Sunday, October 8, 2017
Học, học nữa, học mãi!
Sunday, March 25, 2012
Call me "old school", "old fart", "old broad" ...
Mấy ngày nay dân Mỹ rậm rật đọc và xem phim "The hunger games" còn hoành tráng hơn cả Twilight lần trước. Tính mình thì hay thờ ơ với những cái gì mang tính thời sự rậm rật như vậy, bởi vì cái gì mà hot quá thì khi nguội nó cũng sẽ chóng chìm vào quên lãng, nhanh chẳng kém như khi nó bắt đầu hot. Đặc biệt mình ít khi đọc tiểu thuyết, mà thường chỉ thích đọc những cái gì bổ ích cho kiến thức và thiết thực cho cuộc sống hơn. Mình thấy sách loại này chẳng giá trị gì nên chẳng buồn tham gia mất thời gian. Lần này nó hot quá, bạn bè trong các book club đọc náo loạn cả lên, đi đâu mình cũng nghe mọi người bàn tán xôn xao, khen nức nở, thề thốt là cuốn sách này quá đặc biệt không thể bỏ qua, blah blah blah. Còn nữa, đám bạn của mình cũng đang lũ lượt í ới nhau đi xem phim sau khi mô tả rằng "khi đọc thì tao không thể đặt cuốn sách xuống được vì nó quá lôi cuốn, quá hấp dẫn ..."
Bực quá, mình lên mạng đọc coi nó là cái "giống" gì mà hot dữ vậy. Đọc qua nội dung sách, mình bần thần. Đây cũng là câu chuyện giả tưởng, nhưng bản chất nội dung nó thì không thể xem là trò giải trí đơn thuần được. Một chính phủ tâm thần tổ chức một cuộc đấu hàng năm, bằng cách bốc thăm và chọn ra 1 trai và một gái tuổi từ 12-18 từ mỗi quận (tổng cộng 12 quận) tham gia vào "trò chơi" ấy. Hai mươi bốn đứa xấu số ấy sẽ được huấn luyện các kỹ năng cơ bản để tồn tại, khi cuộc chơi bắt đầu, chúng được thả vào rừng và phải chém giết nhau để tồn tại vì theo luật thì chỉ có một đứa duy nhất, là kẻ chiến thắng, được quay về và ... được sống!
Mình cố đọc nội dung sách vì cố tìm xem có giá trị nhân văn tiềm ẩn nào bên trong hay không, để cố biện hộ cho những ai yêu thích cuốn sách đó, hay chỉ cho chính bản thân cuốn sách. Mình đoán già đoán non rằng, có thể bọn nhỏ nhận ra rằng chúng không nên chém giết lẫn nhau, thay vào đó lại quay ra đoàn kết với nhau để chống lại chính phủ ác độc này và tất cả cùng tồn tại. Nhưng ôi thôi, kết cuộc không phải như thế.
Sách viết cho teens mà dạy chúng nó cái thông điệp tàn nhẫn này "muốn tồn tại phải chà đạp, chém giết lẫn nhau", thì còn ra thể thống gì nữa! Đằng này, cả thế giới (bao gồm nước Mỹ và 38 nước khác đã dịch sách) lại tưng bừng hớn hở đón chào nó. Thiệt chẳng ra làm sao ... Mình hỏi chuyện cô bạn đã đọc xong cuốn sách, cô ấy khen nức nở là "it's fascinating, so different ...", có phải vì văn phong và cách dẫn truyện quá mới lạ khiến người đọc bỏ qua cái nội dung tàn nhẫn của cuốn sách này? Nghe tin trên radio, người dẫn chương trình đặt ra câu hỏi với một độc giả tương tự như câu hỏi của mình "cá nhân cô cảm thấy sao khi nội dung cuốn sách nói về teens killing teens?" - thì chị ta trả lời rất vô tư "nhưng nó cũng có tính nhân văn vì Katniss (nữ chính) đã tình nguyện đi thay em mình là người bị chọn cơ mà!".
