Trưa nay khi đang ăn trưa với chồng, tự dưng ông nhìn mình ngỡ ngàng, bảo rằng "trông em rất đẹp, em đã làm gì đấy?" Giận quá. Tức là ông hỏi mình đã dùng thủ thuật gì để trông được như thế, đúng là dở hơi, nếu đang cưa gái mà hỏi ngờ nghệch thế thì gái nào ngã. Haizz. Nhưng thôi, ông vẫn còn có chút lương tâm mà khen vợ với một thái độ rất "thành tâm" thế thì vợ cũng chẳng thèm chấp. Còn vụ đã làm gì ấy hả, là mình hứng chí quẹt thêm mascara sáng nay, thế nên mắt long lanh hẳn ra chứ không kèm nhèm như thường lệ, té ra lại được chồng khen. Chẳng bù với ông con trai gallant 7 tuổi của mình. Luôn xem mẹ như thần tượng, hôm nào mẹ diện đẹp là ngẩn ngơ nhìn mẹ và khen mẹ không tiếc lời. Phải thế chứ, mới không uổng công tã bỉm và công sức phụng sự ông trong từng ấy năm trời.
Mình lang thang nói chuyện khen chê là vì nó có liên quan đến vụ mình đi máy bay tuần rồi. Chuyến bay đêm từ Cali về nhà, mất hơn 5 tiếng, đường bay về bão bùng tưng bừng khiến cho người hay say tàu xe như mình cũng bão tố phong ba tơi bời luôn. Nhưng khi sắp bước ra khỏi máy bay, gặp anh phi công và dàn tiếp viên đang đứng gần cửa và chào hành khách, mình vẫn nhớ "việc phải làm", mình bước đến chào và cám ơn anh phi công về chuyến bay tốt đẹp và chúc mừng anh đã cho máy bay hạ cánh êm ái. Chàng phi công trẻ ấy khi nghe người khác khen mình về phi vụ "hạ cánh êm ái" là mặt sáng bừng, cười tươi như hoa xuân, sung sướng cám ơn ngược lại mình! Mình tủm tỉm cười trong lòng. Nghề phi công có hai việc quan trọng chính quyết định kinh nghiệm và kỹ thuật lái, đó là lúc cất cánh và hạ cánh. Đặc biệt là hạ cánh. Cho con chim sắt cồng kềnh hạ cánh êm trên đường băng với tốc độ vài trăm km giờ không phải chuyện đùa, thế nên căn cứ vào độ êm của việc hạ cánh thì hành khách có thể đoán biết được trình độ và kinh nghiệm lái của người phi công, và không có món quà nào vô giá hơn việc xác nhận kỹ thuật lái của anh ta bằng một lời khen chân thành và cụ thể như thế. Thường thì ít ai biết hoặc nghĩ đến việc ấy, cho nên phi công rất ít khi được đón nhận lời khen mà họ rất xứng đáng được nhận.
Mai đây em lớn em làm phi công,
Bay cao hơn nữa anh ơi biết không,
Em thích bầu trời anh phi công ơi,
Em thích bầu trời anh phi công ơi!!!
(Tự dưng trong lòng chợt nhớ tới bài hát hồi cấp một, hí hí)
Wednesday, April 11, 2018
Giáng Sinh xưa - New York! New York! (32A)
Hồi mới sang đây, mùa đông đầu tiên của tôi nơi xứ lạnh, được ngồi vắt vẻo bên ô cửa sổ vào một sáng cuối tuần và ngắm nhìn những bông hoa tuyết to như những viên bông gòn rơi lả tả trên gác chuông nhà thờ xa xa bên kia đường, thích thú theo dõi vài vị khách bộ hành đang vội vã bước nhanh về trạm chờ xe bus hoặc tạt nhanh vào một hiệu cà phê nào đó, lắng nghe những bản dương cầm độc tấu của Richard Clayderman và nhấp những ngụm trà gừng thơm và nóng, tôi cứ yên lặng hưởng thụ sự đơn độc không hề buồn tẻ của mình trong những tháng ngày ấy. Nhưng khi tuyết tan thì đường sá lại bùn lầy, bẩn không chịu nổi, chưa kể đường sá trơn trợt trong khi tôi phải đi bộ ngày hai lần ra trạm xe bus, vừa đi vừa cầu trời cho mình đừng té ngã, tôi bắt đầu ngao ngán mùa đông và mệt mỏi với hàng đống đồ ấm phải quàng khắp người mỗi khi bước ra khỏi nhà như thế này. Đám con gái trong khu căn hộ nơi tôi ở cũng bắt đầu xì xầm về những người đàn ông đặc biệt thi thoảng lại xuất hiện trước căn hộ của tôi trong vài tháng vừa qua mà tôi chẳng hề biết. Có lần đang ở hiệu giặt, tôi bắt chuyện với một đứa tôi quen mặt nhưng chưa bao giờ thật sự trò chuyện cùng thì mới vỡ ra vụ này. Tôi buồn cười, điểm lại thì thấy đúng là có đến ba người, và chẳng hiểu do vô tình hay cố ý, cả ba người này đều là những người đàn ông hấp dẫn đến hút hồn. David luôn ăn mặc đẹp và đứng đắn, thái độ và tác phong lịch thiệp nhã nhặn, B thì có phong cách hơi bụi hơn và thi thoảng lại xuất hiện với bộ quân phục sĩ quan chỉn chu khiến các cô gái cứ gọi là ngẩn tò te đến loạng choạng, “men in uniform” thì gái nào chẳng thích! Còn người thứ ba chính là Luís, chàng trai nam Mỹ có hai lúm đồng tiền sâu hoắm, răng trắng sáng bóng trên nền da nâu đồng khỏe mạnh, mắt đen láy dưới hàng lông mày rậm, và quần áo lúc nào cũng dạng body, khoe cơ thể đẹp của một vũ sư chuyên nghiệp, trông rất hip. Lần tôi nhảy can-can xong và trốn đi chơi với B nên bỏ lại áo khoác và ba lô trong cánh gà sân khấu, Vivien đã nhờ cậu ấy mang chúng trả cho tôi vào chiều hôm sau, ngay đúng lúc bọn sinh viên cũng vừa tan tầm về nhà nên chúng đã có cơ hội được ngắm cận cảnh cậu ấy. Tôi thích thú nghĩ ngợi, ba người đàn ông thuộc ba chủng tộc khác nhau nên cũng có nét đẹp rất khác nhau, nhưng về cơ bản thì họ đều có thân hình khỏe mạnh cân đối gần đến chuẩn, gương mặt nam tính và góc cạnh, cá tính cũng rất hay, mỗi người một vẻ. Sau khi trò chuyện với con bé ấy xong thì tôi bắt đầu tò mò về đám con gái ở đây, chẳng hiểu chúng nó nghĩ gì về mình, và cảm giác buồn cười nếu chúng nghĩ tôi là đứa hư thân mất nết, hay chỉ đơn giản là chúng ghen tỵ khi tôi “may mắn” quen biết nhiều trai đẹp đến vậy!
.
Chuyến đi New York City của tôi cùng Vivien và lũ bạn của nó, bao gồm cả Luís, đến nhanh hơn tôi mong đợi, và tôi đón nó với tâm trạng rất khác so với ban đầu khi tôi vừa được Vivien mời. NYC thật huyền diệu trong tưởng tượng của tôi. Bao nhiêu giai thoại về những con người phong lưu và nổi tiếng đã gắn với thành phố này, bao nhiêu thiếu nữ đã ôm mộng được biểu diễn ở Broadway và bao nhiêu thanh niên đã hăng hái lập nghiệp tại Wall Street với giấc mộng trở thành triệu phú chỉ sau một lần “thắng đậm”, hoặc chỉ đơn giản, nhờ may mắn? Còn những kẻ lữ hành, một du khách bé nhỏ như tôi, thì mong chờ gì ở đây? Có lẽ tôi chẳng mong chờ gì cả, bao nhiêu choáng ngợp trong tâm tưởng về một thành phố huyền thoại đã lấn át bất cứ tham vọng nào, nếu có, trong tôi.
“Em đi NYC thật à? Em sẽ ở đâu?” B hỏi, ngạc nhiên khi nghe tôi báo với anh về chuyến đi sắp tới của mình. Khi nghe tôi bảo anh rằng tôi sẽ ở hostel thì anh trợn tròn mắt.
“Ôi, em không đùa chứ? Em sẽ phải ngủ chung và tắm chung với người lạ nếu ở hostel đấy! Em có chắc là sẽ ở hostel không?” Anh hỏi liên tục và làm tôi hoang mang về vụ “ngủ chung tắm chung” kinh hãi kia. Tôi cứ nghĩ anh đùa, nhưng nhìn nét mặt anh khi ấy thì tôi nghĩ anh không đùa. Tôi bần thần, Vivien đã chẳng giải thích gì về những việc ấy cả. Tôi chưa nghe nói đến hostel bao giờ, cứ nghĩ nó là một dạng hotel nào đấy, tra từ điển thì thấy giải thích là “nhà trọ”, thì tôi lại nghĩ có lẽ nó tương đương với khách sạn mini như ở Việt Nam. Thảo nào nó rẻ đến thế, và cũng nhờ thế thì bọn tôi mới đủ khả năng đi chơi chứ.
