Monday, March 26, 2018

Giáng Sinh xưa - Like the desert waiting for the rain … (31B)


Không biết tôi đã nhìn anh như thế trong bao lâu, nhưng tôi có cảm giác anh cũng đã nhìn lại tôi trong cùng thời lượng như thế. Rồi tôi cảm nhận làn hơi ấm tỏa nhẹ trên bàn tay không mang găng của mình: B đang đưa nó lên môi anh và hà hơi lên đấy, rồi anh ấp cả hai bàn tay với những ngón dài và ấm áp lên tay tôi, vẫn im lặng và mỉm cười nhìn tôi thật dịu dàng. 

“Em gần đóng băng rồi đây này, có lẽ mình nên đến hàng đồ uống nóng ở cuối đường?”

Hơi ấm và giọng nói của anh đã mang tôi về thực tại, tôi chỉ máy móc gật đầu, chân lại bước theo anh như kẻ mộng du. 

“Em làm sao thế?” Anh hỏi và nhìn tôi gần hơn. “Trông em như người đang bị thôi miên ấy! Em buồn ngủ à?”

Tôi chỉ lắc đầu, và mỉm cười. Ảo giác mạnh khi nãy vẫn còn lởn vởn đâu đây khiến thần trí và ngôn từ của tôi vẫn chưa thật sự quay về sau khi vừa chu du tít tắp ở đâu đó. Anh nghịch ngợm kéo sụp chiếc nón len tôi đang đội xuống, che gần hết phần mắt của tôi, rồi hơi bối rối, anh lại kéo nó lên và vụng về vén sang một bên những lọn tóc lòa xòa trên trán tôi, nhưng tôi cũng chẳng phản ứng gì vì đang bận rộn suy nghĩ xem cái hàng đồ uống nóng ấy có gì cho mình uống vào lúc này. 

“Trà nóng cho em và sô cô la nóng cho tôi, như thường lệ?” B hỏi khi chúng tôi vừa bước vào chiếc lều con của hàng đồ uống, và tôi gật đầu, mỉm cười nhìn anh. Có lẽ ánh nhìn của tôi tràn đầy cảm xúc, âu yếm và dịu dàng khiến anh nhìn sững lại tôi trong vài giây và như trong vô thức, anh đưa vài ngón tay vờn nhẹ lên má tôi. Chẳng hiểu anh lại định sửa tóc cho tôi hay chỉ muốn chạm vào mặt tôi nữa vì lúc này tôi chẳng phân định được rõ ràng bất cứ việc gì đang diễn ra chung quanh mình, tôi lại lơ mơ thấy bóng dáng anh chầm chậm quay sang bà chủ hàng đang nóng ruột chờ chúng tôi, và gọi thức uống. 

.

Đoạn đường về nhà giữa tôi và anh diễn ra trong im lặng chứ không râm ran những câu chuyện trò rôm rả như những lần trước nữa, tuy nhiên đó không phải là sự im lặng chết chóc hay khó xử. Đơn giản, chỉ là sự bình yên của một thứ hạnh phúc thanh bình và ấm áp. Thi thoảng anh lại liếc nhìn sang tôi nhưng tôi không dám nhìn lại, sợ anh không tập trung lái xe vì biết anh có lẽ cũng đang có những xúc cảm trào dâng trong lòng. Cho đến khi xe dừng ở đèn đỏ, tôi mới thậm thò len lén nhìn sang thì thấy anh đã nhìn tôi từ đời nào, ánh mắt bừng sáng khi tôi quay sang. Anh đặt ngửa bàn tay giữa chúng tôi, nhìn tôi chờ đợi, thế là tôi nghịch ngợm đặt vào lòng bàn tay anh chiếc găng tay của mình. Sau những giây phút thần tiên vừa trải qua ở lễ hội ánh sáng ấy, lòng tôi thanh thản kỳ lạ, tôi vẫn nhìn B xem anh phản ứng ra sao thì anh đã chậm rãi đưa chiếc găng tay lên môi và hôn nhẹ vào đấy, mắt vẫn không rời mắt tôi khiến tim tôi bắt đầu lỗi nhịp. Khoảnh khắc bối rối của tôi chỉ xảy ra trong tích tắc và bị phá vỡ nhanh chóng khi có tiếng còi xe ầm ĩ từ phía sau, có vẻ như người tài xế ấy đang rất mất kiên nhẫn và lại bấm còi liên tục. Đèn đã xanh từ lúc nào, nhưng cả tôi và anh đều như đang lạc trong một không gian xa xăm nào đó rất riêng tư, rồi cả hai chúng tôi đều bật cười như vừa tỉnh giấc mộng. B cho xe đi sau khi đưa tay lên ra hiệu xin lỗi với vị khách đồng hành đi sau chúng tôi hôm ấy. 