Riêng mình, dù nó có được viết bằng văn phong tuyệt đỉnh nào đi nữa, mình vẫn chẳng muốn đọc hay xem phim này vì nội dung của nó quá phản cảm. Hôm nọ mình đã gật đầu hẹn đi xem phim với nhóm bạn vào tối thứ Hai vì mình muốn cho nó một cơ hội, nhưng bây giờ đọc kỹ nội dung sách rồi thì thôi, mình ghét.
Lại một lần nữa, mình có thêm lý do để thờ ơ với pop culture
Dấu xăm cánh bướm
"Nó" chính là blogger hanwonders trong friend list của mình đó. Ai không biết chửi thì vô đó đọc, sẽ học được nhiều điều bổ ích, hahaha.
Chúc mừng em nha Hân!
Thứ Bảy, 24/03/2012 13:16
(TT&VH) - Những lần Hội sách TP.HCM, cánh phóng viên theo dõi mảng sách đều tìm gặp một người có tên Phan Ngọc Diễm Hân. Tìm Hân bởi khi đó Hân làm Giám đốc marketing của một tổng công ty văn hóa lớn, Hân là “đầu mối” cung cấp thông tin, sách mới cho các nhà báo. Mùa hội sách lần này không thấy Hân đâu nữa. Hỏi ra mới biết Hân thôi việc rồi.
Phan Ngọc Diễm Hân |
Vậy thì đây, tôi “PR” giúp cuốn sách của một “trùm PR” nhưng khi viết văn, in sách lại thích “hữu xạ tự nhiên hương”. Dấu xăm cánh bướm của Hân in 9 truyện ngắn và 11 tạp bút. Sách in trên loại giấy siêu nhẹ, dày hơn 150 trang, giá bìa 40 ngàn đồng, hiện có bán tại Hội sách TP.HCM trong gian hàng của NXB Trẻ.
Tác phẩm Dấu xăm cánh bướm |
Khi hay tin Hân ra sách, nhà văn Trần Nhã Thụy, chia sẻ hóm hỉnh: “Nghe tin Hân ra sách, tôi vừa vui vừa buồn. Vui vì thấy việc Hân làm có kết quả, còn buồn vì thấy chuyện in sách này cũng na ná như… làm đám cưới. Một tình yêu kết thúc bằng hôn nhân và bắt đầu một cuộc đời khác. Một người viết, khi in sách là bắt đầu con đường của một nhà văn. Tôi nghĩ vậy. Làm nhà văn không có gì xấu cả. Nhưng chắc chắn sẽ nhọc nhằn, chắc chắn sẽ bập vào những trả giá, khổ nạn. Và chắc chắn là nghèo. Tôi không muốn Hân nghèo (vì Hân đã hứa sau này giàu sẽ cho tôi… mượn tiền), giờ thì tôi đang có nguy cơ… nghèo vĩnh viễn!”.
Dấu xăm cánh bướm là tác phẩm đầu tay của cô gái trẻ “lắm bạn nhiều bè” Phan Ngọc Diễm Hân. Dấu xăm cánh bướm của Hân có gì, xin mời bạn đọc giở từng trang sẽ biết, tin rằng không “mất công đọc”.
Trần Hoàng Nhân
Happy Valentine's day!
Tình hình là Valentine năm nay mình đành lỗi hẹn với vụ ra sách GSX, là bởi vì nhà xuất bản làm việc theo kế hoạch từ đầu năm nên muốn nhét ...
-
Năm cuối đại học, tôi đi làm thêm ở công ty của anh - một công ty quảng cáo tư nhân do anh và nhóm bạn thành lập. Khi ấy tôi c...
-
Chưa đầy một tháng nữa là con sẽ tròn 2 tuổi. Con chậm nói so với tuổi, nhưng trí nhớ của con thì tuyệt vời. Hôm nọ mẹ phát hiện cái đĩa sứ ...
-
Mình rất kỵ việc mua quá nhiều đồ chơi cho con. Không chỉ phí tiền mà còn không tốt cho con. Phí tiền thì rõ rồi. Đồ chơi giờ toàn made in C...