“Anh giải thích thêm về vụ ấy xem nào!” Giọng tôi bắt đầu hoang mang.
“Em sẽ không có phòng riêng, nhưng sẽ có giường riêng, một cái giường đơn. Phòng ngủ là một gian phòng rộng với những chiếc giường đơn kê san sát nhau …”
“Còn vụ … phòng tắm?”
“Đó cũng là một dãy phòng dài, đường ống nước chạy dọc sát tường với những cái vòi sen san sát nhau, như trong quân đội ấy …” B tạm ngưng nói và thú vị quan sát nét mặt tôi, lúc này có lẽ đã kinh hãi cùng cực, “sẽ không có sự riêng tư nào hết!” B lại tiếp tục nói và nhìn tôi chằm chằm, rồi anh cười phá lên và khẽ lắc đầu.
“Anh lại đùa, và tôi lại mắc lừa anh lần nữa!” Tôi thở dài.
“Xin lỗi, tôi cứ nghĩ em sẽ sớm phát hiện rằng tôi đang đùa …”
“Làm sao tôi biết anh đang đùa khi mặt anh nghiêm túc thế kia? Và tôi không hề có kinh nghiệm đi du lịch bụi, tôi chẳng biết hostel là cái quỷ gì, tôi cũng chưa bao giờ đi tàu điện ngầm … ai cũng phải có trải nghiệm lần đầu tiên cho bất cứ việc gì chứ? Làm sao tôi có thể biết anh đang đùa ác như thế?”
“Xin lỗi, tôi … hơi vô tâm về việc ấy.” Anh hạ thấp giọng. “Em tin tưởng tôi nhiều đến thế sao?” Giọng anh lúc này còn trầm xuống thêm vài bậc khiến nó trở nên êm ái hơn bao giờ hết. Tôi không trả lời anh, cảm xúc lẫn lộn, chẳng còn bực bội nữa nhưng chắc chắn tôi đang không vui.
“Vụ … vụ ngủ chung là có thật đấy, nhưng vụ … phòng tắm là do tôi đơm đặt để trêu em một chút thôi …” Tôi nghĩ anh đang cố nhịn cười. “Dù sao … em cũng nên cẩn thận khi ở chung với nhiều người lạ như thế. Em hứa với tôi sẽ không tách nhóm và đi lang thang một mình nhé?”
“Tôi biết cách tự bảo vệ mình!” Tôi nói nhỏ, vẫn không nhìn anh.
Tôi không thích phải chia tay với anh như thế này trước chuyến đi của mình. Những ngày qua tôi cứ mong ngóng được gặp anh khi anh đi vắng, giờ đây anh vừa về thì tôi lại đi, thế nên khi nghe đến chuyện “ngủ chung tắm chung” kia, tôi đã thoáng nghĩ sẽ có cớ hủy luôn, để không phải xa anh, và kết cuộc là tôi lại mắc lừa anh thế này, thật thảm hại.
“Thật không phải khi tôi đã nghĩ ước gì em không có chuyến đi này … vì những ngày qua tôi … tôi đã nhớ em kinh khủng.” B vừa nói vừa mân mê chiếc nón trên tay, nhìn tôi với ánh mắt thật ấm.
“Em cũng đã nhớ anh thật nhiều”!” Đó là điều tôi suýt thốt ra nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn im bặt, thì anh đã hỏi.
“Em có nhớ tôi không?”
Tôi mỉm cười và sung sướng gật đầu.
“Em không thể nói ra điều ấy được sao?” Anh lại hỏi và nhìn tôi dò xét khiến tôi lúng túng. Bản tính tôi rất riêng tư với những suy nghĩ riêng tư rất ít khi được thổ lộ ra ngoài, bình thường đã kiệm lời khen và càng khó hơn với những lời nói yêu đương tha thiết. Cuối cùng, dốc hết can đảm, tôi cũng mở được lời.
“Em đã nhớ anh, nhiều hơn cả nhớ nữa.”
Cuối cùng, tôi cũng đã có cuộc chia tay ấm áp với B trước khi “xuất bến” cùng Vivien và lũ bạn đang hồ hởi phấn khích tột độ của nó.
.
Chuyến đi New York City của tôi cùng Vivien và lũ bạn của nó, bao gồm cả Luís, đến nhanh hơn tôi mong đợi, và tôi đón nó với tâm trạng rất khác so với ban đầu khi tôi vừa được Vivien mời. NYC thật huyền diệu trong tưởng tượng của tôi. Bao nhiêu giai thoại về những con người phong lưu và nổi tiếng đã gắn với thành phố này, bao nhiêu thiếu nữ đã ôm mộng được biểu diễn ở Broadway và bao nhiêu thanh niên đã hăng hái lập nghiệp tại Wall Street với giấc mộng trở thành triệu phú chỉ sau một lần “thắng đậm”, hoặc chỉ đơn giản, nhờ may mắn? Còn những kẻ lữ hành, một du khách bé nhỏ như tôi, thì mong chờ gì ở đây? Có lẽ tôi chẳng mong chờ gì cả, bao nhiêu choáng ngợp trong tâm tưởng về một thành phố huyền thoại đã lấn át bất cứ tham vọng nào, nếu có, trong tôi.
“Em đi NYC thật à? Em sẽ ở đâu?” B hỏi, ngạc nhiên khi nghe tôi báo với anh về chuyến đi sắp tới của mình. Khi nghe tôi bảo anh rằng tôi sẽ ở hostel thì anh trợn tròn mắt.
“Ôi, em không đùa chứ? Em sẽ phải ngủ chung và tắm chung với người lạ nếu ở hostel đấy! Em có chắc là sẽ ở hostel không?” Anh hỏi liên tục và làm tôi hoang mang về vụ “ngủ chung tắm chung” kinh hãi kia. Tôi cứ nghĩ anh đùa, nhưng nhìn nét mặt anh khi ấy thì tôi nghĩ anh không đùa. Tôi bần thần, Vivien đã chẳng giải thích gì về những việc ấy cả. Tôi chưa nghe nói đến hostel bao giờ, cứ nghĩ nó là một dạng hotel nào đấy, tra từ điển thì thấy giải thích là “nhà trọ”, thì tôi lại nghĩ có lẽ nó tương đương với khách sạn mini như ở Việt Nam. Thảo nào nó rẻ đến thế, và cũng nhờ thế thì bọn tôi mới đủ khả năng đi chơi chứ.
“Anh giải thích thêm về vụ ấy xem nào!” Giọng tôi bắt đầu hoang mang.
“Em sẽ không có phòng riêng, nhưng sẽ có giường riêng, một cái giường đơn. Phòng ngủ là một gian phòng rộng với những chiếc giường đơn kê san sát nhau …”
“Còn vụ … phòng tắm?”
“Đó cũng là một dãy phòng dài, đường ống nước chạy dọc sát tường với những cái vòi sen san sát nhau, như trong quân đội ấy …” B tạm ngưng nói và thú vị quan sát nét mặt tôi, lúc này có lẽ đã kinh hãi cùng cực, “sẽ không có sự riêng tư nào hết!” B lại tiếp tục nói và nhìn tôi chằm chằm, rồi anh cười phá lên và khẽ lắc đầu.
“Anh lại đùa, và tôi lại mắc lừa anh lần nữa!” Tôi thở dài.
“Xin lỗi, tôi cứ nghĩ em sẽ sớm phát hiện rằng tôi đang đùa …”
“Làm sao tôi biết anh đang đùa khi mặt anh nghiêm túc thế kia? Và tôi không hề có kinh nghiệm đi du lịch bụi, tôi chẳng biết hostel là cái quỷ gì, tôi cũng chưa bao giờ đi tàu điện ngầm … ai cũng phải có trải nghiệm lần đầu tiên cho bất cứ việc gì chứ? Làm sao tôi có thể biết anh đang đùa ác như thế?”
“Xin lỗi, tôi … hơi vô tâm về việc ấy.” Anh hạ thấp giọng. “Em tin tưởng tôi nhiều đến thế sao?” Giọng anh lúc này còn trầm xuống thêm vài bậc khiến nó trở nên êm ái hơn bao giờ hết. Tôi không trả lời anh, cảm xúc lẫn lộn, chẳng còn bực bội nữa nhưng chắc chắn tôi đang không vui.
