy dù không ai đi cùng". Ông lại buộc miệng hỏi tiếp "thì em nghĩ sao?" - "nghĩ gì nữa, em đã nói rồi còn gì".

Tối thứ sáu mà lót tót ra bar một mình thì thảm thật. Nhưng ông chùn chân chùn cẳng, mình cũng chẳng muốn ông ở nhà mà hồn thì thả rong ra ngoài ấy. Độ hơn một tiếng đồng hồ sau khi chồng đi thì mình nhận được tin nhắn, chồng bảo rằng "anh ước gì em có ở đây". Mình đọc tin thì áy náy quá. Mình vẫn mong có được một buổi tối hoàn toàn cho riêng mình, được ôm cuốn sách ưa thích, ghé vào một café yên tĩnh nào đó, chui vào một chiếc ghế bành êm ái ở góc phòng vừa có không gian riêng vừa có thể nhìn ngắm người qua lại, rồi đọc sách, nhâm nhi bánh ngọt và uống cà phê / trà nóng. Chán thì lại lôi iPad ra lướt net. v.v và v.v. Nói chung là hoàn toàn ko có ý mời chồng cùng tham gia. Dĩ nhiên là vẫn chưa có dịp thực hiện cái thú vui tao nhã ấy. Vì nhiều lý do. Nhưng chồng thì bao giờ cũng vậy. Khi nào đi đâu chơi chỗ nào hay hay mà ko có mình thì cứ than van là "ước gì em ở đây". Áy náy xong thì lại bực. Mình cứ nghĩ, ông được tự do đi rông một mình như thế thì mình mừng cho ông, vì mình thèm đến chết mà có thực hiện được đâu. Và nhất là khoản ông vẫn có thể bỏ mình ở nhà để đi chơi với chúng bạn. Khoản ấy mình đã rất rộng rãi rồi. Mấy thằng bạn của chồng, đi đâu làm gì cũng phải có passport của vợ cấp cho. Ông thì cứ muốn đi đâu là đi. Tính mình xưa nay là thế. Không có chuyện níu kéo. Nắm giữ ai thì phải nắm cái hồn của họ, chứ nắm phần xác thì nắm làm gì?
Thế mà đi được rồi ông lại còn than. Đúng là sướng quá hóa rồ.

Hội bạn của mình ngày càng chán. Hẹn nhau ra bar, mẹ nào cũng ăn diện như gái xuân, thế mà vừa đặt đít ngồi xuống thì chỉ toàn đề tài con với cái. Ban đầu có vài anh ngồi gần cứ địa mắt sang các chị bên này. Sau, chẳng thấy anh nào thèm liếc đến nữa. Không biết các anh có nghe gì được hay không.

Chắc là có.

Tuesday, November 1, 2011

Hậu entry nhảm

  Đúng ra mình định viết về vụ khác trong cái ẻn nhảm vừa post, nhưng, như mọi khi, mình viết lan man một hồi thì nó lại bị trật đường rầy .

Nói về ý nghĩa của việc quan tâm chăm sóc cho người khác ngoài bản thân mình. Quả thật khi bắt tay vào một việc mà hoàn toàn chẳng mang lợi ích gì cho mình mà chỉ đơn giản là để giúp kẻ khác, khi ấy mình biết rằng mình đã lớn hơn cái bóng của chính mình.

Đại loại là mình đã xung phong làm công việc quảng cáo cho cuộc chạy bộ ngày 15/10 vừa qua để gây quỹ giúp một cô bé 4 tuổi bị mắc bệnh ung thư hiếm gặp. Cô bé này là bạn học của một cậu bé con người bạn trong hội nhóm các chị em phụ nữ ở nhà nuôi con như mình. Mình đi liên lạc với các tờ báo địa phương nhờ họ đăng miễn phí hình quảng cáo cho sự kiện trong trang mục cộng đồng, đăng quảng cáo trên các website miễn phí như craigslist.com, hoặc xin tài trợ, xin phép được gắn hình quảng cáo tại các cơ sở làm ăn trong vùng như nhà hàng, siêu thị, v.v. Nói chung, bất cứ hoạt động nào có thể giúp truyền bá thông tin về sự kiện ấy để thu hút người tham dự hoặc tài trợ.