“Cám ơn em đã không đòi về nhà sớm nhé! Thế, tối nay em đi chơi có vui không?” B hỏi khi chúng tôi đã đến trước cửa nhà tôi.
“Có chứ!” Tôi hăng hái và thành thật trả lời B, và bắt gặp một nụ cười mãn nguyện trên mặt anh. Có lẽ nó mãn nguyện vì đây là lần đầu tiên tôi và anh hành xử với nhau như những người trưởng thành chứ không ăn miếng trả miếng như trước đấy nữa, hay ít ra, đó là do tôi suy diễn từ chính suy nghĩ của mình. “Cám ơn anh đã … cố bảo vệ tôi trước Lolie … ở buổi ăn tối.” Tôi nuốt nước bọt, cố gắng nói chuyện từ tốn với anh. 
“Bà ta cũng hơi quá đáng thật, nhưng cũng nhờ thế, chúng ta mới có cơ hội đi chơi vui như thế này chứ, đúng không?” B lại thích thú nhìn tôi và mỉm cười. Chưa bao giờ tôi thấy anh hiền lành với tôi như thế. 
“Em có thấy lạ không, khi tự dưng … tôi và em trở nên đàng hoàng với nhau như thế này?” B hỏi khiến tôi giật mình vì anh như vừa đọc được suy nghĩ trong tôi. 
“Thì ai cũng phải đến lúc trưởng thành thôi!” Tôi trả lời và bật cười khi thấy anh giả vờ châu mày nhìn tôi với đôi môi hơi mím lại.

Một thoáng yên lặng, dường như B định nói gì đấy, nhưng thôi. Tôi có cảm giác như thế đã vài lần, và lần này tôi quyết định hỏi. 
“Anh định nói gì phải không?”
“À, phải, nhưng chưa phải lúc …” anh hơi ngập ngừng rồi lại đưa tay ra với lòng bàn tay ngửa lên, chờ đợi. Tôi không muốn đùa bằng việc lại tháo chiếc găng tay còn lại và đưa nó cho anh nữa, thế là tôi hồi hộp đưa bàn tay không đeo găng của mình cho anh, cảm giác như đang gửi gắm cho anh một phần quan trọng của đời mình. Tôi có cảm giác B cũng đang hồi hộp khi anh nhẹ nhàng mân mê bàn tay tôi một lúc rồi lồng chiếc găng tôi đưa cho anh khi nãy vào tay tôi.

“Khuya rồi, em vào nhà nghỉ và nhớ khóa cửa cẩn thận nhé … chúc em ngủ ngon!” B nói nhưng hai tay vẫn còn nắm chặt tay tôi và quyến luyến chưa chịu buông. Tôi đóng cửa rồi mà vẫn còn bần thần, dựa lưng vào cửa, và bắt đầu thật sự hít thở sau những giây phút căng thẳng vừa qua. Chợt giật mình, tôi cảm giác anh vẫn chưa đi vì tôi chưa nghe tiếng bước chân. 

“Anh còn ở ngoài đó à?” Tôi thì thầm hỏi nhỏ. 
“Không!” Anh trả lời, tôi có thể cảm nhận nụ cười trong ấy. “Em chưa khóa cửa phải không?”
“Khóa rồi!” Tôi cười vang và đưa tay khóa cửa. 
“Em hứa với tôi việc này nhé …” Anh ngập ngừng. 
“Cũng tùy …”
“Dễ thôi, không khó đâu. Em hứa đừng mở cửa cho tôi nếu tôi quay lại nhé.” Anh hạ thấp giọng. “Em vừa gật đầu phải không?” Anh vừa hỏi vừa cười và tôi giật mình vì tôi vừa gật đầu bên kia cánh cửa! Làm sao anh biết nhỉ?
“Dù tôi có bị quái vật tấn công thì em cũng vẫn không được mở cửa đấy!” Giọng anh nghe chẳng hài chút nào nhưng vẫn khiến tôi không khỏi cười khụt khịt. “Thôi, em đi ngủ nhé. Tạm biệt!” Rồi tôi nghe tiếng bước chân anh đi, có vẻ như hơi vội, và biết rằng mình đã nhớ anh mất rồi.