“Vụ … vụ ngủ chung là có thật đấy, nhưng vụ … phòng tắm là do tôi đơm đặt để trêu em một chút thôi …” Tôi nghĩ anh đang cố nhịn cười. “Dù sao … em cũng nên cẩn thận khi ở chung với nhiều người lạ như thế. Em hứa với tôi sẽ không tách nhóm và đi lang thang một mình nhé?”
“Tôi biết cách tự bảo vệ mình!” Tôi nói nhỏ, vẫn không nhìn anh.
Tôi không thích phải chia tay với anh như thế này trước chuyến đi của mình. Những ngày qua tôi cứ mong ngóng được gặp anh khi anh đi vắng, giờ đây anh vừa về thì tôi lại đi, thế nên khi nghe đến chuyện “ngủ chung tắm chung” kia, tôi đã thoáng nghĩ sẽ có cớ hủy luôn, để không phải xa anh, và kết cuộc là tôi lại mắc lừa anh thế này, thật thảm hại.
“Thật không phải khi tôi đã nghĩ ước gì em không có chuyến đi này … vì những ngày qua tôi … tôi đã nhớ em kinh khủng.” B vừa nói vừa mân mê chiếc nón trên tay, nhìn tôi với ánh mắt thật ấm.
“Em cũng đã nhớ anh thật nhiều”!” Đó là điều tôi suýt thốt ra nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn im bặt, thì anh đã hỏi.
“Em có nhớ tôi không?”
Tôi mỉm cười và sung sướng gật đầu.
“Em không thể nói ra điều ấy được sao?” Anh lại hỏi và nhìn tôi dò xét khiến tôi lúng túng. Bản tính tôi rất riêng tư với những suy nghĩ riêng tư rất ít khi được thổ lộ ra ngoài, bình thường đã kiệm lời khen và càng khó hơn với những lời nói yêu đương tha thiết. Cuối cùng, dốc hết can đảm, tôi cũng mở được lời.
“Em đã nhớ anh, nhiều hơn cả nhớ nữa.”
Cuối cùng, tôi cũng đã có cuộc chia tay ấm áp với B trước khi “xuất bến” cùng Vivien và lũ bạn đang hồ hởi phấn khích tột độ của nó.
Monday, March 26, 2018
Giáng Sinh xưa - Like the desert waiting for the rain … (31B)
Không biết tôi đã nhìn anh như thế trong bao lâu, nhưng tôi có cảm giác anh cũng đã nhìn lại tôi trong cùng thời lượng như thế. Rồi tôi cảm nhận làn hơi ấm tỏa nhẹ trên bàn tay không mang găng của mình: B đang đưa nó lên môi anh và hà hơi lên đấy, rồi anh ấp cả hai bàn tay với những ngón dài và ấm áp lên tay tôi, vẫn im lặng và mỉm cười nhìn tôi thật dịu dàng.
“Em gần đóng băng rồi đây này, có lẽ mình nên đến hàng đồ uống nóng ở cuối đường?”
Hơi ấm và giọng nói của anh đã mang tôi về thực tại, tôi chỉ máy móc gật đầu, chân lại bước theo anh như kẻ mộng du.
“Em làm sao thế?” Anh hỏi và nhìn tôi gần hơn. “Trông em như người đang bị thôi miên ấy! Em buồn ngủ à?”
Tôi chỉ lắc đầu, và mỉm cười. Ảo giác mạnh khi nãy vẫn còn lởn vởn đâu đây khiến thần trí và ngôn từ của tôi vẫn chưa thật sự quay về sau khi vừa chu du tít tắp ở đâu đó. Anh nghịch ngợm kéo sụp chiếc nón len tôi đang đội xuống, che gần hết phần mắt của tôi, rồi hơi bối rối, anh lại kéo nó lên và vụng về vén sang một bên những lọn tóc lòa xòa trên trán tôi, nhưng tôi cũng chẳng phản ứng gì vì đang bận rộn suy nghĩ xem cái hàng đồ uống nóng ấy có gì cho mình uống vào lúc này.
“Trà nóng cho em và sô cô la nóng cho tôi, như thường lệ?” B hỏi khi chúng tôi vừa bước vào chiếc lều con của hàng đồ uống, và tôi gật đầu, mỉm cười nhìn anh. Có lẽ ánh nhìn của tôi tràn đầy cảm xúc, âu yếm và dịu dàng khiến anh nhìn sững lại tôi trong vài giây và như trong vô thức, anh đưa vài ngón tay vờn nhẹ lên má tôi. Chẳng hiểu anh lại định sửa tóc cho tôi hay chỉ muốn chạm vào mặt tôi nữa vì lúc này tôi chẳng phân định được rõ ràng bất cứ việc gì đang diễn ra chung quanh mình, tôi lại lơ mơ thấy bóng dáng anh chầm chậm quay sang bà chủ hàng đang nóng ruột chờ chúng tôi, và gọi thức uống.
.
Đoạn đường về nhà giữa tôi và anh diễn ra trong im lặng chứ không râm ran những câu chuyện trò rôm rả như những lần trước nữa, tuy nhiên đó không phải là sự im lặng chết chóc hay khó xử. Đơn giản, chỉ là sự bình yên của một thứ hạnh phúc thanh bình và ấm áp. Thi thoảng anh lại liếc nhìn sang tôi nhưng tôi không dám nhìn lại, sợ anh không tập trung lái xe vì biết anh có lẽ cũng đang có những xúc cảm trào dâng trong lòng. Cho đến khi xe dừng ở đèn đỏ, tôi mới thậm thò len lén nhìn sang thì thấy anh đã nhìn tôi từ đời nào, ánh mắt bừng sáng khi tôi quay sang. Anh đặt ngửa bàn tay giữa chúng tôi, nhìn tôi chờ đợi, thế là tôi nghịch ngợm đặt vào lòng bàn tay anh chiếc găng tay của mình. Sau những giây phút thần tiên vừa trải qua ở lễ hội ánh sáng ấy, lòng tôi thanh thản kỳ lạ, tôi vẫn nhìn B xem anh phản ứng ra sao thì anh đã chậm rãi đưa chiếc găng tay lên môi và hôn nhẹ vào đấy, mắt vẫn không rời mắt tôi khiến tim tôi bắt đầu lỗi nhịp. Khoảnh khắc bối rối của tôi chỉ xảy ra trong tích tắc và bị phá vỡ nhanh chóng khi có tiếng còi xe ầm ĩ từ phía sau, có vẻ như người tài xế ấy đang rất mất kiên nhẫn và lại bấm còi liên tục. Đèn đã xanh từ lúc nào, nhưng cả tôi và anh đều như đang lạc trong một không gian xa xăm nào đó rất riêng tư, rồi cả hai chúng tôi đều bật cười như vừa tỉnh giấc mộng. B cho xe đi sau khi đưa tay lên ra hiệu xin lỗi với vị khách đồng hành đi sau chúng tôi hôm ấy.
“Cám ơn em đã không đòi về nhà sớm nhé! Thế, tối nay em đi chơi có vui không?” B hỏi khi chúng tôi đã đến trước cửa nhà tôi.
“Có chứ!” Tôi hăng hái và thành thật trả lời B, và bắt gặp một nụ cười mãn nguyện trên mặt anh. Có lẽ nó mãn nguyện vì đây là lần đầu tiên tôi và anh hành xử với nhau như những người trưởng thành chứ không ăn miếng trả miếng như trước đấy nữa, hay ít ra, đó là do tôi suy diễn từ chính suy nghĩ của mình. “Cám ơn anh đã … cố bảo vệ tôi trước Lolie … ở buổi ăn tối.” Tôi nuốt nước bọt, cố gắng nói chuyện từ tốn với anh.
“Bà ta cũng hơi quá đáng thật, nhưng cũng nhờ thế, chúng ta mới có cơ hội đi chơi vui như thế này chứ, đúng không?” B lại thích thú nhìn tôi và mỉm cười. Chưa bao giờ tôi thấy anh hiền lành với tôi như thế.
“Em có thấy lạ không, khi tự dưng … tôi và em trở nên đàng hoàng với nhau như thế này?” B hỏi khiến tôi giật mình vì anh như vừa đọc được suy nghĩ trong tôi.
“Thì ai cũng phải đến lúc trưởng thành thôi!” Tôi trả lời và bật cười khi thấy anh giả vờ châu mày nhìn tôi với đôi môi hơi mím lại.
Một thoáng yên lặng, dường như B định nói gì đấy, nhưng thôi. Tôi có cảm giác như thế đã vài lần, và lần này tôi quyết định hỏi.
“Anh định nói gì phải không?”