Buổi sáng hôm ấy cả nhà mình dậy sớm bồng bế con trai đi tham gia sự kiện. Người tham dự có thể chạy 5 mile (3.12km) hoặc đi bộ 1 mile (0.6km). Nơi tổ chức sự kiện là một công viên rộng bạt ngàn, vốn là một nông trại thời xưa nên vẫn còn nhiều nhà nuôi gia cầm, chuồng trại gia súc, khiến bọn trẻ con rất thích khi ngồi vắt vẻo trên xe đẩy và ngắm quang cảnh thiên nhiên xung quanh, nơi bọn gà vịt cúc cục nhặng xị còn bọn dê bò ngựa thì khoan thai gặm cỏ vẫn còn ướt đẫm sương đêm trong một buổi sớm bình minh. Con trai mình ngồi suốt trên xe đẩy trong thời gian ba mẹ đi bộ 1 mile, gần về đến đích thì mẹ cho con ra đi bộ cho thong thả, thế là con trai chạy một mạch về đích, chạy vài bước thì ngã dúi dụi xuống đất, nhưng vẫn rất hăng hái, được các anh chị lớn vỗ tay cổ vũ cuồng nhiệt .

Sau khi cuộc chạy đua đã xong, mình mới nhận ra rằng ba em bé cũng cạo trọc đầu, khiến mình xúc động khó tả, sống mũi mình cay cay. Bé đã trải qua nhiều xạ trị nên tóc rụng rất nhiều, cuối cùng bé đồng ý cạo đầu để khỏi phải thu dọn tóc rụng trên giường nữa. Và ba của bé có lẽ đã tự nguyện cạo đầu chung với con gái, để bé không bị hụt hẫng vì quá khác biệt với mọi người. Thật sự, mình xúc động lắm, trước hình ảnh ấy của người cha tình cảm và tâm lý.

Từ khi có con, mình đóng góp nhiều hơn cho các tổ chức vì trẻ em. Nhìn những trường hợp thương tâm ấy của các bé, mình thường tự nhủ "đó cũng có thể là con mình, nhưng mình đã may mắn rất rất nhiều". Mình thích những sự kiện tự phát như thế này hơn là những sự kiện rầm rộ báo đài, những buổi tiếp tân và những quan chức khệ nệ phát biểu những câu sáo rỗng.

Thi thoảng mình đã từng phàn nàn là con cái chiếm dụng quá nhiều thời gian của mình khiến mình chẳng còn làm được cái gì cho ra hồn, nhưng mình ngày càng ít có ý nghĩ ấy đi. Bây giờ thì gần như là không.

Bởi vì trẻ con rất cần được yêu thương và quan tâm từ cha mẹ. Không bao giờ đủ. Đó là một nhu cầu rất thực, và c
húng ta cũng đã từng như thế.

Friday, October 21, 2011

Nhảm và phụ nữ

Cũng như bất cứ sinh vật người nào khác, tôi khá ích kỷ. Khi đi mua sắm, tôi luôn muốn nhanh tay vơ những món hời giảm giá trước khi chúng "bốc hơi". Khi đi du lịch, tôi cũng cố giành những chỗ tốt trên tàu xe, trên máy bay, trước khi bị "nhét" vào những chỗ chẳng ai muốn ngồi.