Lại bần thần, tôi vẫn đứng đấy, lưng vẫn tựa vào cửa, hai tay ấp lên ngực để lắng nghe tiếng lòng mình đang rung động theo từng nhịp đập thổn thức của con tim đang miệt mài chuyên chở một niềm hạnh phúc vỡ òa. Tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng bóng dáng anh bên kia cánh cửa và trao đổi với tôi những lời vớ vẩn vừa rồi, và tôi mỉm cười trong bóng tối, chẳng nhận ra mình vẫn chưa bật đèn lên. Có tiếng động nhè nhẹ nơi phần cửa tôi đang tựa lưng vào khiến tôi như thức giấc giữa những làn sóng mơ màng. Đó là tiếng gõ cửa, rất nhẹ. Tôi ghé mắt nhìn ra lỗ nhòm thì người tôi đang mơ tưởng lại xuất hiện ngoài đấy, mờ ảo. Tôi không rõ đó là sự thật hay ảo giác vì đã bắt đầu không tin tưởng lắm vào các giác quan của mình trong đêm nay nữa thì đã nghe tiếng anh mắng yêu tôi lúc tôi vừa mở cửa.

“Em hư quá, đã hứa không được mở cửa kia mà!”
“Nhưng ai bảo anh quay lại và gõ cửa? Lỡ anh đang bị ma đuổi thì sao?” Theo phản xạ, tôi lại đáp lời anh ngay! Mà đúng là tôi quên thật, tôi vừa làm cái việc rất bình thường là mở cửa cho người quen cơ mà, và câu trả lời của tôi khiến anh cười thật sảng khoái. 
“Jacqueline gửi cho em cái này này, khi nãy tôi quên đưa cho em.” Anh vừa nói vừa giúi vào tay tôi một cái túi giấy nhỏ, rồi đẩy nhẹ tôi vào nhà và đóng cửa lại. 

“Em cho phép tôi đứng đây và trò chuyện với em thêm một chút nhé?”
“Dĩ nhiên … nếu anh có thú vui đứng ngoài trời lạnh như thế!” Tôi đáp lại từ bên trong nhà. 

Tôi mở túi ra thì tá hỏa thấy chiếc corset mà có lẽ tôi đã làm rơi rớt lại trong xe anh hôm tôi biểu diễn can-can tối nọ và quên bẵng đi mất. Mặt tôi đỏ bừng thì anh đã cười ngất. 

“Đùa thôi, người tìm thấy nó không phải Jacqueline!” Giọng anh có vẻ như đang khoái trá và tưởng tượng ra sự xấu hổ của tôi từ bên kia cửa. “Sáng hôm sau đó, tôi có việc đi với cậu bạn. Cậu ấy là người phát hiện ra nó đấy! Xin lỗi, nó hơi bẩn vì cậu ấy vô tình giẫm vào một góc …” Anh hơi hắng giọng trong khi tôi đang chết trân vì xấu hổ và nôn nóng muốn nghe xem phần còn lại của câu chuyện như thế nào! 
“Tôi muốn giặt sạch trước khi trả nó lại cho em, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, sẽ có bao nhiêu thắc mắc không cần thiết chung quanh việc ấy ở nhà … nên đành mang nó trả lại cho em trong tình trạng thế này … tôi xin lỗi nhé.” Anh vẫn thản nhiên kể câu chuyện dở khóc dở cười ấy cho tôi nghe và tôi, sau khi chết lặng thêm vài giây, mới cất được tiếng. 
“Thế, anh đã giải thích gì cho cậu bạn ấy?” Tôi lo lắng và hấp tấp hỏi. 
“Giải thích cái gì?” Anh cố tình hỏi cắt cớ khiến tôi quyết định không trả lời anh. Tôi nghe tiếng cười nhẹ bên kia cửa. 
“Em nghĩ hắn sẽ tin tôi khi tôi bảo hắn rằng có một cô gái đã ngồi trong xe vào đêm trước, và để quên chiếc corset trong xe, thế thôi, chẳng có chuyện gì xảy ra cả?!”

Trời, cái logic của đàn ông nó đơn giản đến thế là cùng. Mà quả thật, anh nói có lý quá khiến tôi chẳng vặn vẹo gì được nữa, đành im lặng và không muốn đào thêm về câu chuyện bi hài này nữa. Về sau, thi thoảng chúng tôi lại nhắc đến vụ tai nạn dễ thương này của cả hai và gọi nó là “the C incident”. 

Anh lại về rồi. Đêm ấy lòng tôi tràn đầy những cảm xúc xáo trộn khiến tôi chẳng tài nào chợp mắt được. 

