Tối hôm kia tôi đi ăn tối sinh nhật một chị bạn. Năm nào cũng vậy, sinh nhật chị này là đi ăn ở nhà hàng Ý ấy. Đồ ăn ngon, giá hợp lý, phục vụ dễ thương, lịch sự chu đáo, bày trí lịch sự ấm cúng. Sống ở quê, chỉ cần thế này là đủ. Cần gì fine dining ở chốn thị thành, vừa đắt ngập mặt, khẩu phần chỉ quơ một đũa là hết suất ăn, vừa phải ăn nhẹ nói khẽ sợ làm phiền người khác! (phóng tác từ "con cáo và chùm nho" ka ka ka).
Lần thứ hai, tôi gặp bà/ chị ấy. Lần đầu gặp chị ấy, cũng tại bữa tiệc sinh nhật này hồi năm ngoái, tôi đã có ít nhiều ấn tượng. Chị ấy trông khá trẻ so với tuổi, nhưng chủ yếu là nhờ phong cách ăn mặc trẻ, thời trang, kiểu tóc trẻ, chứ giọng nói và làn da thì do hút thuốc nhiều lại tố cáo tất cả. Nhưng dáng chị cũng còn ngon lắm. Chị vừa tròn 60 hồi tháng 8 vừa rồi. Tôi gọi chị là chị vì không nỡ gọi là bà. Chị độc thân, vừa ly dị chồng, không con cái, có một công việc tốt với thu nhập cao, và sống ở một căn hộ khá sang ở thành phố quý tộc Annapolis. Tôi nhìn chị ấy thì bất giác chép miệng "sống độc thân, kiếm nhiều tiền, công việc thú vị, nhan sắc và dáng không tệ (mình bắt buộc phải thêm vào cái body, vì đàn bà Tây tầm tuổi chị chẳng mấy ai còn giữ được dáng như thế), sống đời thành thị hiện đại, kể ra cũng thích!". Từ hồi sinh con và chuyển về quê sống, mặc dù rất thích sự yên ả thoáng đãng nơi đây nhưng thi thoảng tôi nhớ thành thị kinh khủng. Thích cái yên ắng của quê, nhưng bản thân mình sinh trưởng ở SG thì máu thịt mình cũng đã ngấm nhịp sống đô thị khá nhiều.
Ăn uống xong thì cả hội kéo nhau ra Victory Lounge. Đám bạn mỗi khi rượu vào là vỗ vai tôi "mày phải đến cái V bar ấy cho được nhé! Nhiều cái hay lắm!". Tôi thì biết tỏng cái bar này là loại gì rồi. Ngày nào đưa đón con đi học cũng đi ngang đó hết. Tối hôm ấy là lần đầu tôi đến nơi ấy. Một cái bar buồn tẻ, khi tôi đến đã hơn 9g tối mà chỉ lác đác 2 mống ngồi ở quầy bar. Hai chị bạn ra thụt bida, tôi chỉ ngồi uống ly cocktail và nhìn ngắm khung cảnh old-men bar buồn thảm mà đám bạn kia thường nhắc đến. Được gần 40p sau thì có thêm vài mống nữa bước vào. Như đã nói, đây là loại bar xập xệ vùng quê, độ sang trọng và thời trang của đối tượng đi bar ở đâu thì ai cũng rõ! Rồi tim tôi hơi se thắt khi vô tình nhìn ra quầy bar. Chị bạn 60 tuổi của tôi, dáng sang trọng thời trang, chân bắt chéo điệu đà, lưng thẳng, ngồi sát sàn sạt bên chị là một người đàn ông trung niên mới quen, chắc cũng trạc tuổi chị hoặc trẻ hơn một chút, quần jeans thụng, áo "sweat shirt", giày thể thao, cả hai đang ngồi chụm đầu vào nhau ra chiều đang chìm đắm trong một cuộc trò chuyện thân tình. Có vẻ như họ đang trao đổi số điện thoại. Tôi về sớm. Bước đến chào tạm biệt chị, chị lật đật quay ra ôm tôi, mắt lờ đờ vì rượu, miệng trễ xuống nên việc phát âm bắt đầu mang âm hưởng lè nhè. Tôi thương cảm cho chị quá. Người đàn bà thành đạt, đọc nhiều, ưa thích thời trang, nghệ thuật, từng sống ở NYC nhiều năm, giờ đây lại cô đơn, lưu lạc ở một quán bar tồi tàn cà kê với một gã đàn ông rõ ràng thấp kém hơn chị rất nhiều. Đàn bà mà luôn khao khát yêu thương, dù ở độ tuổi nào cũng có thể yêu mãnh liệt. Cái sự cô đơn của chị nó mạnh mẽ đến nỗi chị có thể quên hết, rũ bỏ hết những thứ phù phiếm chị mang trên người để trở về với bản năng đầu tiên của đàn bà, sống thật với nó, rồi ngày hôm sau như lệ thường, chị lại khoác cái vỏ bọc của người đàn bà thành đạt vào thân, bước vào một ngày mới.