Gần đến mùa Giáng Sinh, các tổ chức từ thiện, các trạm cứu hỏa, sở cảnh sát địa phương, v.v. lại bắt đầu không ngừng réo gọi người dân hãy cùng chung tay đóng góp vì một xã hội tốt đẹp hơn trong tương lai. Tôi cũng lục lạo quần áo, đồ gia dụng, những thứ linh tinh lặt vặt lỉnh kỉnh trong nhà mà tôi không còn muốn dùng, cho vào bao vào thùng giấy, rồi hẹn ngày cho những tổ chức ấy đến mang đi. Để làm từ thiện. Để cùng đóng góp cho xã hội. Dĩ nhiên, tôi đã ích kỷ mà không cho đi những bộ váy áo đẹp mà tôi thích. Tôi cũng không đóng góp cho xã hội bộ tách chén có giá trị mà tôi trưng trong tủ kính và chỉ sử dụng cho những dịp đặc biệt. Càng không đối với những bộ dao nĩa bạc đã được lưu truyền trong gia đình qua vài thế hệ. Người ích kỷ thì không thể mang những thứ họ quý như thế này để cho những người họ chẳng quen biết được!

Tóm lại, ai mà chẳng yêu bản thân nhất trên đời nhỉ. Tôi cũng không là ngoại lệ, như đã nói ở trên. Nhưng rồi cái-có-vẻ-là-chân-lý ấy thay đổi khi tôi có con. Sự ích kỷ cá nhân ấy bắt đầu thay đổi khi tôi phải chăm sóc cho một sinh linh bé nhỏ khác, một cách vô điều kiện. Mà nghĩ lại, tôi thấy chẳng phải ca tụng cái gọi là sự hy sinh vô bờ bến của mẹ dành cho con làm gì. Mình sinh con ra, thì mình phải có trách nhiệm với nó thôi. Những gì mình làm cho con, là trách nhiệm của mình, một thứ trách nhiệm tự động được cài đặt vào phẩm chất của bất cứ bậc làm cha làm mẹ nào. Thế giới từng trật tự của tôi phút chốc bỗng đảo lộn như mớ quần áo nhào lăn hỗn độn trong chiếc máy giặt. Hay tệ hơn, trong máy sấy. Những gì thuộc về kế hoạch hay chiến lược bỗng trở nên xa xỉ. Tự dưng, tôi mất thăng bằng trong cuộc sống. Tự dưng, tôi phải lệ thuộc hoàn toàn vào cái sinh vật bé nhỏ ấy, tôi hoàn toàn mất tự chủ trong cuộc sống hàng ngày. Tay chân tôi như bị trói buộc bởi những sợi dây vô hình, đầu óc tôi không còn do tôi làm chủ nữa mà hoàn toàn phụ thuộc vào bàn tay tí hon ấy. Tại sao là bàn tay? Vì đó là phần cơ thể mà con người sử dụng khi cần bấm những nút điều khiển. Bọn trẻ con ấy rất nghề. Chúng biết bấm vào đúng cái nút khiến ta phải nhảy dựng lên bất cứ lúc nào, đặc biệt nhất là khi ta đang thiu thiu ngủ, để thực hiện một nhu cầu bất chợt nào đó của chúng. Và ta lúc nào cũng cứ lao đầu ngay vào những trách nhiệm ấy mà không một lần kịp dừng lại, dù chỉ một giây, để hỏi những câu vớ vẩn như: “tại sao (lại) vào lúc này?”

Đôi khi tôi mệt mỏi với trách nhiệm ấy, dĩ nhiên, nhưng rồi tôi thấy mình phải cám ơn cái trách nhiệm ấy mới phải, vì nó giúp tôi trở nên tốt hơn khi biết sống vì người khác. Đời bỗng có ý nghĩa hơn khi ta không còn sống chỉ cho bản thân mình nữa. Cảm giác được nâng niu, chăm sóc, che chở cho một em bé thật đẹp. Đặc biệt đẹp hơn khi em bé ấy là máu thịt của mình

(Bắt đầu) viết lang thang trong một ngày mình vô tình dậy sớm hơn mọi ngày. Chuồn xuống phòng khách, pha một ly cà phê sữa nóng bốc khói, vừa nhâm nhi cà phê vừa đọc hết một chương sách hay mà mình đang mê mẩn mấy ngày nay. Và tiếp tục viết trong buổi tối cùng ngày, khi chồng đã đi chơi với bạn, con đi ngủ sớm, còn mình thì vừa đắp mặt nạ vừa hoàn tất entry bất chợt này. Post xong, thì sẽ đọc tiếp cuốn sách buồn cười kia. Lâu rồi mới có một cuốn sách khiến mình vừa đọc vừa cười khùng khục như thế này!


