Tuesday, September 19, 2017

Skye - Sep 2017



Mẹ cứ nghĩ mình có thể lưu giữ những ký ức, hình ảnh đẹp của anh bé trong lòng nên mẹ lười không viết về anh.  Anh đã bảy tuổi và học lớp hai, vẫn còn đòi ba hoặc mẹ mỗi tối phải ôm ấp anh trước giờ đi ngủ (mặc dù đã có bạn gái từ hồi còn học Kindergarten), đã tự tắm một mình nhưng vẫn còn thích trần truồng nhảy tưng tưng trên giường bất cứ khi nào anh có dịp thoát y … nên mẹ vẫn cứ ung dung tự tại, cứ yên tâm rằng anh còn bé lắm.  Hôm kia ngồi xếp lại quần áo đồ đạc của anh, mới thấy quần áo anh chật đi đã nhiều, cầm những chiếc áo mới mua cho anh, nó đã to gần bằng áo mẹ làm mẹ giật mình thảng thốt.  Mẹ phải ôm ấp anh nhiều hơn vào mỗi tối, ngồi chơi với anh nhiều hơn như hồi anh còn đi học nhà trẻ, bởi vì một ngày nào đó anh sẽ chẳng còn cho mẹ ôm anh nữa, chẳng thèm ngồi chơi với mẹ nữa, thì tội mẹ quá.

Nói chuyện bạn gái của anh một chút.  Hai đứa “quen” nhau hồi Kindergarten.  Hồi ấy anh tỏa sáng, hot boy trong lớp chứ chẳng tầm vừa.  Cô giáo kể với mình lần nào chúng nó chia cặp để đọc chung thì luôn có hỗn loạn vì chúng nó luôn tranh giành với nhau để được cáp chung với anh.  Con gái trong lớp thì già nửa đã ôm mộng được cưới anh. Nhưng anh chỉ để ý có mỗi con bé G, người bé như cái kẹo, tóc ngắn mái ngang, mũi hơi hếch, mắt tròn mặt xinh như búp bê. Anh nhỏ to với mẹ “đó là bạn gái con đấy, hai đứa đã hứa giữ bí mật không cho người khác biết!”. Trời ạ, con tôi yêu sớm thế, cứ tưởng chỉ có con gái mới yêu sớm còn con trai thì lơ đễnh nghễnh ngãng cho đến lúc mọc râu mới biết yêu chứ!  Đến năm lớp một năm ngoái, hai đứa bị chia học khác lớp, tình cảm chắc cũng thế mà phai nhạt dần vì mình chẳng còn nghe ông nhắc đến con bé nữa.  Thi thoảng mình hỏi thì anh rầu rầu bảo rằng dạo này khó gặp nhau lắm (hi hi) vì lịch học của hai đứa rất khác nhau, giờ học thể dục của anh chỉ bắt đầu khi giờ thể dục của con bé vừa xong, tréo ngoe thế thì gặp nhau thế quái nào được, nhưng bù lại, chúng nó có giờ ăn trưa trùng khớp, thế nên còn liếc nhau được một chút ở canteen!  Một thời gian sau, mình lại hỏi thăm về con bé thì lúc này anh không còn rầu rầu nữa mà giọng có vẻ giận dữ “nó chẳng còn yêu con nữa!” – “tại sao?”, mình hỏi mà phải cố nhịn cười – “tại vì nó chẳng buồn chào con mỗi khi chạm mặt nhau ở hành lang!” – “nhưng con có chào bạn trước không?” – lúc này giọng anh đã lên vài tông “có chứ, lúc nào mà con chẳng chào nó!!”.  Năm nay hai đứa lại học chung lớp, nhưng mình chẳng thấy ông hào hứng đặc biệt như hồi xưa nữa, có lẽ “chuyện tình ta tan vỡ thôi từ đây” rồi.  Đấy, đàn ông mau quên như thế đấy.  Khi mới thất tình thì các anh ấy cứ như người chết rồi, drama đủ thứ, nhưng ngủ một giấc đến sáng thì mọi chuyện đã lùi vào quá khứ, chúng nó vẫn sống nhăn răng, sống khỏe chứ chẳng chết như mình vẫn thường lầm tưởng! 

Sau này mình mới biết lý do anh yêu con bé ấy.  “Tại vì bạn ấy so cute, bạn ấy là người bé nhất lớp!” (con tui cũng không được to, thế nên nó rất chiến thuật chọn bạn gái vừa size với mình, hô hô!).

.

Năm nay anh đã lớn phổng phao, hè này nhìn anh cởi trần mặc quần bơi vùng vẫy trong hồ, mẹ giật mình.  Xương sườn của anh đã đi đâu mất cả, nhường cho cái bụng hơi đầy đầy và cánh tay không còn tong teo như xưa mà đã rất rắn chắc, cơ bắp, ngực vai anh cũng vạm vỡ hẳn ra.  Anh rất tình cảm, luôn thương xót mỗi khi nghe có ai đó bị tai nạn trên báo đài, và luôn hỏi thăm về họ cho đến nơi đến chốn.  Hỏi xong, anh mà vớ được món đồ chơi nào là xem như sự lo lắng của anh cũng vừa “cuốn theo chiều gió” luôn.  Nói thế thôi, chứ mẹ biết anh rất nhân hậu.  Hồi bé, có lần khi anh ngồi chơi xích đu, anh đã yêu cầu mẹ bế anh xuống vì anh thấy có cái tổ kiến ngay bên dưới, anh sợ vô tình giẫm lên cái tổ kiến tội nghiệp ấy.  Anh yêu Pokémon, sưu tập Pokémon cards, suốt ngày cứ hỏi ba mẹ “ba/mẹ có biết Charizard là con Pokémon mạnh nhất không?”, “à ờ, vậy à, mẹ không biết, giờ thì đã biết!” – “mẹ có biết ‘Yokai’ không? Yokai ẩn hình, mẹ sẽ không nhìn thấy nó được, nhưng phải có đèn chiếu đặc biệt thì mới nhìn thấy nó, mẹ có muốn thấy nó không? Thế thì ta phải mua cái Yokai watch!”  Được cái, anh rất từ tốn trong việc xin đồ chơi.  Khi ba mẹ nói không là anh “ok” luôn, mặc dù có vẻ thất vọng nhưng anh không tiếp tục mè nheo.  Nói thật, mẹ rất sợ cái cảnh con cái khóc thét, giẫy giụa ở chốn công cộng vì vòi vĩnh xin xỏ cái gì đó mà bị ba mẹ từ chối.  Anh bé của mẹ ngoan như thiên thần, từ bé đã rất trầm tính, hay yên lặng quan sát chung quanh rồi mới phát biểu chính kiến.  Đàn ông như thế mẹ thích!

Năm nay là mùa bóng đá thứ ba của anh kể từ Kindergarten.  Tính anh không hay tranh giành, mà còn có xu hướng nhường nhịn, cho nên các môn thể thao đối kháng sẽ không thể là sở trường của anh được.  Mà kệ, anh cứ chạy lông rông trên sân cỏ, lâu lâu lại ngồi xổm xuống hái một lá cỏ rồi vừa ngắm nghía lá cỏ vừa chạy theo bóng, hồn nhiên vô tư như thế cho mẹ.  Mai mốt anh lớn, nếu anh nghiêm túc hơn với thể thao thì mẹ đầu tư, nếu không thích thì học cái khác.  Anh có vẻ có khả năng thẩm âm khá tốt, anh nghe nhạc là nhớ hết, có thể hát lại rất đúng nhạc, khi nghe nhạc trên radio, anh có thể nói chính xác loại nhạc cụ nào đang chơi, khiến mẹ có lúc rất ngạc nhiên.  Mừng quá, anh không bị vướng vào gene điếc nhạc bên nội!  Nhà đã có sẵn bộ trống cho anh, khi nào dọn sang nhà mới thì anh phải tập tành cho nghiêm túc đấy nhé.