“Góc phố nơi anh hẹn … 
cành ngọc lan xòa bóng mát, 
tỏa hương bát ngát

Từ ngày nào em mới quen anh
Vẫn cây ngọc lan
Xòa bóng mát và vẫn hương thơm
Nơi ta đã hẹn …”

Giọng hát ngọt ngào dịu êm của Mỹ Linh cứ thánh thót trong đêm tĩnh mịch, tôi hạnh phúc vùi mặt vào chiếc gối lông mềm mại thoang thoảng hương hoa oải hương là món quà Pháp của Phyllis vừa tặng tôi, tưởng tượng đấy là hương ngọc lan và hồi tưởng về góc phố có những chùm đèn đổi màu theo tiếng dương cầm ban nãy, là góc phố “nơi ta đã hẹn”. “Ngày nào em mới quen anh”, chẳng có hương ngọc lan, chỉ có hương đêm và nhựa thông, nhưng mặc kệ, đó là cảm xúc tôi sẽ giữ trong lòng mãi về sau này. Nhiều hình ảnh và âm thanh cứ nối tiếp nhau trong tâm tưởng, dìu tôi nhẹ nhàng vào giấc ngủ chập chờn. Lại nghe như có tiếng gõ cửa, tôi mỉm cười trong giấc ngủ và biết mình vừa mơ. 

12 comments:

  1. Chị à,
    Phần 31 thật tuyệt vời, dịu dàng, đẹp đẽ chị ạ. Em đọc bình luần trong phần 31A của chị về sự ảnh hưởng của văn học cổ điển. chị đã rất thành công trong việc sắp xếp câu chữ, gìn giữ sự tinh hoa, chia sẻ khoảnh khắc riêng tư đẹp đẽ, lôi cuốn độc giả qua các tầng cảm xúc.
    Cám ơn chị nhiều.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Chào em! Phần 31 đúng là một phần khó, nếu không cẩn thận với câu chữ sẽ dễ rơi vào thể loại tiểu thuyết ngôn tình tầm thường. Chị nhớ hồi đó em đã chính thức lên tiếng yêu cầu chị viết tiếp, sau khi bỏ dở phần 1 trong vài tháng trời :-). Ban đầu chị không hề có ý định viết "thiên tình sử" em ạ, mà chỉ là một tản văn về một đêm Giáng Sinh đặc biệt, rồi thôi. Thế nên nó mới có tựa đề là "Giáng Sinh xưa". Nhưng chị chẳng biết phải kết thúc nó như thế nào, nên cứ để trống mãi mấy tháng, rồi lại có hứng viết lại những điều mình đã từng cố quên.
      Chị cũng cảm ơn em đã chia sẻ cảm nhận của mình về các bài chị viết nhé.

      Delete
  2. Em rất thích hé mở về tương lai tiếp theo của cặp đôi này : "Về sau, thi thoảng chúng tôi lại nhắc đến vụ tai nạn dễ thương này của cả hai và gọi nó là “the C incident”". Ít nhất họ vẫn là bạn, vẫn giữ liên lạc, còn nhiều hơn thì lả cái kết logique có hậu mà độc giả mong sẽ là như thế ^_^ ... Vì câu chuyện đẹp đẽ nên thơ này đúng là không chỉ nên giới hạn ở "Giáng sinh xưa" :)

    ReplyDelete
    Replies
    1. Ai cũng mong một kết thúc có hậu cho những câu chuyện đẹp đẽ nên thơ em nhỉ :-).

      Delete
  3. "the C incident", lâu lâu tao nhớ đến vụ đó mà vẫn tủm tỉm cười :-))), tội ông B quá, thằng kia chắc ghen tỵ đến chết mà đâu biết ổng có tiếng mà chẳng được miếng nào ha ha

    tao Q.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Tội gì mày ơi. Mà làm sao mày biết chàng đã chẳng xơ múi được gì? :-))))

      Delete
    2. Ờ, tao nhớ tao với mày đã có thỏa thuận với nhau là không bao giờ được xót thương cho đàn ông trong chuyện tình cảm :-). Xơ múi hay không thì mày với ổng biết, còn chia sẻ được bao nhiêu thì chia, độc giả không dám đòi hỏi ha ha

      Delete
  4. Cặp đôi này trong sáng quá :)

    ReplyDelete
    Replies
    1. Tượng trưng ước lệ, tượng trưng ước lệ thôi bạn ơi ;-)

      Delete
  5. Khi nào có bài tiếp chị ơi cho tụi em ngồi hóng hihi

    ReplyDelete
    Replies
    1. Nhà chị đi vắng em ạ, mới về nhà nên từ từ nhé ;)

      Delete
    2. Vâng thanks chị ạ

      Delete

Happy Valentine's day!

Tình hình là Valentine năm nay mình đành lỗi hẹn với vụ ra sách GSX, là bởi vì nhà xuất bản làm việc theo kế hoạch từ đầu năm nên muốn nhét ...