Nếu chị thật sự cảm thấy người đàn ông ấy mang đến cho chị một niềm vui nho nhỏ, dù trong chốc lát, sao tôi lại thấy thương chị?
Wednesday, October 29, 2014
Tuesday, October 28, 2014
Amber alert
Chiều nay khi đang nấu ăn thì điện thoại réo inh ỏi. Tiếng báo động chứ không phải tiếng chuông báo có cuộc gọi đến hay có tin nhắn đến. Chồng mình nói liền: "Amber alert".
Lịch sử của Amber alert là một chuyện bi thảm. Cách đây gần 20 năm, có một bé gái 9 tuổi bị bắt cóc mà cho đến nay vẫn chưa được tìm thấy. Bé tên Amber. Nước Mỹ đã cho ra đời hệ thống báo động cho toàn nước Mỹ mang tên em bé xấu số này mỗi khi có trẻ em bị bắt cóc. Và cả website: www.amberalert.org.
Mỗi khi báo động được phát đi, người dân sống trong khu vực nơi bé vừa bị mất tích sẽ được thông báo ngay lập tức, nhưng hầu như tất cả mọi người sống ở Mỹ đều sẽ nhận được thông báo: qua điện thoại di động, qua radio, TV, trên hệ thống bang điện tử báo tình hình giao thông trên các xa lộ, trên cả các biển hiệu quảng cáo điện tử v.v. giờ thì báo động được liên kết với cả Google và Facebook. Thông tin rất ngắn, cho biết mô tả nhận dạng sơ của đứa bé bị bắt cóc cùng với đặc điểm của chiếc xe đưa bé đi, bao gồm cả biển số xe. Chiều nay khi mình vào FB thì thấy cảnh sát đã tìm ra hai đứa bé. Và chính là nhờ có Amber alert mà việc tìm kiếm đã được thực hiện dễ dàng nhanh chóng. Hình như Amber alert cũng đã lan rộng sang các quốc gia lân cận Bắc và Nam Mỹ và một số nước châu Âu và cả Úc.
Ngoài Amber alert ra thì cứ mỗi mùa mưa lũ là điện thoại của hai vợ chồng cứ la ỏm tỏi về các cảnh báo ngập lụt, về lốc xoáy. Khổ. Sống ở quê, gần sông hồ nên đến mùa mưa bão là phải đề cao cảnh giác!
Nhân đang nói về an toàn trẻ em. Mùa Halloween, đến hẹn lại lên, các tên yêu râu xanh từng bị bắt vì tội lạm dụng tình dục trẻ em đều phải trưng cái biển trước cửa nhà và phải tắt đèn để trẻ con biết đường mà không béng mảng đến xin kẹo. Cũng có một website theo dõi chặt chẽ hành tung của những tên này sau khi ra tù, www.familywatchdog.us. Vào đây, các bạn gõ zip code nhà mình vào rồi xem bản đồ truy tìm chỗ ở của những tên tâm thần này nhé.
Lịch sử của Amber alert là một chuyện bi thảm. Cách đây gần 20 năm, có một bé gái 9 tuổi bị bắt cóc mà cho đến nay vẫn chưa được tìm thấy. Bé tên Amber. Nước Mỹ đã cho ra đời hệ thống báo động cho toàn nước Mỹ mang tên em bé xấu số này mỗi khi có trẻ em bị bắt cóc. Và cả website: www.amberalert.org.
Mỗi khi báo động được phát đi, người dân sống trong khu vực nơi bé vừa bị mất tích sẽ được thông báo ngay lập tức, nhưng hầu như tất cả mọi người sống ở Mỹ đều sẽ nhận được thông báo: qua điện thoại di động, qua radio, TV, trên hệ thống bang điện tử báo tình hình giao thông trên các xa lộ, trên cả các biển hiệu quảng cáo điện tử v.v. giờ thì báo động được liên kết với cả Google và Facebook. Thông tin rất ngắn, cho biết mô tả nhận dạng sơ của đứa bé bị bắt cóc cùng với đặc điểm của chiếc xe đưa bé đi, bao gồm cả biển số xe. Chiều nay khi mình vào FB thì thấy cảnh sát đã tìm ra hai đứa bé. Và chính là nhờ có Amber alert mà việc tìm kiếm đã được thực hiện dễ dàng nhanh chóng. Hình như Amber alert cũng đã lan rộng sang các quốc gia lân cận Bắc và Nam Mỹ và một số nước châu Âu và cả Úc.
Ngoài Amber alert ra thì cứ mỗi mùa mưa lũ là điện thoại của hai vợ chồng cứ la ỏm tỏi về các cảnh báo ngập lụt, về lốc xoáy. Khổ. Sống ở quê, gần sông hồ nên đến mùa mưa bão là phải đề cao cảnh giác!