Mẹ yêu anh nhiều nhiều lắm! ❤❤❤


Saturday, September 16, 2017

Giáng Sinh xưa - The way you look tonight (27)



Vừa ngồi vào xe và đóng cửa, B liếc nhanh sang tôi và hít một hơi thật dài, rồi cố gắng thở ra cho thật nhẹ, như thể anh sợ sẽ đánh thức một người khó ngủ vừa chợp mắt.  

-Em muốn đi đâu? – Anh hỏi tôi. 
-Không biết!
-Thế thì đi thẳng?

B nói rồi nhấn mạnh ga khiến chiếc xe lao đi nhanh bất ngờ và tôi cũng hơi bị giật ngược người lại về phía sau.  Tôi nhăn mặt, định phàn nàn thì anh như đã đoán biết việc ấy. 

-Em thông cảm, cả ngày nay tôi chỉ mong chờ có giây phút này thôi, cảm giác như chim sổ lồng ấy!  Cả buổi tối chật chội bức bối trong khán phòng ấy nữa, nếu không được xem em nhảy trên sân khấu thì tôi chắc sẽ đến chết vì kiệt sức mất!
-Tôi cứ tưởng anh đã đi công tác và không đến được. – Tôi cố lờ đi phát biểu phóng đại của anh. 
-À, có chứ.  Nhưng tôi đã cố gắng thu xếp để có thể về nhà được vào tối nay.  Nói đúng hơn là, - anh hơi ngừng lại, rồi nháy mắt – tôi đã phải dùng vài thủ thuật để việc ấy có thể xảy ra đấy!  
-Là sao? – Tôi tò mò hỏi. 
-Ôi, giải thích thì dài dòng lắm, mà em sẽ chẳng thích nghe đâu.  May là tôi đến kịp trước giờ biểu diễn của em, việc ấy mới quan trọng! – Anh lại mỉm cười, nét mặt rất thư giãn. 

Tôi tin anh.  Đêm nay Jacqueline và Phyllis đi cùng nhau, và Phyllis đã mang theo mình đủ bảy đóa hoa cho bọn tôi khiến tôi vô cùng cảm kích.  Tôi nhớ không thấy B đi với họ, thế là anh đã tranh thủ về nhà từ đâu đấy để đi ủng hộ tinh thần cho tôi trong buổi diễn tối nay.  Cũng may là tôi không biết trước anh có mặt trong hàng khán giả, bởi vì nếu thế thì tôi sẽ rất mất tập trung và sẽ trở nên hồi hộp hơn nhiều.  Thật lạ, đêm nay tôi chẳng hề có cảm giác tim đập loạn xạ và người như sắp hết oxy nữa, một cảm giác tôi vốn thường có mỗi khi bước ra sân khấu trước đây.  Trái lại, tôi cùng đám bạn bước ra rất tự tin, còn mỉm cười rất thư giãn, và hoàn tất cuộc biểu diễn một cách trọn vẹn.  Chẳng lẽ tôi đã chiến thắng được “stage fright”?

-Khoan đã! – Tôi chợt nhớ ra một phi vụ mà anh còn nợ tôi. – Anh phải giải thích cho tôi về vụ “can-can truyền thống” ngay, nếu không thì tôi nhất quyết sẽ không đi đâu cả!

B hơi rướn thẳng lưng lên, lại hít sâu, môi lại mím. 

-Ôi dào, em chẳng chịu buông tha một lời nói đùa vô hại hay sao? – Anh cố đánh trống lảng. 
-Không phải tôi không chịu buông tha, nhưng mà là vì quá tò mò.  Cho đến nay, đã có ít nhất ba người có một phản ứng y hệt nhau khi nghe đến khái niệm ấy, và họ luôn có thái độ giấu giấu giếm giếm rất đáng ngờ.  Và vì tôi vừa nhảy can-can xong, ít ra, - tôi hạ thấp giọng – tôi cũng có quyền biết nó là gì chứ, đúng không?
-“Mèo chết vì tò mò”, em có nghe thành ngữ ấy không? – B cười hơi gượng – Nhưng thôi, sự thể đã đến mức này, tôi không thể đánh liều để em xù cuộc đi chơi của chúng ta được.  Nhưng mà này – anh lại liếc nhanh sang tôi – bù lại, em phải hứa không được giận, không được mắng mỏ tôi nhé?

Trời đất, sự thể nghiêm trọng đến mức này sao?  Tôi lại càng tò mò tợn.  Đúng là “curiosity killed the cat” (but satisfaction brought it back!), tôi thà làm mèo chết một lúc còn hơn cứ mãi sống trong sự tò mò vốn đã hành hạ tôi từ vài tuần nay.   

-Thôi được, không lần này thì lại lần khác, anh sẽ có cơ hội làm cho tôi giận dỗi anh nữa, lo gì!
-Tôi đáng ghét trong mắt em đến thế ư? – B hỏi sau vài giây im lặng, giọng anh hơi phật ý, nhưng rồi anh lại nói tiếp - Em biết lịch sử can-can phải không?  Nó xuất hiện từ đầu thế kỷ mười chín ở Pháp … 

Tôi hơi hắng giọng, định cắt ngang lời anh, yêu cầu anh đi thẳng vào việc chính và không cần giải thích dài dòng lịch sử của nó vì tôi đã biết rồi.  May trời, tôi đã kịp kìm nén sự tò mò đang dâng trào và có lẽ, cả sự hung hăng kỳ lạ trong tôi vào tối nay nữa.  

-Thời ấy phụ nữ và trẻ con mặc “pantalettes”, là loại quần hai ống tách biệt và nối ở phần eo, bên dưới lớp áo dài, và dĩ nhiên, các cô gái biểu diễn can-can cũng mặc loại quần ấy bên dưới lớp váy nhiều tầng.  Đấy … “truyền thống” là như thế đấy. 

Tôi hơi cau mày. 

-Nhưng như thế thì có gì đáng cười hoặc đáng phải thì thầm to nhỏ khi nói về nó? 

B im lặng một thoáng, nét mặt anh như đang đấu tranh tư tưởng dữ dội với chính bản thân. 

-À, - anh lại hắng giọng, nét mặt khổ sở - tại vì loại quần ấy … không có phần đáy (đũng)!
-Ôi …!

Quá bất ngờ, trong vô thức, tôi đưa cả hai tay lên ôm mặt, không nói nên lời nhưng đã kịp nghe tiếng lục bục nơi vòm họng mình.  Và, khi hai tay vẫn còn che mặt, tôi quay sang nhìn anh qua kẽ hở giữa những ngón tay thì thấy mặt anh thật căng thẳng, trông chẳng khác nào kẻ trộm bị bắt quả tang khiến tôi bỗng cười phá lên, nhìn nhận ra tính chất khôi hài của sự việc hơn là sự nghiêm trọng nhân tạo của nó mà tôi đã tưởng tượng ra trong hai tuần nay.  Tôi cười đến chảy nước mắt, cảm giác như lời giải thích của anh vừa xả lũ cho những dồn nén bấy lâu nay trong tôi.  B cũng cười khục khịch, người anh hơi rung rung khiến tay lái hơi chao đảo nhẹ.  Anh liếc nhìn tôi, gương mặt thư giãn. 

