Wednesday, March 21, 2018

Giáng Sinh xưa - Góc phố nơi anh hẹn (31A)


“Em muốn xem phim gì?” B hỏi khi tôi và anh vừa bước ra vườn hoa trước nhà. 
“Việc quái gì thế này?” Tôi vặn lại. “Anh có chắc là đã hẹn đi xem phim với tôi chứ không phải với người khác không đấy?”
“Không!” B cười khục khịch khi trả lời tôi, chân đá bâng quơ vài viên sỏi dưới đường trong khi hai tay vừa đút vào túi quần. “Tôi đã chẳng hẹn đi xem phim với em vào tối nay, mà cũng chẳng hẹn xem phim với ai khác.” Anh lại úp mở khiến tôi càng cáu, nhưng tôi đã kịp bậm miệng lại để không nói gì nữa. Tôi muốn anh có nhiệm vụ phải tự mình giải thích cho tôi về những gì đang diễn ra khi nãy mà không cần tôi vặn hỏi nữa. 
“Mẹ tôi vừa giải phóng cho em đấy, khi Lolie cứ tra tấn em với những câu hỏi về chiến tranh mà em không thích. Thế thôi!”
Tôi quay ngoắt sang nhìn anh, mồm há hốc. Quả thật, đã có đôi lúc tôi muốn nói xẵng với bà hàng xóm vô duyên kia để bà đừng lôi đề tài tế nhị ấy ra vặn vẹo tôi nữa, nhưng cũng nhờ B đã can thiệp vài lần và do đó tôi cảm thấy mình nên giữ thái độ lịch sự đúng mực ở một buổi ăn tối trang nhã như thế này. Ôi Jacqueline, vị nữ chủ nhân duyên dáng và khôn khéo, bà ấy đã cứu tôi một bàn thật ngoạn mục, và dĩ nhiên, với sự đồng lõa tài tình và đáng yêu của ông con trai bà nữa. Hai mẹ con họ tung hứng với nhau thật đồng điệu, lòng tôi giãn ra. Tôi bối rối nhìn anh, cảm thấy hơi xấu hổ khi cách đấy chưa đầy hai phút tôi đã chuẩn bị xù lông mà hỏi tội anh cho đến nơi đến chốn mới thôi. Tôi hít thở chầm chậm, phân vân chẳng biết đi đâu và làm gì. 
“Tôi muốn về nhà, vì bây giờ đã hơi muộn rồi.” Tôi nói mà cảm giác không chắc chắn lắm.
“Trời đất, mới hơn chín giờ mà em bảo là muộn à?” B phản đối đầy thất vọng. 
“Tôi chẳng có hứng xem phim, mà giờ này nếu không đi xem phim thì làm gì chứ?” Tôi thành thật trả lời anh. 
“Dĩ nhiên là có vô số chuyện để làm ngoài xem phim, tùy em chọn lựa thôi!” Anh lại hùng hồn đáp lời tôi, nháy mắt tinh nghịch, ánh mắt ấy khiến tôi chợt nhớ lại hình ảnh tôi vừa nhìn thấy cách đấy chỉ chừng vài phút, trên mặt Jacqueline, khi bà “nhắc” B về việc đi xem phim khi nãy. Mẹ con họ có đôi mắt giống nhau như đúc, những lần anh đi công tác dài ngày, mỗi khi gặp Jacqueline và nhìn vào đôi mắt của bà ấy thì tôi nhớ anh kinh khủng. Tôi cứ tần ngần nhìn anh và nhớ lại ánh nhìn có phần tinh quái của Jacqueline khi nãy khiến tôi không thể không mỉm cười, và dường như nụ cười của tôi có liên quan đến tia sáng vừa bừng lên trong mắt B. 
“Làm gì hay đi đâu cũng được, miễn là em đừng đòi về nhà, nhé!” Anh hơi nghiêng người và nói nhỏ vào tai tôi khiến tôi nổi gai ốc và theo phản xạ tự nhiên, tôi bước lùi lại một bước, rồi khẽ gật đầu. Thoáng nghe một tiếng thở dài nhè nhẹ, tôi biết bản thân mình cũng vừa kìm nén một việc tương tự vào lòng. Hương hoa hồng từ nhà kính trong vườn phả nhẹ vào không gian khi gió giật tung cánh cửa chưa kịp đóng chặt khiến tôi khẽ nhắm mắt lại, mỉm cười vui sướng hưởng thụ hương thơm hiếm có trong mùa đông giá buốt này. 
“Nhắm mắt trong khi đang chóng mặt và chót vót trên giày cao có thể bị ngã đấy!” 
Tôi giật mình vì câu nói quen thuộc tôi nghe lần đầu từ anh, cũng giữa không gian đêm khi chỉ có hai chúng tôi ở ngoài vườn như đêm nay, nhưng lần này chúng tôi đã quen biết nhau, đã có một sự thân mật nhất định nhưng vẫn còn loáng thoáng những lăn tăn vô hình nào đó mà tôi không định nghĩa được. Tôi mở mắt ra và thấy anh đã đứng thật gần, cảm giác nếu tôi nhúc nhích một tí là sẽ chạm vào người anh ngay, không khí bỗng trở nên ngột ngạt bất chợt trong vài giây giữa tôi và anh.
“Anh biết không, tôi thật vui vì chúng ta đã quen nhau đấy!” Cuối cùng, tôi cũng cất được lời, và tôi nghĩ anh xứng đáng được nghe những lời thật lòng ấy. 
“Cám ơn em …” B xúc động trả lời tôi, ánh mắt dịu dàng nhìn tôi thật sâu. “Tôi mới là người hân hạnh được quen biết em. Có lẽ em sẽ không tin tôi nếu tôi bảo rằng việc quen biết em có ý nghĩa quan trọng dường nào đến đời tôi …”
Tôi khẽ gật đầu, dù không hiểu lắm ý anh, và cũng không nhất thiết phải tin vào những lời ấy, nhưng tôi cảm thấy hạnh phúc. 