Bonus: Hậu entry nhảm

(Bữa khác viết tiếp!)

Tuesday, August 9, 2011

Nước lọc

Những người đàn bà như họ bị gọi là “nước lọc”. Họ không xấu nhưng không đẹp, không ăn bám cũng chẳng kiếm bộn tiền, không đần độn nhưng chẳng thể gọi là sắc sảo, cắm cúi làm vợ, đẻ con, vật lộn với đủ loại kế hoạch xoay quanh căn bếp, vườn nhà và lũ nhóc.

 

Khổ nỗi, những người đàn bà “nước lọc” lại hay vớ được các chàng “rượu mạnh”- hay ho, vững chãi và giỏi kiếm tiền. Các chàng đủ khôn ngoan để hiểu rằng cái giống nước lọc ấy tuy nhạt nhưng lành và mát: tưới vào cây - cây tốt, đổ vào gạo - gạo thành cơm, pha trà, uống thuốc đều cần tới cả. Cái giống nước lọc, đựng vào đâu cũng được, dùng gì cũng tiện, lại chẳng phân biệt sang hèn, dễ xin dễ kiếm, dễ dùng, dễ bỏ, không đòi hỏi, cũng chẳng cầu kỳ.

 

Các chàng cũng hiểu, những nàng thông minh thường khó lường, những nàng tài hoa thường ẩm ương, những cô chân dài thường yêu đồ hiệu- ghét việc nhà, còn những người đàn bà vừa ngoan hiền chịu khó, vừa xinh đẹp quyến rũ, vừa giỏi giang thông minh, vừa nọ…lại vừa kia thì… vô cùng hiếm. Mà đã hiếm, thì khó tìm, và dù đã tìm được, chắc gì có được, dù đã có được, chắc gì giữ được trong tay. Thế nên, các chàng rượu mạnh quyến rũ, mạnh mẽ ấy thường chọn yêu đương và chung sống với một “nước lọc” biết an phận, biết xây tổ và chăm con cho mình.

 

Khổ nỗi, vẫn biết nước thì tinh khiết, vừa mát lại vừa lành, nhưng mà uống độc vị cả đời thì cũng chán. Thế nên các chàng thi thoảng vẫn lén lút rủ nhau chuyện này chuyện nọ. Nhẹ thì la cà cà phê, chè lá, phởn phơ thì bia hơi, hăng tiết thì vào bar uống cocktail hay về quê chơi quốc lủi. Các chàng nghĩ bụng, mấy bà “nước lọc” có biết thì cũng chỉ sôi lên sùng sục như canh quá lửa rồi lại nguội dần, cùng lắm thì đá đổ bình trà, đập tan hũ mật, hấm chỗ này, hứ chỗ nọ, chứ còn lâu mới dám đụng tới rượu quý của mình. Mà các bà “nước lọc” cũng chẳng có gan “ông ăn chả, bà ăn nem” vì sợ bị tóm và cũng chẳng dám đánh ghen vì sợ “xấu chàng hổ ai”. Các chàng biết là nước đã ở trong chum thì sợ bị san ra vại, đã ở dưới suối thì sợ chảy vào mương; biết là nước có sôi tung tóe thì rồi sẽ nguội, nên họ cứ hết trà lại rượu, hết cà phê lại mật ong.

Chớ có lầm!