-Em cứ liên tục đưa tôi đi từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác.  Khi nãy tôi đã phải đánh một canh bạc đầy nguy hiểm với em, cứ tưởng em sẽ chẳng bao giờ muốn nhìn mặt tôi nữa, vậy mà em lại đón nhận nó một cách dễ chịu vô tư như thế. - Giọng anh lại trầm xuống một cách chết người - Cám ơn em đã tha thứ cho tôi!
-Sự thật thà của anh đã được đền bù xứng đáng còn gì. Dù sao tôi cũng cảm ơn anh về một bài học lịch sử thú vị. – Tôi cố ghìm cơn buồn cười của mình lại – Thảo nào mọi người cứ có thái độ kỳ quặc khi nghe đến khái niệm ấy! 

B gật đầu, miệng vẫn mỉm cười, mắt hơi chớp chớp, chẳng hiểu anh đang nghĩ gì. 

-Jacqueline có công lớn trong vụ này đấy.  – Anh nói. 
-Là sao? 
-Bà ấy đã hỏi tôi sẽ phải giải thích ra sao cho em nếu em hỏi thẳng mặt tôi về vụ ấy, vì bà biết em thích học hỏi, bản tính tò mò sẽ không tha cho tôi!
-Và lúc đầu anh đã quyết định nói dối để thoát thân ? 

Anh bỗng im bặt, xương hàm hơi bạnh nhẹ ra. 

-Tôi không thích nói dối, việc ấy làm người khác đau đớn. – Anh liếc nhanh sang nhìn tôi. – Thật sự thì tôi chẳng biết phải làm gì nếu em hỏi, và lý do chủ yếu là vì em hơn là vì tôi, hiểu không ?
-Không!
-Biết giải thích thế nào nhỉ … Tôi sợ em cảm thấy bị tổn thương vì lời nói đùa khiếm nhã và vô ý của mình, mà sự thật thì thề đấy, tôi chẳng hề mảy may có ý khiếm nhã với em.  Tôi nghĩ nếu mình bị em nghỉ chơi vì vụ này cộng với vài việc linh tinh khác thì cũng đáng đời tôi lắm, nhưng tôi áy náy hơn về khả năng em sẽ buồn và thất vọng. - Anh hơi hắng giọng - Và Jacqueline đã khuyên tôi cứ nói thật với em vì theo bà ấy thì em chỉ tò mò là chính chứ chẳng phải cố ý bắt bẻ hay làm khó ai cả.  Bà ấy quý em lắm đấy, có vẻ bà hiểu em khá nhiều. – Anh cười thật hiền.
-Một người mẹ tuyệt vời! – Tôi tiếp lời, và khoái chí cười. 
-Ha, em khoan hãy tung hô Jacqueline cho đến khi em biết thêm vài chuyện hậu trường làm mẹ của bà ấy! – Anh nháy mắt tinh nghịch. – Nhưng mà này, chẳng phải vì nhờ bà ấy khuyên mà tôi quyết định nói thật với em đâu nhé.  Đằng nào thì tôi cũng đã quyết định nói thật, nhưng vấn đề là khi nào và như thế nào … Như vậy, chúng ta đã … huề chưa? 

Tôi không trả lời anh.  Tự sâu trong lòng, tôi biết mình thật sự chẳng dỗi hờn gì anh hết mà chỉ miên man nghĩ đến những lời anh vừa nói, và tôi trân trọng việc anh đã nói những lời thành thật và nghiêm túc với tôi đêm nay.  Lúc này B đã giảm tốc độ xe lại vì anh vừa rẽ vào con đường ngoại ô yên tĩnh.  Anh cứ thi thoảng liếc nhìn sang tôi và tủm tỉm cười khiến tôi lại phải hỏi anh cười vì cái gì.

-Không phải tôi cười em, mà tại vì đêm nay trông em rất lạ, thế thôi!

Anh làm tôi chợt nhớ ra trang phục nhảy can-can trên người cùng với bộ tóc giả bạch kim óng ánh vẫn còn đang đội trên đầu.  Thế là tôi đưa tay lên gỡ tóc giả ra khiến mớ tóc dài và gợn sóng của tôi cũng vừa xổ xuống vai, và trời ơi, tự dưng da đầu tôi ngứa ngáy chịu không nổi khiến tôi cứ muốn cào lên đấy mà gãi cho thỏa thích.  Tôi đưa cả hai tay lên đầu, giả vờ vuốt tóc nhưng thật chất là lén lút gãi đầu, việc ấy dường như không thoát được con mắt hay quan sát thật đáng ghét của B, rồi anh bỗng cười thành tiếng. 

-Em quên mất nốt ruồi trên mặt kìa!  Ấy ấy, đùa thôi, em chẳng cần nhọc công bôi nó đi làm gì. 

Nhưng lời ngăn chặn của anh đã đến quá muộn.  Tôi nhìn vào gương để xem nốt ruồi đã được bôi sạch chưa thì thấy nó đã biến mất nhưng để lại một vệt đen xếch ngược lên giống như râu mép của những gã dê xồm trong những vở tuồng cổ.  Thế là tôi quay sang B và hỏi anh. 

-Này B, anh nhìn xem, như thế này thì có khá hơn nốt ruồi không?

Anh liếc sang nhìn tôi rồi bật cười, rồi lại liếc nhìn tôi một lần nữa và cười to hơn, tôi cũng cười.  Dường như giữa tôi và B lúc này không còn khoảng cách nhân tạo nào nữa.  Tôi vẫn còn một ít nghi vấn về thái độ kỳ quặc của anh trong hai lần gặp tôi ở nhà anh, nhưng tôi quyết định không tra vấn anh nữa.  Chúng tôi đang vui, thế là đủ.  Tôi chẳng muốn làm khó cho anh nữa, mà như thế cũng vô tình tôi tự làm khó cho mình còn gì.  Bản tính tôi cũng không giống những gì tôi vừa thể hiện trong đêm nay, có lẽ anh đã là người vừa khơi gợi những cá tính tiềm ẩn nào đó trong tôi chăng?

Chúng tôi im lặng một lúc, con đường ngoại ô về đêm thật thanh bình, sạch trong, hoàn toàn chẳng có chút vẩn đục của những con phố ô nhiễm tiếng ồn và bụi bặm như trong nội thành.  B đưa tay vặn radio, chương trình đọc truyện cổ điển về đêm sắp bắt đầu.


-Hay quá, đây là một trong những chương trình radio yêu thích nhất của tôi từ khi còn bé.  Bây giờ thì mỗi khi sắp phải làm một quyết định quan trọng, hoặc những lúc không vui, tôi thích lái xe vào ban đêm và nghe chương trình này để thư giãn.  Em có muốn thử không ?
Tôi mỉm cười và gật đầu.  Tiếng nhạc hiệu nổi lên, và phát thanh viên với giọng nói tiêu biểu của các diễn viên thời thập niên 50s đọc thông báo về nội dung chương trình đêm ấy.  Khi “Death on the Nile” vừa được khởi xướng thì B đã reo lên. 

-Ôi, tôi thích câu chuyện này của Agatha Christie lắm.  Ngày xưa thời mới lớn, tôi rất thích đọc truyện của bà ấy.  Thật ra thì, Jacqueline đã thường đọc thể loại truyện này cho tôi nghe trước giờ đi ngủ khi còn bé, nghe nhiều đâm nghiện, cho đến khi biết đọc khá hơn thì tôi đã tự mua sách và tự đọc một mình. 