.

Đêm nay có lễ hội ánh sáng ở khu cầu cảng trung tâm thành phố, chúng tôi phải đi lòng vòng hơn mười lăm phút mới tìm được chỗ trong bãi đậu xe. Đường phố chật như nêm, nhiều con phố đã bị chặn, tôi và B tò mò chẳng biết đang có sự kiện gì thì hóa ra là lễ hội này và quyết định sẽ đi bộ và dạo phố đêm. Lễ hội chia thành nhiều khu với những theme khác nhau, có khu thiếu nhi với những ô đèn tròn trên đất đầy màu sắc và chớp tắt và thay đổi màu theo nhịp điệu của âm nhạc, khu khác chiếu đèn laser xoèn xoẹt như sao chổi, lại có một khu với những vũ công mặc đồ đen với những đường viền quần áo làm bằng chất liệu phản quang, khi đèn chiếu vào thì khán giả không thấy người mà chỉ thấy đường viền những hình nhân đang nhảy múa và tạo hình trông rất ấn tượng. Tôi đang lơ ngơ nhìn ngắm chung quanh, lòng bỗng tràn ngập niềm hân hoan vì tiếng đàn piano phát ra từ những bụi cây chung quanh khi chúng tôi đến khu tưởng niệm Chopin. Rồi cảm giác B vừa nắm tay mình khiến tôi giật mình ngẩng mặt lên nhìn anh. 
“Để em không chạy rông và đi lạc trong rừng người này!” Anh nháy mắt với tôi và mỉm cười, nhưng nụ cười của anh vụt tắt cũng nhanh như những luồng đèn laser sau lưng anh khi tôi vừa rụt tay lại. Anh hơi châu mày, khẽ nghiêng đầu nhìn tôi trong khi môi hơi mím lại, tôi chỉ có thể mô tả một trạng thái thất vọng đong đầy trong những chuỗi cảm xúc ấy. Tôi cười tinh nghịch, tháo găng tay ra rồi nhẹ nhàng luồn tay vào tay anh và lại chứng kiến một sự thay đổi cảm xúc chóng vánh trong mắt anh. 
Những chùm đèn giấu trong những bụi cây chung quanh lại thay đổi sắc màu khi không gian vừa tràn ngập tiếng đàn dương cầm của bản Fantaisie-Impromptu. Trong chốc lát, tôi biết mình đang trải qua một cảm giác kỳ lạ, chưa hề xảy ra trong đời. Chân tôi bước đi mà như không chạm đất, trạng thái lâng lâng cứ dâng lên cuồn cuộn trong lòng khiến tôi bước đi mà cứ như bay bổng, cộng với suối nhạc nền mềm mại, khi cao trào như những đợt sóng đổ xô miên man khiến tôi như con thuyền độc mộc mãi nâng lên hạ xuống nhưng chẳng bao giờ chạm đất. Lúc này tiếng nhạc đã chuyển sang những giai điệu uyển chuyển trầm lắng, cộng với ánh sáng mờ ảo ma quái luôn thay màu đổi sắc theo tiếng nhạc hòa vào dòng người tấp nập chung quanh gây cho tôi ảo giác nhạt nhòa, cảm giác như một khúc phim chiếu chậm khi