 

Hơn 1 nửa những người bị các chàng rượu mạnh hào hoa và các nàng “cocktail” sành điệu gọi là “nước lọc”, thực ra là vodka loại nặng, hoặc chí ít cũng là quốc lủi mẻ đầu. Họ chọn phận “nước non” chỉ vì một chữ “tình”. Vì họ yêu cái người đàn ông họ lấy, vì họ biết rõ nếu họ cũng sóng sánh lóng lánh như các em “cocktail” xinh đẹp giỏi ỡm ờ, thì ai chăm cha mẹ già, ai nâng niu con dại, ai giữ bếp lửa hồng, ai lên- ai xuống cùng ai; nếu họ cũng bon chen trồi trổ vì tiền vì danh, cũng lồng lộn áo xống với tình nhân, thì ai trồng cây vun luống, ai che nắng, ai hứng mưa.

 

Các chàng cứ tưởng mấy bà thì chả biết gì về xã hội, chẳng rành gì những trò hoa lá của đàn ông, và chẳng bao giờ dám buông tay thả vỡ những gì mình nâng hứng. Họ không biết, đa phần những người đã có bản lĩnh sống ngoài vòng bon chen thì đều là những người bon chen rất giỏi. Những người đã hết mình gìn giữ hạnh phúc, thì sẽ không bao giờ tiếc nuối khi phải buông tay. Những người đàn bà không màu mè, xanh đỏ, lại thường đằm thắm ấm áp. Họ chọn sống cuộc đời “nước lọc” vì họ biết rõ họ muốn gì và được gì từ đó, chứ không phải vì họ đần đụt hay kém cỏi mà không sống được đời”cocktail”.

 

Họ quên mất rằng, mỗi lần sôi sùng sục, bắn tung tóe, là một lần nước bị làm đục, bẩn hay biến chất. Nước không còn tinh khiết nữa, mà có vị ngang ngang. Nước không còn mát lành nữa, mà có mùi thạch tín.

Thế nên, muốn “nước lọc” luôn mát lành, thì rượu mạnh ơi, xin đừng sóng sánh!

 

(sưu tầm) - Cám ơn em Ruby đã cho sao chép

Friday, July 29, 2011

Hair, skin & nails program

Mình uống viên bổ sung này được cỡ 2 tuần nay thì thấy móng tay móng chân cứng hẳn lên, bề mặt móng cũng phẳng đẹp hơn, ko còn gãy xước như trước nữa. Viên bổ sung này là tuyệt vời cho phụ nữ, vì nó cung cấp dưỡng chất cần thiết nuôi móng, da và cả tóc. Viên thuốc có collagen giúp da đàn hồi tốt hơn và do đó, nếu uống lâu dài sẽ giúp chống lão hóa và chảy xệ, ngoài ra nó còn rất giàu biotin và L-cysteine rất tốt cho tóc.

Mình uống chỉ mới 2 tuần thôi nhưng đã thấy hiệu quả đáng kể với móng, còn tóc và da thì chưa biết thế nào, vì 2 món này thì phải uống cỡ ít nhất là 2 tháng mới thấy tác dụng. Riêng đọc reviews trên website thì bà con ca ngợi ko tiếc lời. Có một số người nói rằng tóc họ bớt rụng hẳn và thậm chí còn mọc nhanh và nhiều hơn, trong khi một số thì nói không thấy tác dụng gì đến tóc. Một số người khoe rằng da dẻ mềm mịn ra, một số thì nói là không. Nhưng còn tác dụng lên móng thì hầu như 100% đều đồng ý. Vậy thì chị em nào hay gãy móng như mình nên mua viên bổ sung này uống thử xem sao nhé. Chờ khoảng 2 tháng nữa, nếu thấy da tóc được cải thiện thì mình sẽ báo cáo sau!