Tôi thích thú nhìn anh, đang mừng rỡ như một cậu bé con chộn rộn nôn nóng được nghe truyện đọc ưa thích từ radio, một cảm xúc thật đẹp.  Cũng giống như tôi, thời thơ ấu cũng luôn sốt ruột mong đến những ngày truyền hình phát sóng phim để được xem những phim truyền hình nhiều tập như “Mai-ka, cô bé từ trên trời rơi xuống”, hoặc “Chiếc nhẫn thần kỳ của Arabella”, thậm chí là phim hoạt họa Liên Xô “Hãy đợi đấy!”,  v.v.  Nhưng anh may mắn hơn tôi, hiện tại anh vẫn còn cơ hội được trải nghiệm những niềm vui thích của thời ấu thơ, hay ít ra, anh vẫn còn dung dưỡng niềm đam mê đáng yêu ấy trong mình.  Còn tôi, đã bao lâu rồi tôi quên bẵng cảm giác vui sướng thời trẻ con ấy, nói gì đến việc còn quan tâm đến việc xem lại các phim thiếu nhi mình đã từng say mê?

B tạt vào một cửa hàng “7-Eleven” mua ít nước uống và hai cốc sô cô la nóng, rồi anh hớn hở đi ra và thông báo cho tôi một việc quan trọng. 

-Chúng ta sẽ đến một nơi rất hay để nghe truyện.  Hà hà, em đừng nhìn tôi như thế chứ ... - anh làm tôi giật mình vì sự nhanh nhạy của anh trong việc bắt sóng cảm xúc hay suy tưởng trong tôi, -  việc này rất quan trọng bởi vì “Death on the Nile” cực hay và lôi cuốn, và rất đáng để mình bỏ công sức cho một buổi nghe truyện hay ho như thế này.  Rồi em sẽ thích, tôi hứa!

Anh lại lái xe qua những con đường vắng và ngoằn ngoèo, tôi cảm nhận sự thay đổi độ cao của con đường đi lên dốc, nó cứ đi ngày càng cao lên khiến tôi cảm giác hơi ù tai.  Tôi im lặng, thích thú lẫn hồi hộp, hưởng thụ cảm giác phiêu lưu khi sắp được tham quan một nơi “đặc biệt” mà B sắp đưa tôi đến.   

Tuesday, September 12, 2017

Giáng Sinh xưa - Fly me to the moon (26B)


Những tuần trước đấy, phần vì công việc bận rộn bất thường, phần vì phải tập nhảy nên tôi chẳng còn thời gian hoặc hơi sức đâu mà nhét thêm việc tập đàn vào thời khóa biểu.  Rồi một trong những lần hiếm hoi tập đàn ở nhà Jacqueline, tôi lại chạm mặt B khi anh vừa về tới nhà trong lúc tôi cũng vừa ra đến cổng.  Anh nhìn tôi hững hờ, chỉ chào hỏi qua loa khiến tôi cũng đáp lại thái độ ấy của anh bằng những câu trả lời nhát gừng lấy lệ.  Jacqueline hơi nhíu mày liếc nhanh bọn tôi, rồi hắng giọng hỏi tôi về ngày triển lãm tranh, và quay sang B hỏi anh có lịch đi công tác trong ngày ấy hay không, rồi nhận được câu trả lời là “có”.  Tôi cố nén tiếng thở dài trong lòng, chỉ mong sớm kết thúc cuộc nói chuyện nhạt nhẽo ấy, lòng hơi bất mãn và cảm giác bực bội cứ chực chờ trào dâng qua lời nói.  Tôi nghĩ nếu không có Jacqueline ở đấy thì tôi đã ăn nói bốp chát với anh ta hơn nhiều.  Tôi có cảm giác bị phản bội, cái tôi kiêu hãnh lại dâng lên ngồn ngộn khi anh đột ngột lạnh lùng với tôi như thế, sau khi tôi đã cư xử rất tốt với anh.  Chính anh là người đã rình rập để ý tôi trước còn gì, rồi còn vác xác đến nhà tôi xin trú chân trong đêm hôm giá rét ấy nữa; thế mà anh ta đã quay ngoắt, trở nên lạnh lùng với tôi và giờ đây, lại lù lù xuất hiện bất ngờ như thế trong đêm biểu diễn này, một cách lặng lẽ, âm thầm chẳng báo trước, tôi thích dùng từ “lén lút” hơn để thỏa mãn cơn tức trong tôi.  B đang đứng hơi tựa vào quầy bar, một chân chéo phía trước chân kia, cánh tay gác nhẹ lên thành ghế, bàn tay anh với những ngón dài tuyệt đẹp một cách nguy hiểm đang buông thõng xuống trông rất thoải mái vô tư.  Thấy tôi quay lại nhìn, B đứng thẳng người lên, rồi với một nụ cười lợi hại vẫn luôn túc trực trên môi, anh sải bước đến chỗ tôi và Vivien với những bước chân thật chậm rãi, thật khoan thai quen thuộc khiến tim tôi tự dưng hơi chộn rộn trong vài tích tắc!

- Xin chào các cô!  Chúc mừng các cô về màn biểu diễn ấn tượng vừa rồi, thật tuyệt. 
- Cám ơn anh! – Vivien nhanh nhảu trả lời, và tôi để ý thấy anh như đang nói chuyện với chỉ mình nó, mặc dù tôi hiểu anh đang dùng đại từ số nhiều khi nhắc đến đối tượng vừa được chúc mừng – “Em là Vivien”, nó vừa nói vừa đưa tay ra. 

B bắt tay nó và tự giới thiệu mình, xong lại nhìn tôi, chờ đợi, nhưng tôi vẫn khoanh tay trước ngực, ngó lơ sang chỗ khác, và chẳng nói gì cả.  Vivien hết nhìn B lại nhìn tôi, đôi mắt hình viên đạn, rồi chuyển dần sang hình dấu hỏi.  

- Em nghĩ có lẽ hai người quen nhau? – Vivien hỏi bằng một giọng hơi ngại ngùng. 
- Chúng ta có quen nhau không nhỉ? – B thích thú hỏi tôi. 
- Ah, anh đang hỏi tôi ấy à? Tôi không nghĩ thế! – Tôi sung sướng đáp trả, càng sung sướng hơn khi thấy một chút thay đổi trong ánh mắt anh, rõ ràng giọng điệu ngược ngạo của tôi đang tạo hiệu ứng tốt, ít ra là tốt theo ý của tôi.  Nhưng anh đã nhanh chóng chuyển đề tài, và lại quay sang nói chuyện với Vivien. 
- Các cô biểu diễn chẳng khác gì dân chuyên nghiệp, có lẽ các cô đã phải tập luyện rất nhiều?
- Dạ phải, tập nhiều nhưng cũng nhờ bọn em ăn ý nhau, khả năng phối hợp do đó cũng dễ dàng hơn. 
- Chắc chắn rồi.  Chúc mừng các cô một lần nữa nhé! 

Tôi chợt nhớ ra lần trước, khi anh hỏi bâng quơ về việc nhảy can-can truyền thống, tôi muốn nhân cơ hội này đối chất trực tiếp với anh về vụ ấy, thông qua việc hỏi Vivien. 