“À, phải, nhưng chưa phải lúc …” anh hơi ngập ngừng rồi lại đưa tay ra với lòng bàn tay ngửa lên, chờ đợi. Tôi không muốn đùa bằng việc lại tháo chiếc găng tay còn lại và đưa nó cho anh nữa, thế là tôi hồi hộp đưa bàn tay không đeo găng của mình cho anh, cảm giác như đang gửi gắm cho anh một phần quan trọng của đời mình. Tôi có cảm giác B cũng đang hồi hộp khi anh nhẹ nhàng mân mê bàn tay tôi một lúc rồi lồng chiếc găng tôi đưa cho anh khi nãy vào tay tôi.
“Khuya rồi, em vào nhà nghỉ và nhớ khóa cửa cẩn thận nhé … chúc em ngủ ngon!” B nói nhưng hai tay vẫn còn nắm chặt tay tôi và quyến luyến chưa chịu buông. Tôi đóng cửa rồi mà vẫn còn bần thần, dựa lưng vào cửa, và bắt đầu thật sự hít thở sau những giây phút căng thẳng vừa qua. Chợt giật mình, tôi cảm giác anh vẫn chưa đi vì tôi chưa nghe tiếng bước chân.
“Anh còn ở ngoài đó à?” Tôi thì thầm hỏi nhỏ.
“Không!” Anh trả lời, tôi có thể cảm nhận nụ cười trong ấy. “Em chưa khóa cửa phải không?”
“Khóa rồi!” Tôi cười vang và đưa tay khóa cửa.
“Em hứa với tôi việc này nhé …” Anh ngập ngừng.
“Cũng tùy …”
“Dễ thôi, không khó đâu. Em hứa đừng mở cửa cho tôi nếu tôi quay lại nhé.” Anh hạ thấp giọng. “Em vừa gật đầu phải không?” Anh vừa hỏi vừa cười và tôi giật mình vì tôi vừa gật đầu bên kia cánh cửa! Làm sao anh biết nhỉ?
“Dù tôi có bị quái vật tấn công thì em cũng vẫn không được mở cửa đấy!” Giọng anh nghe chẳng hài chút nào nhưng vẫn khiến tôi không khỏi cười khụt khịt. “Thôi, em đi ngủ nhé. Tạm biệt!” Rồi tôi nghe tiếng bước chân anh đi, có vẻ như hơi vội, và biết rằng mình đã nhớ anh mất rồi.
Lại bần thần, tôi vẫn đứng đấy, lưng vẫn tựa vào cửa, hai tay ấp lên ngực để lắng nghe tiếng lòng mình đang rung động theo từng nhịp đập thổn thức của con tim đang miệt mài chuyên chở một niềm hạnh phúc vỡ òa. Tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng bóng dáng anh bên kia cánh cửa và trao đổi với tôi những lời vớ vẩn vừa rồi, và tôi mỉm cười trong bóng tối, chẳng nhận ra mình vẫn chưa bật đèn lên. Có tiếng động nhè nhẹ nơi phần cửa tôi đang tựa lưng vào khiến tôi như thức giấc giữa những làn sóng mơ màng. Đó là tiếng gõ cửa, rất nhẹ. Tôi ghé mắt nhìn ra lỗ nhòm thì người tôi đang mơ tưởng lại xuất hiện ngoài đấy, mờ ảo. Tôi không rõ đó là sự thật hay ảo giác vì đã bắt đầu không tin tưởng lắm vào các giác quan của mình trong đêm nay nữa thì đã nghe tiếng anh mắng yêu tôi lúc tôi vừa mở cửa.
“Em hư quá, đã hứa không được mở cửa kia mà!”
“Nhưng ai bảo anh quay lại và gõ cửa? Lỡ anh đang bị ma đuổi thì sao?” Theo phản xạ, tôi lại đáp lời anh ngay! Mà đúng là tôi quên thật, tôi vừa làm cái việc rất bình thường là mở cửa cho người quen cơ mà, và câu trả lời của tôi khiến anh cười thật sảng khoái.
“Jacqueline gửi cho em cái này này, khi nãy tôi quên đưa cho em.” Anh vừa nói vừa giúi vào tay tôi một cái túi giấy nhỏ, rồi đẩy nhẹ tôi vào nhà và đóng cửa lại.
“Em cho phép tôi đứng đây và trò chuyện với em thêm một chút nhé?”
“Dĩ nhiên … nếu anh có thú vui đứng ngoài trời lạnh như thế!” Tôi đáp lại từ bên trong nhà.
Tôi mở túi ra thì tá hỏa thấy chiếc corset mà có lẽ tôi đã làm rơi rớt lại trong xe anh hôm tôi biểu diễn can-can tối nọ và quên bẵng đi mất. Mặt tôi đỏ bừng thì anh đã cười ngất.
“Đùa thôi, người tìm thấy nó không phải Jacqueline!” Giọng anh có vẻ như đang khoái trá và tưởng tượng ra sự xấu hổ của tôi từ bên kia cửa. “Sáng hôm sau đó, tôi có việc đi với cậu bạn. Cậu ấy là người phát hiện ra nó đấy! Xin lỗi, nó hơi bẩn vì cậu ấy vô tình giẫm vào một góc …” Anh hơi hắng giọng trong khi tôi đang chết trân vì xấu hổ và nôn nóng muốn nghe xem phần còn lại của câu chuyện như thế nào!
“Tôi muốn giặt sạch trước khi trả nó lại cho em, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, sẽ có bao nhiêu thắc mắc không cần thiết chung quanh việc ấy ở nhà … nên đành mang nó trả lại cho em trong tình trạng thế này … tôi xin lỗi nhé.” Anh vẫn thản nhiên kể câu chuyện dở khóc dở cười ấy cho tôi nghe và tôi, sau khi chết lặng thêm vài giây, mới cất được tiếng.
“Thế, anh đã giải thích gì cho cậu bạn ấy?” Tôi lo lắng và hấp tấp hỏi.
“Giải thích cái gì?” Anh cố tình hỏi cắt cớ khiến tôi quyết định không trả lời anh. Tôi nghe tiếng cười nhẹ bên kia cửa.
“Em nghĩ hắn sẽ tin tôi khi tôi bảo hắn rằng có một cô gái đã ngồi trong xe vào đêm trước, và để quên chiếc corset trong xe, thế thôi, chẳng có chuyện gì xảy ra cả?!”
Trời, cái logic của đàn ông nó đơn giản đến thế là cùng. Mà quả thật, anh nói có lý quá khiến tôi chẳng vặn vẹo gì được nữa, đành im lặng và không muốn đào thêm về câu chuyện bi hài này nữa. Về sau, thi thoảng chúng tôi lại nhắc đến vụ tai nạn dễ thương này của cả hai và gọi nó là “the C incident”.
Anh lại về rồi. Đêm ấy lòng tôi tràn đầy những cảm xúc xáo trộn khiến tôi chẳng tài nào chợp mắt được.
“Góc phố nơi anh hẹn …
cành ngọc lan xòa bóng mát,
tỏa hương bát ngát
…
Từ ngày nào em mới quen anh
Vẫn cây ngọc lan
Xòa bóng mát và vẫn hương thơm
Nơi ta đã hẹn …”
Giọng hát ngọt ngào dịu êm của Mỹ Linh cứ thánh thót trong đêm tĩnh mịch, tôi hạnh phúc vùi mặt vào chiếc gối lông mềm mại thoang thoảng hương hoa oải hương là món quà Pháp của Phyllis vừa tặng tôi, tưởng tượng đấy là hương ngọc lan và hồi tưởng về góc phố có những chùm đèn đổi màu theo tiếng dương cầm ban nãy, là góc phố “nơi ta đã hẹn”. “Ngày nào em mới quen anh”, chẳng có hương ngọc lan, chỉ có hương đêm và nhựa thông, nhưng mặc kệ, đó là cảm xúc tôi sẽ giữ trong lòng mãi về sau này. Nhiều hình ảnh và âm thanh cứ nối tiếp nhau trong tâm tưởng, dìu tôi nhẹ nhàng vào giấc ngủ chập chờn. Lại nghe như có tiếng gõ cửa, tôi mỉm cười trong giấc ngủ và biết mình vừa mơ.
Wednesday, March 21, 2018
Giáng Sinh xưa - Góc phố nơi anh hẹn (31A)
“Em muốn xem phim gì?” B hỏi khi tôi và anh vừa bước ra vườn hoa trước nhà.
“Việc quái gì thế này?” Tôi vặn lại. “Anh có chắc là đã hẹn đi xem phim với tôi chứ không phải với người khác không đấy?”
“Không!” B cười khục khịch khi trả lời tôi, chân đá bâng quơ vài viên sỏi dưới đường trong khi hai tay vừa đút vào túi quần. “Tôi đã chẳng hẹn đi xem phim với em vào tối nay, mà cũng chẳng hẹn xem phim với ai khác.” Anh lại úp mở khiến tôi càng cáu, nhưng tôi đã kịp bậm miệng lại để không nói gì nữa. Tôi muốn anh có nhiệm vụ phải tự mình giải thích cho tôi về những gì đang diễn ra khi nãy mà không cần tôi vặn hỏi nữa.
