Thursday, May 31, 2018
(Navy) Men in uniform!
Cuối tuần này nữ chính lại đi vắng nên chẳng tiếp tục đóng phim được, bonus cho bạn đọc nữ một cái clip của các anh hải quân dễ thương để rửa mắt cuối tuần nhé ;).
Friday, October 21, 2011
Nhảm và phụ nữ
Cũng như bất cứ sinh vật người nào khác, tôi khá ích kỷ. Khi đi mua sắm, tôi luôn muốn nhanh tay vơ những món hời giảm giá trước khi chúng "bốc hơi". Khi đi du lịch, tôi cũng cố giành những chỗ tốt trên tàu xe, trên máy bay, trước khi bị "nhét" vào những chỗ chẳng ai muốn ngồi.
Gần đến mùa Giáng Sinh, các tổ chức từ thiện, các trạm cứu hỏa, sở cảnh sát địa phương, v.v. lại bắt đầu không ngừng réo gọi người dân hãy cùng chung tay đóng góp vì một xã hội tốt đẹp hơn trong tương lai. Tôi cũng lục lạo quần áo, đồ gia dụng, những thứ linh tinh lặt vặt lỉnh kỉnh trong nhà mà tôi không còn muốn dùng, cho vào bao vào thùng giấy, rồi hẹn ngày cho những tổ chức ấy đến mang đi. Để làm từ thiện. Để cùng đóng góp cho xã hội. Dĩ nhiên, tôi đã ích kỷ mà không cho đi những bộ váy áo đẹp mà tôi thích. Tôi cũng không đóng góp cho xã hội bộ tách chén có giá trị mà tôi trưng trong tủ kính và chỉ sử dụng cho những dịp đặc biệt. Càng không đối với những bộ dao nĩa bạc đã được lưu truyền trong gia đình qua vài thế hệ. Người ích kỷ thì không thể mang những thứ họ quý như thế này để cho những người họ chẳng quen biết được!
Tóm lại, ai mà chẳng yêu bản thân nhất trên đời nhỉ. Tôi cũng không là ngoại lệ, như đã nói ở trên. Nhưng rồi cái-có-vẻ-là-chân-lý ấy thay đổi khi tôi có con. Sự ích kỷ cá nhân ấy bắt đầu thay đổi khi tôi phải chăm sóc cho một sinh linh bé nhỏ khác, một cách vô điều kiện. Mà nghĩ lại, tôi thấy chẳng phải ca tụng cái gọi là sự hy sinh vô bờ bến của mẹ dành cho con làm gì. Mình sinh con ra, thì mình phải có trách nhiệm với nó thôi. Những gì mình làm cho con, là trách nhiệm của mình, một thứ trách nhiệm tự động được cài đặt vào phẩm chất của bất cứ bậc làm cha làm mẹ nào. Thế giới từng trật tự của tôi phút chốc bỗng đảo lộn như mớ quần áo nhào lăn hỗn độn trong chiếc máy giặt. Hay tệ hơn, trong máy sấy. Những gì thuộc về kế hoạch hay chiến lược bỗng trở nên xa xỉ. Tự dưng, tôi mất thăng bằng trong cuộc sống. Tự dưng, tôi phải lệ thuộc hoàn toàn vào cái sinh vật bé nhỏ ấy, tôi hoàn toàn mất tự chủ trong cuộc sống hàng ngày. Tay chân tôi như bị trói buộc bởi những sợi dây vô hình, đầu óc tôi không còn do tôi làm chủ nữa mà hoàn toàn phụ thuộc vào bàn tay tí hon ấy. Tại sao là bàn tay? Vì đó là phần cơ thể mà con người sử dụng khi cần bấm những nút điều khiển. Bọn trẻ con ấy rất nghề. Chúng biết bấm vào đúng cái nút khiến ta phải nhảy dựng lên bất cứ lúc nào, đặc biệt nhất là khi ta đang thiu thiu ngủ, để thực hiện một nhu cầu bất chợt nào đó của chúng. Và ta lúc nào cũng cứ lao đầu ngay vào những trách nhiệm ấy mà không một lần kịp dừng lại, dù chỉ một giây, để hỏi những câu vớ vẩn như: “tại sao (lại) vào lúc này?”
Đôi khi tôi mệt mỏi với trách nhiệm ấy, dĩ nhiên, nhưng rồi tôi thấy mình phải cám ơn cái trách nhiệm ấy mới phải, vì nó giúp tôi trở nên tốt hơn khi biết sống vì người khác. Đời bỗng có ý nghĩa hơn khi ta không còn sống chỉ cho bản thân mình nữa. Cảm giác được nâng niu, chăm sóc, che chở cho một em bé thật đẹp. Đặc biệt đẹp hơn khi em bé ấy là máu thịt của mình
(Bắt đầu) viết lang thang trong một ngày mình vô tình dậy sớm hơn mọi ngày. Chuồn xuống phòng khách, pha một ly cà phê sữa nóng bốc khói, vừa nhâm nhi cà phê vừa đọc hết một chương sách hay mà mình đang mê mẩn mấy ngày nay. Và tiếp tục viết trong buổi tối cùng ngày, khi chồng đã đi chơi với bạn, con đi ngủ sớm, còn mình thì vừa đắp mặt nạ vừa hoàn tất entry bất chợt này. Post xong, thì sẽ đọc tiếp cuốn sách buồn cười kia. Lâu rồi mới có một cuốn sách khiến mình vừa đọc vừa cười khùng khục như thế này!
Bonus: Hậu entry nhảm
(Bữa khác viết tiếp!)
Happy Valentine's day!
Tình hình là Valentine năm nay mình đành lỗi hẹn với vụ ra sách GSX, là bởi vì nhà xuất bản làm việc theo kế hoạch từ đầu năm nên muốn nhét ...
-
Năm cuối đại học, tôi đi làm thêm ở công ty của anh - một công ty quảng cáo tư nhân do anh và nhóm bạn thành lập. Khi ấy tôi c...
-
Chưa đầy một tháng nữa là con sẽ tròn 2 tuổi. Con chậm nói so với tuổi, nhưng trí nhớ của con thì tuyệt vời. Hôm nọ mẹ phát hiện cái đĩa sứ ...
-
Mình rất kỵ việc mua quá nhiều đồ chơi cho con. Không chỉ phí tiền mà còn không tốt cho con. Phí tiền thì rõ rồi. Đồ chơi giờ toàn made in C...