- À này, Vivien, tôi có nghe nói đến khái niệm “can-can truyền thống”, em có biết nó có ý nghĩa gì không? – Tôi nói nhanh một hơi, như sợ rằng lỡ mình nói chậm đi một tý thì sẽ không còn cơ hội nữa. 
- Cái gì? – Vivien trố mắt nhìn tôi, rồi nét mặt nó tự dưng thay đổi rất nhanh, trông rất hề, còn B thì nhanh chóng liếc nhìn ra nơi khác, chân đổi tư thế, hơi hắng giọng, như thể anh đang chuẩn bị đánh bài chuồn. Dường như Vivien cố nén cười khi lại hỏi tôi thêm một câu. “Chị đã nghe đến khái niệm này ở đâu thế?”
- À, bởi vì có một người đã hỏi tôi rằng nhóm bọn mình có nhảy can-can theo kiểu truyền thống hay không đấy. 

Tôi vừa trả lời nó vừa hất hàm nhìn B, vẫn nhất quyết không thèm nói chuyện trực tiếp với anh ta.  Vivien hơi nhíu mày, trong khi môi mím lại. 
- Để em trả lời chị khi chỉ có hai chúng ta với nhau nhé?
- Tại sao phải bí mật như thế?  Không cần đâu!  Sẵn dịp người ta đang ở đây, phiền em giải thích cho tôi luôn, để người ta có dịp đối chất! – Tôi nói nhanh, nhận ra giọng mình hơi xẵng và cảm thấy bất công cho Vivien.   
- Thôi, hai người tự nói chuyện với nhau nhé.  Rất hân hạnh được gặp anh!  

Tôi chưa kịp phản đối thì Vivien đã tế nhị biến đi mất, để lại tôi đứng lớ ngớ trước mặt B, chẳng biết phải làm gì với cái của nợ ấy.  Vừa may tiếng chuông báo hiệu giờ giải lao đã kết thúc, tôi như trút được gánh nặng. 

- Hết giờ giải lao rồi, tôi phải vào trong đây.  Chào anh. 
- Khoan đã! – Anh vừa nói xong thì tôi nhận ra bàn tay anh đã nắm nhẹ vào cánh tay tôi.  – Em có cần phải vào lại trong ấy không? Em còn tiết mục biểu diễn nào nữa không? - Anh hỏi dồn dập khiến tôi ngạc nhiên và thích. 
- Tại sao tự dưng anh lại quan tâm đến việc riêng của tôi đến thế? – Tôi cảm thấy mình vừa bị hớ khi nói câu giận hờn trách móc vu vơ ấy, và tôi biết mình vừa thua một bàn.  Anh mỉm cười, nhưng nụ cười của anh rất hiền, không chút dấu vết gì của thái độ châm chọc mà tôi vốn rất không ưa. 
- Em biết tôi quan tâm đến em và những việc riêng của em mà … - B hạ thấp giọng.  Ôi, tại sao giọng anh có thể trầm và ấm đến thế, nhất là nó lại êm, mượt mà như thế, vừa đủ để vuốt ve những vết trầy xước mà tự ái đang cào cấu trong tim gan tôi.  
- Đi chơi với tôi nhé?  - Tay anh siết hơi chặt hơn vào cánh tay tôi, chẳng biết vô tình hay cố ý, nhưng tôi cảm giác chúng như gọng kìm êm ái đủ sức giữ tôi lại đúng vào lúc tôi đang bị giằng co như thế này.  Bước trở lại vào trong khán phòng ngột ngạt ấy cũng chẳng có gì hấp dẫn vì tôi đã cảm thấy mệt và bắt đầu chán, nhưng tôi cũng chẳng muốn rước thêm tai ương không cần thiết vào thân nếu tôi lại cho phép mình thu gọn khoảng cách với anh.  Tôi im lặng, đang cắn môi suy nghĩ thì cảm giác chân tôi trong vô thức đã bước theo anh về hướng cửa chính.  
- Khoan đã, đừng kéo tôi đi như thế chứ! - Tôi phản đối, vừa kịp nghe tiếng “phựt” nhẹ dưới chân.  Tôi nhìn xuống và kéo chân váy lên để kiểm tra thì thôi rồi, chiếc quai hậu của đôi giày nhảy vừa bị đứt. 
- Xin lỗi … tôi không có ý thất lễ với em …  – Anh buông cánh tay tôi ra và cho luôn cả hai tay vào túi quần, như muốn giam giữ chúng trong ấy trước khi chúng lại đi lang thang ra ngoài và cầm nắm vô tội vạ như khi nãy.  Anh nhìn tôi rồi liếc nhanh xuống chiếc giày vừa bị đứt quai hậu của tôi, ánh mắt thật mềm, thật khác xa với thái độ kỳ quặc của anh trong hai lần chạm mặt tôi ở nhà anh.  
- Nhưng tôi phải vào trong … 
- Tại sao? – Anh hỏi, giọng hơi thất vọng. 
- Để lấy áo khoác! – Tôi nói nhỏ, và mỉm cười, có lẽ lần đầu tiên trong đêm nay, với anh. 
- Thế thì không cần đâu, đây này. 

B vừa nói vừa cởi áo khoác trên người và phủ lên vai tôi, giọng anh như reo, tay anh cũng vừa kịp chạm nhẹ vào lưng tôi và đẩy nhẹ tôi đi ra cửa.  
- Anh đừng đẩy tôi đi như cách người ta áp giải phạm nhân thế chứ! – Tôi tiếp tục làu bàu, nhưng lần này giọng tôi mang nhiều âm hưởng đồng thuận hơn là phản đối. 
- Ta phải đi nhanh, nếu không thì sẽ bị họ bắt lại đấy! – Anh bắt đầu pha trò. 
- Làm gì có chuyện “chúng ta” ở đây, người ta chỉ bắt anh thôi.  Nếu anh sợ bị bắt đến thế thì cứ tự tiện chạy ra cổng chính chờ tôi ngoài ấy.  – Tôi vừa nói vừa kéo lê bàn chân mang chiếc giày đứt quai và cố nhịn cười, nhưng B thì không nhịn được, anh đã cười ngoác miệng đến tận mang tai. 
- Em tự bước đi được không đấy, Cô bé Lọ Lem? – B hỏi nhỏ tôi, người vẫn còn hơi rung rung vì cười.  
- Không được cũng phải được thôi, chẳng lẽ lại phải nhờ anh vác tôi ra xe? – Tôi nói cứng với anh, ngạc nhiên vì tự dưng hôm nay tôi luôn sửng cồ, luôn muốn chống chọi B thật quyết liệt, như để cố gỡ những bàn thua đậm trước đây của mình. 
B hơi chững lại một giây, người anh như vừa bị điện giật. 
- Đó là điều tôi vừa nghĩ trong đầu!  Nếu em cứ tiếp tục ngoan cố nữa là tôi xốc em đi ngay ra ngoài thật đấy. 
- Thật sao? – Đến lượt tôi hoảng hốt, chẳng biết anh ta nói thật hay lại pha trò nhưng vẫn cảm nhận một chút uy lực trong lời nói ấy.  Bực quá, nói chuyện với anh ta thật đau đầu. 
- Xe tôi đậu ngay trước cổng chính, em đứng chờ bên trong để không bị lạnh nhé, để tôi đi lấy xe và quay lại đón em.