“Mẹ tôi vừa giải phóng cho em đấy, khi Lolie cứ tra tấn em với những câu hỏi về chiến tranh mà em không thích. Thế thôi!”
Tôi quay ngoắt sang nhìn anh, mồm há hốc. Quả thật, đã có đôi lúc tôi muốn nói xẵng với bà hàng xóm vô duyên kia để bà đừng lôi đề tài tế nhị ấy ra vặn vẹo tôi nữa, nhưng cũng nhờ B đã can thiệp vài lần và do đó tôi cảm thấy mình nên giữ thái độ lịch sự đúng mực ở một buổi ăn tối trang nhã như thế này. Ôi Jacqueline, vị nữ chủ nhân duyên dáng và khôn khéo, bà ấy đã cứu tôi một bàn thật ngoạn mục, và dĩ nhiên, với sự đồng lõa tài tình và đáng yêu của ông con trai bà nữa. Hai mẹ con họ tung hứng với nhau thật đồng điệu, lòng tôi giãn ra. Tôi bối rối nhìn anh, cảm thấy hơi xấu hổ khi cách đấy chưa đầy hai phút tôi đã chuẩn bị xù lông mà hỏi tội anh cho đến nơi đến chốn mới thôi. Tôi hít thở chầm chậm, phân vân chẳng biết đi đâu và làm gì.
“Tôi muốn về nhà, vì bây giờ đã hơi muộn rồi.” Tôi nói mà cảm giác không chắc chắn lắm.
“Trời đất, mới hơn chín giờ mà em bảo là muộn à?” B phản đối đầy thất vọng.
“Tôi chẳng có hứng xem phim, mà giờ này nếu không đi xem phim thì làm gì chứ?” Tôi thành thật trả lời anh.
“Dĩ nhiên là có vô số chuyện để làm ngoài xem phim, tùy em chọn lựa thôi!” Anh lại hùng hồn đáp lời tôi, nháy mắt tinh nghịch, ánh mắt ấy khiến tôi chợt nhớ lại hình ảnh tôi vừa nhìn thấy cách đấy chỉ chừng vài phút, trên mặt Jacqueline, khi bà “nhắc” B về việc đi xem phim khi nãy. Mẹ con họ có đôi mắt giống nhau như đúc, những lần anh đi công tác dài ngày, mỗi khi gặp Jacqueline và nhìn vào đôi mắt của bà ấy thì tôi nhớ anh kinh khủng. Tôi cứ tần ngần nhìn anh và nhớ lại ánh nhìn có phần tinh quái của Jacqueline khi nãy khiến tôi không thể không mỉm cười, và dường như nụ cười của tôi có liên quan đến tia sáng vừa bừng lên trong mắt B.
“Làm gì hay đi đâu cũng được, miễn là em đừng đòi về nhà, nhé!” Anh hơi nghiêng người và nói nhỏ vào tai tôi khiến tôi nổi gai ốc và theo phản xạ tự nhiên, tôi bước lùi lại một bước, rồi khẽ gật đầu. Thoáng nghe một tiếng thở dài nhè nhẹ, tôi biết bản thân mình cũng vừa kìm nén một việc tương tự vào lòng. Hương hoa hồng từ nhà kính trong vườn phả nhẹ vào không gian khi gió giật tung cánh cửa chưa kịp đóng chặt khiến tôi khẽ nhắm mắt lại, mỉm cười vui sướng hưởng thụ hương thơm hiếm có trong mùa đông giá buốt này.
“Nhắm mắt trong khi đang chóng mặt và chót vót trên giày cao có thể bị ngã đấy!”
Tôi giật mình vì câu nói quen thuộc tôi nghe lần đầu từ anh, cũng giữa không gian đêm khi chỉ có hai chúng tôi ở ngoài vườn như đêm nay, nhưng lần này chúng tôi đã quen biết nhau, đã có một sự thân mật nhất định nhưng vẫn còn loáng thoáng những lăn tăn vô hình nào đó mà tôi không định nghĩa được. Tôi mở mắt ra và thấy anh đã đứng thật gần, cảm giác nếu tôi nhúc nhích một tí là sẽ chạm vào người anh ngay, không khí bỗng trở nên ngột ngạt bất chợt trong vài giây giữa tôi và anh.
“Anh biết không, tôi thật vui vì chúng ta đã quen nhau đấy!” Cuối cùng, tôi cũng cất được lời, và tôi nghĩ anh xứng đáng được nghe những lời thật lòng ấy.
“Cám ơn em …” B xúc động trả lời tôi, ánh mắt dịu dàng nhìn tôi thật sâu. “Tôi mới là người hân hạnh được quen biết em. Có lẽ em sẽ không tin tôi nếu tôi bảo rằng việc quen biết em có ý nghĩa quan trọng dường nào đến đời tôi …”
Tôi khẽ gật đầu, dù không hiểu lắm ý anh, và cũng không nhất thiết phải tin vào những lời ấy, nhưng tôi cảm thấy hạnh phúc.
.
Đêm nay có lễ hội ánh sáng ở khu cầu cảng trung tâm thành phố, chúng tôi phải đi lòng vòng hơn mười lăm phút mới tìm được chỗ trong bãi đậu xe. Đường phố chật như nêm, nhiều con phố đã bị chặn, tôi và B tò mò chẳng biết đang có sự kiện gì thì hóa ra là lễ hội này và quyết định sẽ đi bộ và dạo phố đêm. Lễ hội chia thành nhiều khu với những theme khác nhau, có khu thiếu nhi với những ô đèn tròn trên đất đầy màu sắc và chớp tắt và thay đổi màu theo nhịp điệu của âm nhạc, khu khác chiếu đèn laser xoèn xoẹt như sao chổi, lại có một khu với những vũ công mặc đồ đen với những đường viền quần áo làm bằng chất liệu phản quang, khi đèn chiếu vào thì khán giả không thấy người mà chỉ thấy đường viền những hình nhân đang nhảy múa và tạo hình trông rất ấn tượng. Tôi đang lơ ngơ nhìn ngắm chung quanh, lòng bỗng tràn ngập niềm hân hoan vì tiếng đàn piano phát ra từ những bụi cây chung quanh khi chúng tôi đến khu tưởng niệm Chopin. Rồi cảm giác B vừa nắm tay mình khiến tôi giật mình ngẩng mặt lên nhìn anh.
“Để em không chạy rông và đi lạc trong rừng người này!” Anh nháy mắt với tôi và mỉm cười, nhưng nụ cười của anh vụt tắt cũng nhanh như những luồng đèn laser sau lưng anh khi tôi vừa rụt tay lại. Anh hơi châu mày, khẽ nghiêng đầu nhìn tôi trong khi môi hơi mím lại, tôi chỉ có thể mô tả một trạng thái thất vọng đong đầy trong những chuỗi cảm xúc ấy. Tôi cười tinh nghịch, tháo găng tay ra rồi nhẹ nhàng luồn tay vào tay anh và lại chứng kiến một sự thay đổi cảm xúc chóng vánh trong mắt anh.
Những chùm đèn giấu trong những bụi cây chung quanh lại thay đổi sắc màu khi không gian vừa tràn ngập tiếng đàn dương cầm của bản Fantaisie-Impromptu. Trong chốc lát, tôi biết mình đang trải qua một cảm giác kỳ lạ, chưa hề xảy ra trong đời. Chân tôi bước đi mà như không chạm đất, trạng thái lâng lâng cứ dâng lên cuồn cuộn trong lòng khiến tôi bước đi mà cứ như bay bổng, cộng với suối nhạc nền mềm mại, khi cao trào như những đợt sóng đổ xô miên man khiến tôi như con thuyền độc mộc mãi nâng lên hạ xuống nhưng chẳng bao giờ chạm đất. Lúc này tiếng nhạc đã chuyển sang những giai điệu uyển chuyển trầm lắng, cộng với ánh sáng mờ ảo ma quái luôn thay màu đổi sắc theo tiếng nhạc hòa vào dòng người tấp nập chung quanh gây cho tôi ảo giác nhạt nhòa, cảm giác như một khúc phim chiếu chậm khi tiếng nói tiếng cười chung quanh như bị cắt khúc rồi nhào lại thành một âm thanh hỗn tạp lạ tai nhưng lại êm ái dễ chịu. Tôi siết chặt tay B hơn, khi cảm giác mình bắt đầu chông chênh vì những ảo giác lạ lùng nhưng dễ chịu này. Khi anh quay sang nhìn tôi, tôi cũng có cảm giác như một thước phim chiếu chậm, bắt đầu từ những lọn tóc mỏng hất nhẹ theo hướng nhìn của anh, rồi một phần bên má trái của anh lộ dần khi ánh sáng xanh dịu vừa kịp hắt lên đấy, lúc tôi vừa kịp nhìn mắt anh thì tia sáng xanh đã chuyển sang màu tím, pha vào màu mắt xanh của anh tạo thành một màu xanh tím đẹp lạ lùng, ẩn giấu dưới làn mi dài và rậm của anh tạo nên một ánh nhìn đầy bí ẩn. Tôi cứ chết trân mở tròn mắt ngắm gương mặt đẹp của anh mà chẳng bị áp lực phải tìm lời để khỏa lấp sự yên lặng giữa hai người như những lần trước đó, cũng chẳng buồn phải mỉm cười để tạo thiện cảm với anh; chỉ đơn giản là, tôi đang nhìn anh bằng đôi mắt của một người say mê nghệ thuật trước một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo, và với một tinh thần trong sạch và khách quan.