tiếng nói tiếng cười chung quanh như bị cắt khúc rồi nhào lại thành một âm thanh hỗn tạp lạ tai nhưng lại êm ái dễ chịu. Tôi siết chặt tay B hơn, khi cảm giác mình bắt đầu chông chênh vì những ảo giác lạ lùng nhưng dễ chịu này. Khi anh quay sang nhìn tôi, tôi cũng có cảm giác như một thước phim chiếu chậm, bắt đầu từ những lọn tóc mỏng hất nhẹ theo hướng nhìn của anh, rồi một phần bên má trái của anh lộ dần khi ánh sáng xanh dịu vừa kịp hắt lên đấy, lúc tôi vừa kịp nhìn mắt anh thì tia sáng xanh đã chuyển sang màu tím, pha vào màu mắt xanh của anh tạo thành một màu xanh tím đẹp lạ lùng, ẩn giấu dưới làn mi dài và rậm của anh tạo nên một ánh nhìn đầy bí ẩn. Tôi cứ chết trân mở tròn mắt ngắm gương mặt đẹp của anh mà chẳng bị áp lực phải tìm lời để khỏa lấp sự yên lặng giữa hai người như những lần trước đó, cũng chẳng buồn phải mỉm cười để tạo thiện cảm với anh; chỉ đơn giản là, tôi đang nhìn anh bằng đôi mắt của một người say mê nghệ thuật trước một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo, và với một tinh thần trong sạch và khách quan. 

6 comments:

  1. Lãng mạng dễ thương quá chị ơi
    Hôm nay sáng lên blog chị tự nhiên thấy chị có bài mới thế là vui cả ngày :)
    Lại tiếp tục ngồi hóng chuyện tình cặp đôi này

    ReplyDelete
    Replies
    1. Chị cũng vui khi nghe bạn đọc bảo chị rằng bài viết mới của chị khiến họ vui cả ngày :-).

      Delete
  2. Mà chị viết văn hay quá ạ, cứ nhẹ nhàng lãng mạng kiểu cổ điển ý

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cám ơn em, tiếng Việt của chị dạo này hơi bị lủng củng nên chị cố gắng viết tiếng V nhiều hơn. Có lẽ văn phong của chị bị ảnh hưởng bởi văn học cổ điển hoặc văn phong của các tác giả / dịch giả tuổi ông bà bố mẹ mình, đó là thứ tiếng Việt tinh hoa, rất đẹp, cần được gìn giữ.

      Delete
    2. Vâng văn là người chị nhỉ, đọc các bài viết của chị em thấy được một tâm hồn trẻ rộng mở và yêu cái đẹp. Thỉnh thoảng gợi mình nhớ lại cảm giác lãng mạng rộn ràng lúc mới yêu ý. Chúc chị luôn vui khoẻ và luôn có cảm hứng viết nhé
      DN

      Delete
    3. Cảm ơn em. Chị cũng chúc em luôn vui khỏe nhé.

      Delete

Happy Valentine's day!

Tình hình là Valentine năm nay mình đành lỗi hẹn với vụ ra sách GSX, là bởi vì nhà xuất bản làm việc theo kế hoạch từ đầu năm nên muốn nhét ...