Anh nói nhanh rồi đi băng băng ra bãi đậu xe, ẩn hiện sau những bụi cây được cắt tỉa chu đáo, và trong thoáng chốc đã nhanh chóng lái xe quay lại và đỗ xịch ngay trước cổng.  Tôi đã tròng vào người chiếc áo khoác của anh, nó dài gần chạm gối tôi, vẫn còn hơi ấm, mang đến cảm giác thật dễ chịu.  Rồi tôi dùng cả hai tay ôm đống váy dài lùng nhùng và bước xuống những bậc thang bằng đá cẩm thạch của Bảo tàng Mỹ thuật, vừa lúc anh đang đi như chạy từ dưới đường lên để đón tôi.  Anh lại vòng cánh tay săn chắc cho tôi vịn vào, lúc này đây anh lại bước đi từ tốn chứ không đi như chạy nữa, tôi thở phào …

Gió đêm vẫn lạnh.  Đêm nay trời trong và quang đãng, và thật nhiều sao.  Tôi vịn tay anh, những ngón tay lạnh cóng của tôi bắt đầu thích thú cảm nhận hơi ấm và sự căng tràn nhựa sống của cánh tay rắn rỏi ấy qua làn vải len mềm mại.  Nhớ lại lần đầu chạm mặt nhau ở ngoài vườn phủ thống đốc trong đêm Giáng Sinh ấy, khi anh đưa tôi đi vào trong đại sảnh thì tôi đã vô tình cấu mạnh vào cánh tay anh khi đang chìm trong suy nghĩ miên man.  Tôi ngước lên nhìn B, trong ánh sáng bàng bạc của trăng non, gương mặt anh với những đường nét sắc như tạc tượng nổi bật hẳn lên trên nền trời đen thẫm và phủ đầy sao đêm.  Bất giác, một ý nghĩ nghịch ngợm len vào đầu óc đang lâng lâng của tôi, tôi liền cấu nhẹ vào cánh tay anh và cười khúc khích.  B nhìn xuống tôi, đôi mắt sâu hun hút và lấp lánh ánh sao đêm, miệng nhoẻn cười, tay kia vỗ nhẹ lên bàn tay tôi và ở yên đấy, bao lấp bàn tay nhỏ bé gầy gò của tôi, phủ đầy lên đấy làn hơi ấm nồng nàn lan tỏa.  Vốn không chuẩn bị cho việc đi chơi ngoài kế hoạch này nên chân tôi cứ bước đi như một người đang mộng mị, chẳng biết mình đang đi đâu về đâu giữa không gian tĩnh mịch và ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn đường xa xa.  B vẫn im lặng dắt tôi đi xuống đường.  Hai mươi mấy bậc thang cẩm thạch sáng lóa dưới ánh trăng đêm ấy sao như dài vô tận, tôi cảm giác mình như đang cùng anh dạo bước phiêu lưu, bồng bềnh, vô định, không đích đến ...

Friday, September 8, 2017

Giáng Sinh xưa - Come away with me in the night (26A)



Sau những buổi tập nhảy miệt mài, vật vã, bao nhiêu hộp pizza đã được xử lý nhiệt tình sau mỗi buổi tập, và không thể không nhắc đến những trận cười nghiêng ngả hoặc những lớp băng quấn cổ chân hoặc đầu gối để tránh bị trật khớp, cuối cùng, dù muốn dù không thì cái ngày tôi không trông đợi rồi cũng đã đến.  Tôi cảm thấy ngạc nhiên với chính mình, vì càng tập thì tôi càng hăng, cảm giác xấu hổ ban đầu vì những động tác mạnh bạo như biến đi đâu mất cả.  Ngoài Vivien và Luís ra, tôi bắt đầu quen thêm gần hết các thành viên trong nhóm nhảy.  Chúng nó đều là sinh viên năm hai, dù với nhiều cá tính khác biệt nhau nhưng đều giống nhau ở sự dễ chịu, vui vẻ, hòa đồng, thân thiện.  Chúng nó biết tôi e ngại nên luôn hè nhau nâng đỡ tinh thần cho tôi, Luís cũng bớt suồng sã hơn, nhưng tôi có cảm giác cậu ta có một sự quan tâm đặc biệt nào đó dành cho tôi mà tôi cũng không chắc lắm.  Cuối cùng thì, tôi chẳng thật sự quan ngại gì về cậu ta cả, thay vào đó, tôi bắt đầu thấy quý Luís vì cậu ấy có vẻ là người tốt, biết điều, có trách nhiệm.  Luís nói tiếng Anh phảng phất một chất giọng Nam Mỹ, đẹp trai rất nam tính, lại nhảy đẹp và ga lăng với phụ nữ nên cậu ta giống như một hũ mật ngọt đầy cám dỗ khiến lũ ruồi là những cô gái xung quanh rất khó cưỡng lại được sức hút chết người ấy.  Vivien đã có lần hỏi xa hỏi gần tôi, rằng tôi nghĩ thế nào về Luís, và tôi đã vô tư trả lời nó bằng những suy nghĩ thật thà khiến nó cứ tủm tỉm cười bí hiểm mà tôi chẳng hiểu rõ dụng ý gì.  Tôi không nghĩ Luís “kết” tôi như cách một người đàn ông ưa thích một cô gái, theo tôi thì cậu ta chỉ tò mò về tôi vì tôi hơi khác với những cô gái vây quanh cậu ta, hoặc cũng có thể vì tôi là đứa duy nhất được “miễn dịch” khỏi sức hút mạnh mẽ của Luís nên việc ấy đã khiến tính hiếu thắng đàn ông lại trỗi dậy trong cậu ấy?

.

Ních xong vào người những lớp lang váy áo thì tôi đã bắt đầu cảm nhận ngay sự khó thở do áo váy mang lại, đặc biệt là chiếc corset thắt eo chật chội.  Sau khi bàn bạc, bọn tôi đã thống nhất không đội mũ lông mà đội tóc giả bạch kim, đánh son đỏ đậm, kẻ mắt đen đậm.  Tôi chẳng biết trang điểm, và cũng chẳng có dụng cụ trang điểm nào khác ngoài cây son hồng nhạt, một ít phấn mắt và một hộp phấn nền, thế nên Vivien lại sang giúp tôi trang điểm một lần nữa.  
Vừa nhìn vào gương, tôi giật mình muốn khóc thét, không thể tưởng tượng nổi cô ả diêm dúa trong gương chính là mình!  Trông tôi chẳng khác nào những cô gái phục vụ trong những tửu điếm Paris cách đây hai thế kỷ, nhất là thêm cái nốt ruồi duyên mà Vivien đã chấm lên mặt tôi, cách khóe môi chừng hai centimet, tôi chẳng biết phải khóc hay nên cười.  “Chỉ là một cuộc dạo chơi thôi mà!”, lời nhắn nhủ của Luís trong đêm hội hóa trang lại văng vẳng bên tai, rồi khi nhìn những cô ả khác trong nhóm vừa lục tục kéo đến, tôi quyết định cười!  Đứa nào cũng như đứa ấy, cả lũ chỉ trỏ vào nhau rồi cười nắc nẻ, làm sao tôi có thể gượng gạo với những đứa bạn vô tư hồn nhiên như thế này?  “Chỉ là một cuộc dạo chơi thôi, cứ thả lỏng và tận hưởng niềm vui hiện tại thôi”, tôi lẩm bẩm trong đầu như thế trong suốt thời gian ngồi trong xe với Vivien. 
Buổi triển lãm tranh vào buổi chiều trước đấy đã thành công mỹ mãn, thật chẳng bõ công sức của nhóm Vivien trong công tác chuẩn bị và tổ chức chương trình.  Vài ký giả của những tờ báo địa phương và cả một vài nhà văn chuyên viết truyện thiếu nhi cũng có mặt, cùng đông đảo khách mời và những người yêu nghệ thuật khác.  Nhóm tôi tranh thủ về sớm để thay quần áo, chuẩn bị cho màn diễn văn nghệ của tiệc tiếp tân buổi tối, là lúc ban tổ chức sẽ cho đấu giá những bức tranh, sẽ có vài bài phát biểu của những nhà tài trợ, xen lẫn với những tiết mục biểu diễn.  Toàn bộ tiền thu được trong sự kiện này sẽ được gửi tặng một chương trình nghiên cứu ung thư ở trẻ em.  Có lẽ sự kiện nổi bật nhất và gây xúc động nhất trong chương trình là bài phát biểu của một cô bé chín tuổi mắc phải chứng ung thư hiếm gặp.  Cô bé thật ngoan cường, phải chiến đấu với căn bệnh quái ác từng ngày từng giờ nhưng bé vẫn rất tự tin, sống tích cực, và luôn ủng hộ tinh thần cho những bệnh nhân nhí khác như bé. 