Friday, January 19, 2018
Giáng Sinh xưa - Edelweiss (28B)
Tôi thích chất giọng của các diễn viên đọc truyện, nó có cái gì đó đặc biệt và thu hút khiến tôi thực sự có cảm giác được dẫn dắt vào thời đại ấy, đắm mình trong thế giới những con người của tầng lớp thượng lưu thừa tiền lắm của, và dĩ nhiên, bên cạnh sự xa hoa tột đỉnh thì thế giới nhỏ gọn của họ cũng lắm bi hài kịch. Agatha Christie có một tiểu sử khá đặc biệt, nó giải thích rất nhiều cho việc làm thế nào bà đã trở thành một nữ văn hào chuyên viết truyện trinh thám làm say mê cả thế giới trong nhiều thập niên qua. Bà thường có những nhận xét trào phúng về phụ nữ thông qua lời các nhân vật nam giới trong những câu chuyện bà viết, một cách tự cười vào những vấn đề bất cập về bất bình đẳng giới tính trong xã hội, một nét rất đặc biệt cho cách hành văn của một nữ văn nhân. Nhưng đó là những điều tôi tự rút ra được sau khi đọc sách của bà về sau này, chứ lần đầu nghe truyện của bà trên radio, tôi chỉ hiểu lờ mờ nội dung cốt lõi của câu chuyện, và sau khi tôi nghe xong phần một thì B đã phải trả lời một lô một lốc những câu hỏi của tôi về những chi tiết râu ria. Tôi nghĩ anh chẳng màng, anh còn vui thích khi thấy tôi có vẻ quan tâm và muốn tìm hiểu thêm về truyện và cả về loạt sách của nữ văn tài này. Bốn mươi phút đọc truyện của nhà đài đã trôi qua, kết thúc đúng vào lúc câu chuyện bắt đầu mở ra những tình tiết hấp dẫn và lôi cuốn. Tôi và B đều đồng thanh “ô, a” lên đầy tiếc rẻ.
“Tôi vui vì em thích loại truyện trinh thám này. Truyện bà ấy viết ly kỳ lắm, rất khó đoán ra được thủ phạm. Đọc nhiều sách của bà ấy, nắm bắt được văn phong và xu hướng giải quyết vụ án của tác giả, nhưng lúc nào tôi cũng bị lừa!” B vừa nói vừa cười sảng khoái, tôi tưởng tượng thấp thoáng hình ảnh cậu bé con ngồi thu lu trong góc phòng, bên cạnh một chiếc đèn bàn con con, tay ôm quyển truyện và mắt dán vào từng câu chữ hấp dẫn. Nghĩ cũng lạ, loạt sách này được viết hoàn toàn dành cho người lớn, với những câu chuyện đời rắc rối phức tạp và nhất là, chúng luôn liên quan đến những vụ giết người, thế mà Jacqueline đã đọc cho anh nghe từ khi anh còn bé!
“Hồi còn nhỏ, tôi cũng từng thích đọc loạt truyện về Sherlock Holmes, và một vài truyện ngắn kinh dị của Edgar Poe, nhưng chưa bao giờ nghe đến truyện của Agatha Christie cả, thật là một thiếu sót lớn.” Tôi vui vẻ tiếp lời anh, trong trí lại nhớ đến những ngày hè oi ả lúc về quê ngoại, trong khi các anh chị em họ của tôi rủ nhau đi tắm sông và bắt cá, tôi chỉ thích ngồi vắt vẻo trên chạc cây khế, tay ôm quyển truyện và đọc một mạch cho đến khi cả bọn đi câu đã về với chiến lợi phẩm là tôm cá đầy ắp cả rổ và còn nhảy xoi xói, cậu mợ sẽ nấu cơm và kho cá cho cả bọn ăn tối trước khi điểm danh và lùa cả lũ “lên chuồng”. Lũ trẻ con đông chừng chục đứa, đôi khi họ quên mất cả tôi, còn tôi, chẳng màng gì thế sự bên ngoài, chỉ hồi hộp lo lắng cho những nhân vật trong truyện của tôi khi họ đang gặp gian nguy, rồi trời sụp tối lúc nào không hay, tôi sẽ nhảy phóc xuống đất và cắm đầu cắm cổ chạy như ngựa phi nước đại về nhà cậu mợ, sợ ma gần chết vì phải một mình băng qua vài ngôi mộ hoang khi trời đã nhá nhem tối như thế.
B thích thú nghe tôi kể về những tháng ngày ấy, anh đặc biệt ấn tượng vì tôi đã có điều kiện đọc văn học phương tây trong điều kiện kiểm duyệt sách báo ngặt nghèo của một nước cộng sản trong những tháng năm ấy. Tôi cũng chẳng nhớ lắm về việc làm thế nào tôi có trong tay những cuốn sách ấy nữa, có lẽ chủ yếu từ thư viện gia đình từ thời xa lơ xa lắc, ai đó đã gìn giữ, giấu chúng đi và nhờ thế mà chúng đã sống sót qua những đợt “thanh tra” hay “đánh tư sản”. Và tuổi thơ của tôi cứ thế đã gắn liền với những cuốn sách tôi tìm tòi lục lọi được trên căn gác mái bụi bặm trong nhà, đưa tôi đến gần hơn những vùng đất xa xôi vốn chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của một đứa trẻ. Nhưng chẳng hiểu sao, tôi lại cảm giác rất gần gũi với thế giới ấy, tôi có cảm giác mình đã từng sống ở đấy và cứ háo hức muốn tìm đọc thật nhiều về chúng, như để thỏa mãn nỗi “nhớ nhà” mơ hồ nào đó thật khó giải thích. Từ khi gặp Phyllis và những câu chuyện tiền kiếp mà bà khơi gợi, tôi chợt liên tưởng đến những cảm giác ấy trong tuổi thơ của mình, về sau tôi đã có một cuộc trò chuyện rất thú vị với bà ấy về đề tài này, và bà đã nói lên một vài suy nghĩ lạ lùng của bà về tôi khiến tôi cứ ngày càng tò mò hơn về những vấn đề tâm linh bí hiểm nhưng chẳng bao giờ có lời giải đáp thỏa đáng cho trí tò mò liên tu bất tận của loài người.
Trò chuyện linh tinh một hồi, tôi bắt đầu cảm thấy ngày càng khó thở, tim đập loạn xạ, đầu nhẹ tênh và chóng mặt, vẻ hốt hoảng thể hiện rõ ra mặt.
“Em làm sao thế?” B lo lắng hỏi và hơi rướn người gần tôi hơn.
“Tôi chẳng biết, có lẽ do bị thiếu oxy …” tôi thì thào trả lời, giọng run run.
Anh hạ thấp kính xe bên tôi xuống, thế là tôi hít lấy hít để luồng không khí trong lành bên ngoài vừa ùa vào.
“Có lẽ em nên hạ thấp lưng tựa xuống và ngả người thật thấp ra sau để máu lưu thông lên não được hiệu quả hơn,” vừa nói anh vừa chỉ tôi cái cần kéo bên hông ghế, nhưng tôi mò mãi mà chẳng tìm được cái cần kéo ấy, anh có vẻ mất kiên nhẫn và nhanh chóng nhoài người sang kéo cái cần ấy giúp tôi khiến tim tôi càng đập mạnh hơn nữa. Dường như B cũng vừa nhận ra rằng anh đã chạm quá nhiều vào người tôi trong khoảnh khắc ấy nên anh vội mở cửa xe và bước ra ngoài sang phía tôi, giúp tôi hạ lưng ghế xuống.
“Em cứ hít thở đều nhé, rồi sẽ ổn thôi.” Anh nói nhỏ và vụng về sửa cái chăn bông trên người tôi, lúc này có lẽ đã cứng đờ, và tôi biết đó chẳng phải vì lạnh. “Khi nào em cảm thấy khỏe hơn thì tôi sẽ đưa em về nhà,” anh lại tiếp lời.
“Ồ không, không, em muốn ở lại để ngắm thành phố cổ tích bên dưới cơ!” Tôi ngồi bật dậy, phản đối kịch liệt khiến anh mở tròn mắt vì ngạc nhiên và thích thú.