Thuốc bán ở các cửa hàng GNC ở Mỹ. Bạn cũng có thể đặt mua qua mạng, dưới đây là website đây, bạn có thể vào và xem các reviews cũng như thành phần của thuốc. Nếu bạn không ở Mỹ, nên đọc thành phần của thuốc rồi tìm mua các loại viên bổ sung tương đương, mình nghĩ là cũng không khó tìm đâu.

http://www.gnc.com/product/index.jsp?productId=3943819&jsessionid=bpTQTz5ZLSt4HGnt4mfQhvkLjH1PF1Gq45sMzNtT72BhjWXchDTn!1189703662&cp=3593185.3593203.2104777#pr-header-3943819

Chúc chị em ngày càng xinh đẹp hơn ha!

Tuesday, January 11, 2011

Dạy con kiểu Tàu

Người Tàu di dân ở Mỹ dạy con theo 2 kiểu hoàn toàn khác biệt.

Nhóm thứ nhất vẫn giữ "nếp nhà", kiểu dạy con của TQ đại lục. Tức là các cậu ấm vẫn là những cục cưng không thể đụng chạm đến được, được nuông chiều như một ông vua con trong nhà vì các cậu sẽ là chủ tương lai của gia đình "tứ đại đồng đường" về sau. Các cậu ấm này nếu là con của gia đình có business riêng (thường là nhà hàng hoặc tiệm giặt ủi) thì cha mẹ các cậu luôn trong mong con trai sẽ nối nghiệp nhà, tiếp tục sự nghiệp làm ăn của gia đình, và đừng hòng đi học hay đi làm xa về sau.

Ngược lại, con gái thì vẫn bị xem là "con loại 2", được xem là kém thông minh hơn, rồi sẽ chẳng làm nên trò trống gì và do đó, dĩ nhiên bị lơ là và hoàn toàn bị loại trừ ra khỏi danh sách tiếp quản sự nghiệp làm ăn của cha mẹ.

Kết quả nhãn tiền thường là, mấy thằng cậu ấm thì thay nhau lớn lên trở thành mấy anh chàng em chã nhút nhát, không biết giao tiếp XH, học hành dang dở vì đằng nào thì cũng đã có doanh nghiệp kế thừa từ cha mẹ. Trong khi đó, vì con gái không được cha mẹ quan tâm đầy đủ, không bắt buộc phải tiếp quản doanh nghiệp gia đình, vô tình lại có được tự do học / làm bất cứ cái gì mình thích. Và thường là, các cô con gái của những gia đình di cư TQ sẽ là những người học giỏi nhất lớp và đĩnh đạc bước ra từ những đại học danh tiếng "V-League" mà thành danh ngoài XH.

Nhóm cha mẹ thứ hai, lại nuôi con theo kiểu hoàn toàn khác. Đây cũng là trọng tâm tôi muốn nói ở bài này sau khi đọc một bài khá thú vị từ tờ Wall Street Journal số cuối tuần vừa rồi.

Bài báo này đăng một bài từ một người mẹ gốc TQ về cách chị ta dạy con ra sao, và so sánh khác biệt với cách nuôi dạy con của người TQ với cách của các bà mẹ Tây. Bài này được đăng cũng là góp phần thỏa mãn sự hiếu kỳ của các bậc cha mẹ Mỹ về việc cha mẹ TQ dạy con thế nào mà con cái họ luôn là những học sinh đỗ đầu bảng trong trường phổ thông, luôn có mặt trong các trường đại học danh tiếng và cuối cùng, luôn thành danh ngoài XH. Đây gần như là một hiện tượng XH ngày càng thu hút sự quan tâm của người Mỹ.