.

Tiếng vỗ tay vang dội trong khán phòng báo hiệu cho tôi biết màn biểu diễn “can-can” của bọn tôi vừa kết thúc.  Chỉ gần ba phút nhảy thôi nhưng bọn tôi đứa nào cũng toát mồ hôi và thở hổn hển sau những bước nhảy sôi động, nhanh thoăn thoắt và liên tục không ngưng nghỉ lấy một giây.  Có tiếng huýt sáo đó đây, và tôi đoán đấy là từ khu vực sinh viên hoặc từ những khán giả trẻ, và chắc chắn phải là từ những cậu con trai!  Màn diễn ấy cũng vừa khép lại phần nửa đầu của chương trình, và tiếp theo là giải lao mười phút.  Chúng tôi chào khán giả xong, lại phải đi ra chào thêm một lần nữa vì những tiếng vỗ tay vẫn vang dội không ngớt.  Bọn tôi thích thú nhìn nhau, cảm giác thật toại nguyện với thành quả ngọt ngào, rồi túa ra cánh gà và đi ra canteen gọi nước uống.  Luís đã đứng đón lõng bọn tôi ở bậc cuối của cầu thang, vừa vỗ tay vừa giơ cao cả hai cánh tay lên trời với hai nắm đấm, như thể cậu ấy đang ủng hộ một võ sĩ quyền Anh vừa thắng trận vậy.  Vừa thoáng thấy tôi, Luís đã vội vã bước đến, rồi trong cơn kích động vẫn chưa nguôi, cậu ta nhấc bổng tôi lên và xoay tôi một vòng trên không rồi hôn đánh chụt lên trán tôi, miệng liếng thoắng “Ôi, tôi thật tự hào về các em, thật tự hào!”.  Tôi nhìn Luís và cũng vui lây với niềm xúc động ngộ nghĩnh của cậu ấy, trong khi cậu tay bắt mặt mừng với các thành viên còn lại trong đoàn múa. 

Trong khi tôi đang trò chuyện rôm rả với Vivien về thành công tốt đẹp của màn biểu diễn vừa rồi thì Vivien bỗng im bặt rồi nhìn tôi và cười cười, ánh mắt khó hiểu.  
- Chị đừng quay đầu lại nhé, nhưng nãy giờ có người đứng nhìn chị say đắm ở quầy bar bên kia kìa!
- Hả? Làm sao em biết chắc anh ta nhìn tôi? 
- Khi nãy em thấy anh ta bên ấy, đẹp trai lắm nha chị, nên em cứ liếc trộm, cuối cùng thì em vỡ lẽ ra, anh ta chỉ nhìn chị, từ nãy đến giờ!
- Trông anh ta như thế nào? Tôi lơ đãng hỏi nó, lòng chỉ hơi tò mò một tí tẹo. 
- Cao, dáng chuẩn, tóc nâu sáng, rất ngắn, miệng cười rất duyên, cổ tay anh ta bị làm sao ấy nhỉ, nhìn có cái gì đấy giống như lớp băng gạc. 
- Hả?? Em không nói đùa đấy chứ? Tôi giật mình và theo phản xạ tự nhiên, quay phắt người lại nhìn theo hướng quầy bar.

Tuesday, August 29, 2017

La La Land


Lâu lắm mình mới được xem một phim tình cảm nhẹ nhàng dễ thương mà nội dung lại đúng ngay sở thích số một của mình nữa.  Mình chưa xem Moonlight, vốn đã giật giải Oscar cho “Best picture”, nhưng sau khi xem La La Land thì mình thấy nó cũng rất xứng đáng giật giải này.  Xem phim xong, mình như được một bữa no nê tinh thần, sau một thời gian dài mình vô tình bỏ đói nhu cầu tinh thần vốn rất háu ăn của mình!  Thỏa mãn từ thị giác với những hình ảnh sống động đầy màu sắc, cho đến thính giác với bao nhiêu bài nhạc hay, đặc biệt thể loại jazz cổ điển, và nhất là cảm giác về một câu chuyện tình lãng mạn dễ thương.  Phim tình cảm nhưng hoàn toàn không hề có một cảnh sex, thậm chí không có cả một nụ hôn, đòi hỏi người xem phải cảm nhận tình yêu của họ qua âm nhạc, màu sắc, và những diễn tiến phim hơi khác thường, đầy chất nghệ thuật.  Phim musical như thế này có lẽ thuộc dạng kén người xem.  Nhớ lần đi xem “Black swan”, “Easy virtue”, hoặc “Les Misérables”, mình đã nghe lõm bõm từ một vài khán giả nhận xét rằng phim thật “kỳ quặc”, trong khi mình thích đến nổi gai ốc, khi hết phim mà vẫn còn ngẩn ngơ vì nhạc quá hoành tráng!  Lần xem La La Land này là xem DVD ở nhà, nên sẽ không đạt được hiệu ứng âm thanh cần thiết so với xem tại rạp, nhưng mình thấy cũng rất ok. 

Xem phim xong lại suy nghĩ và lại hoài cổ.  Tại sao Seb (Ryan Gosling) lại phải là một nghệ sĩ dương cầm, và lại đam mê jazz đến điên cuồng như thế?  Cảnh Seb và Mia ngồi trên chiếc piano bench và hát cùng nhau “City of Stars” trong khi Seb đệm đàn và Mia vừa hát vừa cười khúc khích cứ làm tim mình loạn nhịp cả lên, tưởng như đang xem lại một khúc phim chiếu chậm của quá khứ.  Mia không hề thích jazz, nhưng vì yêu Seb nên cô cố gắng tìm hiểu về nó và khuyến khích Seb nên tiếp tục theo đuổi niềm đam mê ấy, thay vì “bán linh hồn” cho một band nhạc hoàn toàn không liên quan gì đến jazz nhưng lại giúp Seb kiếm tiền.  Seb cũng ủng hộ Mia hết mình trong việc tự biên tự diễn một vở kịch mà cô ấp ủ, vì theo anh, nghệ sĩ chỉ có thể sáng tạo thành công khi làm những gì họ thích chứ không phải những gì họ được đặt hàng.  Nội dung về sự trăn trở cháy bỏng đến đau đớn giữa một bên là được sáng tạo và bên kia là nhu cầu kiếm sống của những con người nghệ sĩ này cũng chẳng có gì mới, nhưng cách thể hiện trong La La Land lại rất độc đáo và mới lạ, khiến người xem được trải nghiệm một cái nhìn hoàn toàn mới về một đề tài rất cũ.  Tiếc là mình đã không đi xem ở rạp, để thứ nhất là được hưởng thụ hiệu ứng âm thanh cho một phim tràn đầy âm nhạc như thế này, thứ nhì là lại “nghe ngóng” từ khán giả, xem có ai chê phim là “kỳ quặc” như những lần mình xem phim dạng musical như những lần trước hay không .