“Thật sao?” anh cười, “em có chắc không đấy? Trời lạnh mà em lại ăn mặc phong phanh thế này, ra ngoài trời lâu không khéo lại bị cảm lạnh lần nữa …”
Tôi giật mình, sao anh lại biết tôi đã bị cảm lạnh? Chẳng lẽ …
“Chỉ chừng vài phút thôi, như thế chắc cũng không đến nỗi …?” Tôi kèo nài khiến anh bật cười.
“Đó là vì tôi lo cho sức khỏe của em thôi, chứ nếu em muốn ở lại cả đêm thì tôi sẽ chẳng phản đối đâu!” Anh vừa nói vừa nháy mắt tinh nghịch. “Nào, bây giờ thì em làm ơn nằm xuống nghỉ đi, đừng có ngồi bật dậy nữa nghe chưa!”
“Miễn là anh đừng dọa bắt em phải về nhà nữa, em sẽ rất buồn!”
Tôi giả vờ phụng phịu khi lại nằm xuống, rồi cười khúc khích vì sự giả dối trắng trợn của mình. Chắc chắn anh cũng biết tôi đang giở trò khỉ nên chỉ lườm nhẹ tôi rồi lắc đầu, chẳng thèm đáp lời tôi. Rồi anh thong thả bước chậm về phía đỉnh đồi, hai tay đút túi quần, mặt hơi ngẩng cao và miệng huýt sáo. Tôi hơi nghiêng người, biết rằng anh không thấy nên lại lén lút rướn người dậy, ngắm trộm hình dáng cao gầy ấy từ phía sau dưới ánh trăng non mờ ảo. Từ xa xa, trong không gian yên ắng tĩnh mịch hoàn toàn vắng tiếng côn trùng, tiếng cành khô và gỗ mục gẫy rào rạo dưới từng bước chân anh hòa vào tiếng huýt sáo văng vẳng của bài hát “Edelweiss” đã tạo nên một hiệu ứng âm thanh thật êm dịu và cuốn hút khiến trong chốc lát, tôi quên mất mình vừa bị chóng mặt và phải nằm im để nghỉ. Rồi tôi chợt nhớ ra, chiếc corset bó chặt phần thân trên của tôi cũng là thủ phạm lớn gây hậu quả khiến tôi khó thở. Tôi vội tìm cách thả lỏng nó ra, nhưng loay hoay mãi chẳng biết phải làm cách nào, vì tôi phải giải quyết phần dây kéo của chiếc váy bên ngoài trước mà cái dây kéo ấy chẳng biết bị vướng gì, kéo mãi chẳng được. Buổi chiều trong lúc chuẩn bị, Vivien đã giúp tôi mặc váy áo từ trong ra ngoài, bây giờ không có nó thì tôi chẳng biết phải xoay sở ra sao với những lớp lang váy áo như thế này. Loay hoay một hồi, tôi cũng giải quyết được phần dây kéo chết tiệt kia, giờ lại phải giải quyết chiếc dây kéo cho chiếc corset khiến tôi còn đau đầu hơn vì phần kéo nó lại nằm ở giữa lưng, muốn vòng tay qua hai vai để kéo xuống cũng khó mà vòng tay xuống ngang eo để kéo cũng không xong. Tôi cứ hoa chân múa tay hết đưa tay lên lại hạ tay xuống mà chẳng làm được gì. Tiếng lạo xạo của đá sỏi và cành khô bỗng nghe rõ dần, rồi tôi thấy thấp thoáng dáng người quen thuộc của B đang sải bước về phía tôi. Tôi quýnh quáng, trong cơn hoảng loạn đã kịp kéo nhanh chiếc dây kéo chết tiệt thứ hai xuống, vừa xong thì cánh tay phải của tôi đau điếng vì bị chuột rút. Tôi dở khóc dở cười, cố khóa dây kéo chiếc váy lại bằng một tay nhưng không tài nào kéo được, đến giữa eo thì nó chết đứng tại đấy, tôi chỉ kịp trùm chăn bông lại, nhanh chóng nằm xuống và giả vờ nhắm mắt khi trong lòng đang rủa thầm vận đen xui xẻo của mình trong đêm nay.
Thursday, December 28, 2017
Giáng Sinh xưa - Let me show you the world (28A)
Con đường ngoằn ngoèo dài như vô tận ấy rồi cũng kết thúc gần đỉnh đồi, phần đường còn lại không còn là đường tráng nhựa nữa mà chỉ toàn cỏ dại và sỏi đá, có vẻ như nó đã từng là đường nhựa nhưng rồi bị bỏ hoang không sử dụng và không được bảo quản nên mới trở nên hoang tàn như thế này. B dừng xe ở đấy, hơi châu mày, trước mặt chúng tôi chỉ là bóng tối đặc quánh vì cây cối um tùm rậm rạp và không có đèn đường, rồi quay sang hỏi tôi.
“Em đã sẵn sàng chưa?”
Tôi hơi chột dạ, cảm giác phiêu lưu thích thú ban nãy giờ đây đã nhường chỗ cho nỗi lo sợ mơ hồ nào đó. “Sẵn sàng cho việc gì?” - Tôi hỏi lại mà giọng có vẻ không được chắc chắn lắm, vừa lúc nhạc hiệu cho câu chuyện trinh thám bắt đầu trỗi lên với cường độ âm thanh to bất thường càng gây hiệu ứng sợ hãi kỳ quặc trong tôi. Và tôi giật mình thật, khiến B bật cười.
“Thật ra” - anh hắng giọng - “chúng ta vẫn chưa đến nơi cần đến, chỉ chừng vài phút nữa thôi nhưng tôi không ngờ phần đường này lại tối tăm và xuống cấp như thế này.” Rồi anh hạ thấp giọng, có vẻ như đang cân nhắc tìm lời thích hợp để giải thích một điều khó nói nào đấy. “Tôi không có ý định đưa em đến một nơi vắng vẻ và tối tăm như thế này, nếu em không thích thì mình đi tìm nơi khác.” Anh vừa nói vừa khẽ gõ hai ngón tay cái trên vô lăng.
Lúc này tôi đã thư giãn đôi chút. Tôi nghĩ mình chẳng lo sợ gì về B, mà vì con đường dốc cao và ngoằn ngoèo tự dưng gây cho tôi cảm giác chóng mặt khó chịu, cộng với bóng tối bao trùm khiến tôi như muốn nghẹt thở. Rồi tôi cố tình nhìn quanh quất chung quanh, như đang tìm kiếm gì đấy, thế là B hỏi ngay xem tôi đang làm trò gì!
“À, tôi đang cố tìm xem nơi này có cái gì ‘rất hay’ như anh đã quảng cáo khi nãy đấy mà!” - Tôi láu cá trả lời anh, mà thật lòng, tôi cũng đang cố hình dung xem nơi này có gì hay ho khiến anh đã có vẻ hào hứng bất thường khi nói về nó.
“Tôi đã có nói rằng chúng ta chưa thật sự đến nơi, em quên rồi à?” - B vừa nói vừa gõ nhẹ ngón trỏ lên trán tôi. Câu chuyện đã sắp bắt đầu, người dẫn truyện đang đọc giới thiệu về tác giả tác phẩm khiến cả tôi và B đều cảm giác phải khẩn trương quyết định nhanh.
“Thế thì chúng ta đi tiếp đến nơi ấy đi!” - Tôi chưa kịp nói xong thì B đã cho xe đi, nhưng anh lái rất chậm khiến tôi hơi ngạc nhiên. Con đường hoàn toàn tối đen, một câu chuyện trinh thám hấp dẫn vừa mở màn, cộng với tiếng đá sỏi lạo xạo dưới bánh xe khiến tôi càng phấn chấn.
“Em nhắm mắt lại nhé! Khi nào đến nơi tôi sẽ cho em biết.” Lúc này giọng anh đã tự tin hẳn ra, tôi nghĩ anh đã tìm được đúng nơi anh cần tìm. May trời đoạn đường cuối này không ngoằn ngoèo nữa mà khá phẳng và cũng thoai thoải chứ không quá dốc, nếu không thì tôi sẽ chóng mặt đến chết mất.
Lúc này xe đã dừng lại, tôi thở phào, có lẽ chúng tôi đã đến nơi, và tôi cầu trời là như thế. B dặn tôi ngồi yên đấy và khoan hãy mở mắt ra. Rồi tôi nghe có tiếng mở và đóng cốp xe, và có vật gì đó nằng nặng nhưng mềm mại phủ nhẹ lên vai tôi, có lẽ là một chiếc chăn bông ấm áp.
“Em chịu khó một chút, phải bước ra ngoài chừng chục bước nữa mới được mở mắt ra. Không được gian lận nhé!” Tôi nghe giọng anh có rất nhiều niềm vui và cả một nụ cười mãn nguyện, tôi cũng mỉm cười, lòng ấm áp.