Amy Chua dạy con theo kiểu "thương cho roi cho vọt" đúng nghĩa. Chị rất hãnh diện cho biết, 2 đứa con gái bà thành công như thế là vì bà áp dụng các nguyên tắc không bao giờ cho con mình được phép làm ~ việc sau:

- đi ngủ ở nhà bạn
- đi chơi với chúng bạn
- tham dự một vở kịch của trường
- than phiền vì ko đc tham gia vào một vở kịch của trường
- xem TV hoặc chơi trò chơi điện tử
- được chọn các hoạt động ngoại khóa cho mình
- được điểm nào khác ngoài điểm A
- không luôn luôn đứng nhất lớp trong tất cả các môn học, ngoài trừ môn thể dục và kịch nghệ
- chơi bất cứ món đàn nào khác ngoài dương cầm và vĩ cầm

Nguyên tắc của chị này là, chị tin rằng con của mình có thể làm được bất cứ cái gì chị muốn. Và nếu vì lý do nào đó mà nó không làm được, thì có nghĩa là nó chưa gắng hết sức, nghĩa là nó lười, nghĩa là nó hư hỏng không biết nghe lời, nghĩa là nó không muốn làm cho cha mẹ nó hãnh diện vì nó. Do đó, chị ta sẽ không ngần ngại mắng con là "đồ lười biếng", "đồ rác rưởi", v.v. Chị cho rằng, ~ lời mắng ấy sẽ làm con xấu hổ khiến nó sẽ phải nỗ lực hơn nữa để thoát khỏi ~ lời mắng ấy, để chứng minh điều ngược lại rằng "nó có thể giỏi hơn thế".

Có một điểm khá lý thú, chị nói rằng ban đầu sẽ rất khó khi ép con chơi thành thạo món dương cầm khi tay nó cứ lọng cọng trên bàn phím. Chị ta cho rằng cứ ép nó, ko cho nghỉ ngơi ăn uống gì cả, đe dọa nó đủ điều, phải tập cho đến khi nào nó đàn được ~ đoạn khó ấy thì mới thôi. Và một khi nó làm được, cảm giác tự mãn và vui sướng vì được khen ngợi sẽ là động lực tự nhiên giúp nó cứ thế mà tiếp tục đà phấn đấu. (Chị kể câu chuyện thành công ấy của con, là nhờ chị đã ép nó như thế nào!)

Chị ấy cũng nhắc nhiều đến cách cha mẹ Tây dạy con. Sau đây là 3 điểm lớn mà chị phân tích về sự khác biệt Tây - Tàu.

Thứ nhất, chị cho rằng cha mẹ Tây quan tâm nhiều hơn đến sự phát triển tính cách tự nhiên và lòng tự trọng của con. Cha mẹ Tây chẳng bao giờ mắng nhiếc hay đánh đập con cái. Chẳng hạn nếu thằng bé được điểm A trừ thì cha mẹ Tây đã khen nó, trong khi cha mẹ Tàu thì sẽ hốt hoảng ngay "sao lại thế này? trời ơi tại sao ko phải là A mà chỉ là ... A trừ??" Bà mẹ Tàu sẽ kềm cặp ngày đêm cho con cho đến khi nào nó đạt được toàn điểm A thì mới thôi. Nếu thằng bé bị điểm B, thì cha mẹ Tây sẽ an ủi và khuyến khích nó lần sau tốt hơn, trong khi điểm B là điều hoàn toàn ko thể chấp nhận đc ở cha mẹ Tàu. Nó sẽ chứng kiến sự thịnh nộ kinh hoàng của mẹ nó. Nó sẽ chịu đựng bao nhiêu lời nhục mạ mắng mỏ kèm theo cả ~ lời đe dọa rất đáng sợ. Cha mẹ Tàu chỉ đơn giản nghĩ rằng, nó không đc điểm A chỉ vì nó lười, vì nó chưa gắng hết sức, chứ ko phải vì nó không làm được.

Thứ hai, cha mẹ Tàu cho rằng con cái mang nợ lớn với cha mẹ. Có lẽ bắt nguồn từ sự ảnh hưởng lớn của đạo Khổng từ xưa và cũng vì họ cho rằng cha mẹ đã hy sinh và làm rất nhiều cho con của mình. Để đền đáp công ơn ấy, con cái phải
sống cả đời tuyệt đối phục tùng cha mẹ và làm cha mẹ hãnh diện về mình.