Friday, June 9, 2017

Rules & common sense




Mình lớn lên trong một môi trường có thể nói là một trong những nơi đào tạo robots tinh vi vào bậc nhất nhì thế giới, có lẽ chỉ sau Trung Của, Bắc Hàn, và Cuba, thế cho nên khi càng lớn lên thì mình càng phát sinh tư tưởng nổi loạn. Mà tính mình hiền, nổi loạn là nổi loạn có kiểm soát, là âm thầm bức phá, chứ chẳng phải ầm ĩ ra ngoài như các “học trò cá biệt”.

Con mình học trong một môi trường khá old school, các cô giáo rất tận tâm và có trách nhiệm, nhưng cũng có một số cá nhân cực kỳ bảo thủ và cứng nhắc. Không may, năm vừa rồi con mình học với một trong những cô giáo ấy! Công bằng mà nói, về mặt kiến thức và kỹ năng dạy học sinh cấp một thì cô này thuộc hàng xuất sắc chứ chẳng phải vừa, mình thấy rõ ràng học sinh trong lớp cô viết chữ đẹp hơn và kỹ năng đọc hiểu, toán cũng có phần cao hơn lớp cô kia. Nhưng mà sau khi con mình vài lần về kể với mình là “con ước gì cô bớt nghiêm khắc đi” thì mình hơi e dè, lân la hỏi chuyện các phụ huynh khác thì đại đa số các chị ấy cũng có cùng ý kiến như thế.

Có lần, trường ông có chương trình science expo, bọn nhỏ làm báo tường về chủ đề động vật, và chúng sẽ đứng trước tờ poster của mình mà trình bày cho phụ huynh nào đi ngang và đặt câu hỏi. Không may, chỗ của ông ngay một góc kẹt, phụ huynh thì đông như kiến cỏ, thế nên ba của ông đi rảo qua rảo lại mấy lần vẫn không tìm ra ông. Ông thì thấy ba ông nhưng gọi thì ba không nghe, mà cô đã dặn không được rời vị trí, thế là ông nghe lời một cách máy móc, đứng đực ra đấy, bất lực nhìn ba ông lượn vòng vòng như diều hâu săn mồi năm lần bảy lượt. Hoặc cô giáo ông có một luật lệ, hễ đứa nào làm đổ nước ra bàn thì sẽ phải cất bình nước vào ba lô cho đến hết giờ học. Có lần ông làm đổ nước ra bàn, thế là ông tự động chịu hình phạt như “luật đã định”, và ông phải khát nước cả ngày!

Hoặc như hồi đầu năm, dăm lần bảy lượt khi mình đón ông về thì y như rằng ông mắc tè muốn són ra quần, việc này không hề xảy ra hồi năm trước. Mình hỏi ông thì được biết, cô bảo chúng nó không được phép rời khỏi lớp khi chúng đang ngồi xung quanh nghe cô giảng, và chúng nó có “bathroom pass”, đứa nào muốn đi toilet thì đeo cái pass ấy lên ngực để giáo viên có gặp chúng đi lang thang thì biết chúng nó đi toilet chứ không phải đi rong trong giờ học. Nhưng khi mắc quá mà đứa bạn chưa mang pass về thì ông cứ ngồi đực ra chờ, mà đứa kia khi vừa về lớp thì chuông cũng vừa reo, thế là lại không được phép đi đâu mà phải thu xếp tập vở vào cặp chuẩn bị ra về.

Tội nghiệp ông nhỏ, tính hiền lành, cô nói gì là tuân thủ răm rắp, đôi khi cảm thấy hơi uất ức nhưng vẫn cứ tuân lệnh như cái máy, nên mình với ba nó bắt đầu chiến dịch “nhồi nhét”: con là ông chủ của bản thân con, không ai có quyền ra lệnh cho con làm bất cứ điều gì hết. Mình dạy nó, rằng đi học thì phải tuân thủ nội quy của trường học, nhưng nếu con cảm thấy nội quy có gì đó không ổn và con không đồng ý thì con phải phát biểu ý kiến của mình chứ không nên bấm bụng tuân thủ mà trong lòng cứ uất ức. Luật lệ nhà trường được đặt ra là để bảo vệ cho học sinh, vì sự an toàn và phát triển của con, chứ không phải để hành hạ hay biến con thành con robot. Nếu con không dám phát biểu ý kiến (cái này mình chắc 100% luôn), thì về báo cáo phụ huynh, để ba mẹ làm việc với nhà trường! Được cái, ông thường báo cáo rất thành khẩn các sự kiện lớn trong ngày nên mình còn biết theo dõi và thông tin liên lạc với cô của ông mà khắc phục sự cố. Đa phần, khi mình hỏi chuyện cô giáo thì đều là do chúng nó hiểu lầm, có lẽ vì cách cô truyền đạt nội quy đến chúng nó giống như cách phát xít Đức áp dụng quân luật lên quần chúng, nên chúng nó cứ sợ trắng mắt ra mà ngoan ngoãn tuân theo và chẳng dám cho ý kiến ý cò.

Gì thì gì, mình ghét cay ghét đắng cái sự vô lý của luật lệ. Càng ghét hơn khi người ta nói “tôi biết nghe có vẻ vô lý, nhưng luật là luật, tôi không thể làm khác đi được!” Con còn nhỏ lắm, nghĩ lại, cũng may mà nó vớ phải cô giáo nghiêm khắc quá thể đáng nên mình mới có đất dạy con về việc không nên tuân thủ luật lệ như một cái máy, mà phải tự hỏi bản thân mình xem luật lệ ấy có lý hay không. Mình còn dạy nó, thậm chí nếu ba mẹ nói gì mà con cảm thấy không bằng lòng thì con cũng phải nêu ý kiến, bởi vì không phải ba mẹ lúc nào cũng đúng 100%. Thà nó cãi mình, để nó có cơ hội tập khả năng phản biện về sau, chứ mình sợ lắm rồi cái khái niệm “con cái (chỉ) phải biết vâng lời cha mẹ, thầy cô” mà mình đã được nhào nặn từ tấm bé!

Friday, June 2, 2017

Let it go



Con trai sắp được 7 tuổi, ngoảnh qua ngoảnh lại cứ thấy con cứ ngày càng rời xa dần vòng tay ôm ấp và chở che của mẹ. Rồi một ngày nào đó, con sẽ trở thành một chàng trai cường tráng, khỏe mạnh, khi ấy chẳng biết mẹ con mình còn có được bên nhao để con lại che chở, bảo vệ mẹ già hay không đấy?

Ảnh: cách đây mới có chừng 3 năm chứ mấy, mẹ con mình nằm đong đưa trên võng trong một buổi trưa hè lười biếng với làn gió hiu hiu thổi hơi ẩm từ nước sông sau nhà, mang đến cảm giác mát mẻ hiếm hoi dễ chịu trong một buổi trưa hè nắng nóng. Mẹ yêu con khủng khiếp!

Happy Valentine's day!

Tình hình là Valentine năm nay mình đành lỗi hẹn với vụ ra sách GSX, là bởi vì nhà xuất bản làm việc theo kế hoạch từ đầu năm nên muốn nhét ...