Anh dắt tay tôi bước ra khỏi xe, lúc này tôi chợt nhớ đến chiếc giày vừa đứt quai, mặc kệ, tôi đang hào hứng muốn được mở mắt ra xem cái nơi đặc biệt này nó huyền ảo đến mức nào. Tôi dò dẫm bước đi, và cảm giác như đang leo lên dốc, đôi chân bỗng nặng trĩu trong khi tôi cố hít thở không khí trong lành cho buồng phổi tội nghiệp của tôi suốt đêm nay.
“Một, hai, ba, mở mắt!”
Giọng anh như reo. Lúc này đây, xa xa trước mắt tôi, bên kia sông, là một thành phố tí hon về đêm với đủ thể loại đèn màu lấp lánh, nước sông về đêm với những gợn sóng nhẹ, mềm mại như nhung phản chiếu ánh đèn màu từ những cửa hiệu và hàng quán dọc bên sông trông như sao sa. Tôi không nói nên lời, chỉ biết mình đang há hốc mồm và mắt thì mở to trong niềm hân hoan và ngạc nhiên cực độ. Có lẽ B cũng đang hưởng thụ quang cảnh lung linh mờ ảo ấy như tôi, hoặc anh đang lặng yên để tôi nhâm nhi niềm vui thích ấy cho thật trọn vẹn.
“Cám ơn anh, giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh đã nằng nặc phải đưa tôi đến đây!” Giọng tôi hơi run. Cuối cùng thì tôi cũng đã có thể nói được gì đó, sau một quãng lặng lâu giữa hai chúng tôi. B không trả lời tôi, anh chỉ mỉm cười và nhìn sâu vào mắt tôi khiến tôi bối rối. Tôi chợt hiểu ra, tự nãy giờ, anh không chỉ ngắm cảnh đẹp và ôm trọn nó vào tâm trí như tôi khi nãy, mà anh còn đã thích thú ngắm nhìn tôi đang trong cơn hào hứng và ngạc nhiên tột độ. Có vẻ như B định nói gì đấy, nhưng vẫn im lặng, rồi cuối cùng anh cũng cất tiếng.
“Truyện đã sắp bắt đầu rồi, em muốn nghe truyện hay đứng đây ngắm cảnh thêm một chút nữa?”
Tôi nhìn anh, mắt chớp chớp vì chẳng rõ mình đang muốn gì, và chẳng biết phải trả lời thế nào khiến anh phì cười.
“Tôi biết, tôi biết, em chẳng muốn rời mắt khỏi thành phố cổ tích bên dưới phải không? Nhưng em yên tâm đi, nó sẽ chẳng đi đâu cả, em có thể ngắm nhìn nó suốt đêm nay nếu em muốn, nhưng nhà đài thì sẽ chẳng đợi chúng ta đâu!” Anh lại cười. “Tôi đã đọc truyện này nhiều lần nên đối với tôi thì thế nào cũng được, tùy em quyết định thôi!”
Tôi gật đầu, quay trở lại xe và hạnh phúc cảm nhận hơi ấm bao phủ trong xe. Có lẽ đôi chân lạnh giá của tôi là kẻ hạnh phúc hơn cả, chúng đang khoan khoái đong đưa trước van sưởi dưới sàn xe, dần dần lấy lại cảm giác sau một thời gian tê cóng bên ngoài trời lạnh.
Monday, December 4, 2017
The man who invented Christmas
Charles Dickens có một lý lịch cá nhân khá phi thường, tên tuổi và những giá trị nhân văn sâu sắc trong những tác phẩm văn học của ông đại đa số dựa vào những trải nghiệm thực tế và những quan sát thú vị của ông đối với môi trường, cuộc sống chung quanh ông. Xuất thân trong một gia đình đông anh em, Charles ít được quan tâm chăm sóc, yêu thương, tuổi thơ cũng đã trải qua nhiều sóng gió đã khiến ông luôn trăn trở, dằn vặt về những mảnh đời bất hạnh, nhất là về những đứa trẻ mồ côi, và chủ đề này luôn len lỏi trong suốt bất cứ tác phẩm văn học nào ông viết, thể hiện rõ nhất trong “Oliver Twist”. Mọi việc bắt đầu từ khi bố ông phải vào tù vì nợ nần chồng chất, kéo theo việc mẹ và các anh chị em cũng phải theo bố vào tù – một điều luật đáng sợ của nước Anh những năm tháng đầu thế kỷ mười chín ấy – ở lứa tuổi mười hai, Charles phải rời ghế nhà trường và đi làm trong một xưởng sản xuất hóa chất phụ gia làm giày với điều kiện làm việc hết sức tồi tệ và khủng khiếp.
Về sau, khi đã bắt đầu có chút ít sự nghiệp lẫn tiếng tăm trong giới văn đàn, ông cũng lâm vào cảnh túng thiếu và, trong cái rủi có cái may, khi những khó khăn tài chính bắt đầu thách thức cùng cực thì trong vòng sáu tuần, hoàn toàn tự lực, Charles đã cho ra đời một truyện ngắn làm thay đổi thế giới: “A Christmas carol”, một câu chuyện hơi tối tăm, vốn dĩ cũng là phong cách viết của ông, nhưng lại có một kết thúc có hậu, liên quan đến Giáng Sinh và những tấm lòng từ thiện dành cho những mảnh đời bất hạnh trong dịp lễ lạt vốn chỉ liên quan đến người Thiên chúa giáo trước đây này.
Phim “The man who invented Christmas” mô tả quá trình cho ra đời truyện ngắn này và đào sâu hơn về nhân cách và cá tính của Charles Dickens, với những đoạn phim xen kẽ thoáng qua về những năm tháng tăm tối trong tuổi thơ của nhà văn này. Người xem cũng cần biết thêm một ít về cá nhân tác giả câu chuyện để hiểu rõ hơn một vài chi tiết phim. Charles Dickens trước khi chính thức trở thành nhà văn nổi tiếng đã từng có tham vọng trở thành kịch sĩ, và ông rất có năng khiếu diễn kịch. Năm hai mươi tuổi, ông có dịp hẹn gặp với một nhà đạo diễn kịch để diễn thử nhằm xin một vai diễn trong các vở kịch của nhà đạo diễn này, không may, đến ngày hẹn gặp thì ông lại bị cảm nặng và không thể đến gặp ông đạo diễn nọ, cơ hội ngàn năm có một cho nghề kịch cũng vừa vuột khỏi tầm tay.
Về sau, khi tiếng tăm ông đã vang xa không chỉ khắp nước Anh mà còn lan rộng sang đến cả Bắc Mỹ, ông vẫn tham gia nhiều kịch đàn nghiệp dư, để khỏa lấp niềm đam mê kịch nghệ không bao giờ nguôi ngoai trong mình. Đó là lý do khi xem phim, người xem sẽ thấy nhiều cảnh Charles đi đi lại lại trong phòng, tưởng tượng mình đang được bao lấp bởi những nhân vật trong câu chuyện sắp viết, và ông thực sự “diễn” từng nhân vật để lấy cảm hứng viết thực sự, và đó cũng là một chi tiết giải thích cho phong cách viết rất khác người và ấn tượng của Charles.
Hôm mình đi xem phim này, vào tối thứ Bảy, cả rạp vắng hoe chỉ có hai vợ chồng mình cùng một cặp khác. Dường như gu xem phim đọc sách nhạc nhẽo của mình thuộc loại cá biệt, cái nào mình thích thì đại đa số công chúng lại chẳng màng!
Ảnh 1: những đứa bé vui sướng khi được nhận quà từ thiện. Mình xem vài cuốn tạp chí, chẳng thấy Việt Nam … Có lẽ vì chương trình này tặng quà thông qua hệ thống nhà thờ Thiên chúa giáo nên nhiều khả năng khó đến được với VN cũng nên …
Subscribe to:
Posts (Atom)
Happy Valentine's day!
Tình hình là Valentine năm nay mình đành lỗi hẹn với vụ ra sách GSX, là bởi vì nhà xuất bản làm việc theo kế hoạch từ đầu năm nên muốn nhét ...
-
Năm cuối đại học, tôi đi làm thêm ở công ty của anh - một công ty quảng cáo tư nhân do anh và nhóm bạn thành lập. Khi ấy tôi c...
-
Chưa đầy một tháng nữa là con sẽ tròn 2 tuổi. Con chậm nói so với tuổi, nhưng trí nhớ của con thì tuyệt vời. Hôm nọ mẹ phát hiện cái đĩa sứ ...
-
Mình rất kỵ việc mua quá nhiều đồ chơi cho con. Không chỉ phí tiền mà còn không tốt cho con. Phí tiền thì rõ rồi. Đồ chơi giờ toàn made in C...