Thứ ba, cha mẹ Tàu cho rằng họ là người biết rõ cái gì là tốt nhất cho con và do đó họ phủ nhận toàn bộ những
sở thích, những mơ ước, và những hoài bão của con. Đó là tại sao con gái nhà TQ không đc phép có bạn trai khi đang đi học và bọn trẻ con Tàu chẳng bao giờ được phép tham gia các buổi cắm trại đêm.

.

Tác giả bài báo này là người gốc TQ, Amy Chua, sinh trưởng ở Mỹ, có chồng Mỹ, 2 cô con gái ở tuổi pre-teen, một đứa chơi dương cầm, một đứa chơi vĩ cầm. Đứa nào cũng xuất sắc. Chị này là giáo sư dạy trường Luật của Đại học Yale danh tiếng.

Đọc bài này xong tôi thấy thú vị, và giật mình nghĩ đến lúc phải chọn cho mình một thái độ hợp lý xung quanh việc nuôi dạy con về sau này. Tôi và chồng luôn quan niệm rằng, sau này sẽ ủng hộ những ước mơ hoài bão của con, đồng thời giúp con định hướng những gì hợp với khả năng và sở thích của nó cũng như giới thiệu thêm về những lĩnh vực mà cha mẹ nó am tường trong khi nó chưa bao giờ nghĩ đến những lĩnh vực ấy. Tức là mình chỉ làm nhiệm vụ của cha mẹ: hướng dẫn cặn kẽ, cho con lời khuyên, luôn ở bên cạnh khuyến khích động viên con, dạy kèm cho con và theo dõi tốt việc học của con, v.v. rồi thì con có quyền tự lựa chọn cho tương lai của mình.

Tôi hoàn toàn không bằng lòng với sự so sánh thứ 2, khi chị ta cho rằng con cái mang nợ cha mẹ. Làm sao có thể nghĩ như thế được?! Con cái đâu có chọn cha mẹ. Nó cũng không chọn việc được sinh ra. Chúng ta là cha mẹ, chúng ta quyết định cho con ra đời. Chúng ta tạo ra một sinh linh cho đời thì trách nhiệm là ở chúng ta, chứ không phải ở những đứa con. Chúng ta có trách nhiệm phải nuôi dạy con cho tốt, chứ không phải vì con được mình nuôi dạy tốt mà nó phải mang ơn mình và phải làm bất cứ cái gì mình muốn bọn chúng làm để mình hài lòng! Còn trách nhiệm của con mình ư? Đó là trách nhiệm với bản thân nó, và trách nhiệm nuôi dạy tốt con cái của bọn chúng, về sau!

Còn một việc quan trọng khác, là mặt trái đằng sau tấm huy chương cho dạy con kia của chị này. Cứ thử tưởng tượng một đứa bé chơi dương cầm xuất sắc, sau những tràng vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt lại là một đứa nhút nhát, không biết giao tiếp XH vì suốt ngày nó chỉ biết sách vở, dương cầm, và mẹ! Một đứa trẻ nhút nhát, thiếu tự tin, thì khi lớn lên dù cho thông minh đến đâu cũng sẽ mất nhiều cơ hội thành công trong cuộc sống. Sự thành công trong cuộc sống do nhiều yếu tố mang lại: cơ hội, cá tính, trí thông minh, và học vấn. Nếu dạy con theo kiểu rèn robot như chị này thì đứa trẻ chắc chắn có thừa 2 phần sau cho công thức thành công nhưng sẽ vuột mất 2 phần quan trọng ban đầu: cơ hội và cá tính!

Happy Valentine's day!

Tình hình là Valentine năm nay mình đành lỗi hẹn với vụ ra sách GSX, là bởi vì nhà xuất bản làm việc theo kế hoạch từ đầu năm nên muốn nhét ...