Nhân đang nói về an toàn trẻ em. Mùa Halloween, đến hẹn lại lên, các tên yêu râu xanh từng bị bắt vì tội lạm dụng tình dục trẻ em đều phải trưng cái biển trước cửa nhà và phải tắt đèn để trẻ con biết đường mà không béng mảng đến xin kẹo. Cũng có một website theo dõi chặt chẽ hành tung của những tên này sau khi ra tù, www.familywatchdog.us. Vào đây, các bạn gõ zip code nhà mình vào rồi xem bản đồ truy tìm chỗ ở của những tên tâm thần này nhé.
Tuesday, October 21, 2014
22/10/2014
Thấm thoắt mà đã gần hết thu. Hè này mẹ cho Skye đi bơi đi biển, công viên, chạy rông ngoài đường hái hoa bắt bướm, thổi bong bóng, nhảy lò cò, ... đủ các thể loại hoạt động ngoài trời. Thế nên con của mẹ đen true. Mẹ cũng thế, cũng dang nắng suốt. Mẹ con mình cùng đen nhé Skye!
Hình chụp hồi hè, chỉ mới mấy tháng mà nhìn lại thấy ông lạ hoắc ông Skye ơi! Con lớn từ từ thôi, mặt mày già háp mẹ nhớ hồi ông còn nhỏ quá đi mất!
Thursday, March 13, 2014
I'm back!!
Tình hình là lâu ngày ko viết blog, gần như quên hẳn văn phong blog rồi ... Hôm nay post hình anh con trai lên để bắt đầu viết lách trở lại ...
Mùa đông năm 2013-2014 là một mùa đông kỷ lục từ hồi mình sang Mỹ và cũng kỷ lục cho dân bản xứ trong vòng 100 trở lại đây.
Mùa đông năm 2013-2014 là một mùa đông kỷ lục từ hồi mình sang Mỹ và cũng kỷ lục cho dân bản xứ trong vòng 100 trở lại đây.
Saturday, January 5, 2013
Kỷ nguyên công nghệ
Thế hệ của mình được gọi là "technology immigrants". Tức là không hoàn toàn mù công nghệ, nhưng thuộc loại vẫn phải mày mò tìm tòi lần ra ánh sáng với hy vọng không bị tụt hậu trong thế giới hiện đại luôn cuồng nhiệt với công nghệ mới. Mình không sinh ra trong thời đại kỹ thuật số. Mình chỉ tiếp cận với nó giữa lưng chừng. Từ "immigrants" dùng cho thế hệ mình quả là chuẩn không cần chỉnh!
Thế hệ con mình được gọi là "technology natives". Chúng nó mới nứt mắt sinh ra đã nằm trong phòng điều hoà tự động, được cha mẹ theo dõi từ xa qua thiết bị thu hình nối với smart phone khi cha mẹ không có điều kiện ở gần, và khi còn mang tã đã biết lướt web trên iPad, iPhone của cha mẹ vun vút không chút trở ngại. Chúng hít thở công nghệ khi vừa chào đời. Chúng sẽ không cần hoặc cần rất ít nỗ lực để tiếp cận công nghệ hiện đại về sau này.
Gần đây mình cứ hay trăn trở về việc này. Lần nào đi ăn ngoài, mình cũng có dịp chứng kiến bọn trẻ nhỏ được cha mẹ phát cho cái iPad, iPhone, hay video games, và chúng chỉ biết chúi mũi vào đó suốt bữa ăn, không hé răng nói nửa lời. Có con bé nọ, tuổi chừng 9-10, tai đeo tai nghe nhạc, tay cầm video game. Nó đi ăn với nhóm 4, 5 người lớn. Nó hoàn toàn đắm mình trong thế giới ảo mà nó cầm trên tay. Đến cuối buổi mình mới nghe nó nói chuyện với cha mẹ. Buồn thay, đó là đề tài về game mà nó đang chơi. Một lần khác, mình lại thấy hai phụ huynh nọ, vừa bước vào nhà hàng, đặt đứa con chừng tầm tuổi Skye - khi ấy Skye chưa đầy 2 tuổi - vào high chair là bật ngay TV show "Elmo" cho đứa bé xem. Nó ngồi xem suốt buổi, im thin thít, trong khi Skye quan sát khắp phòng, không bỏ sót chi tiết nào, từ những cái bóng đèn cho đến những thực khách kế cận. Nó bi bô, chỉ trỏ, chào mọi người, rất thích thú khi được là một phần của thế giới chung quanh. Skye không bỏ sót chi tiết nào về bữa ăn ấy, về những sự việc diễn ra hôm ấy, còn đứa bé kia thì đánh mất tất cả cơ hội được quan sát thế giới, một yếu tố cực kỳ quan trọng giúp trẻ con học hỏi từ buổi ban đầu, nhất là học hỏi về kỹ năng giao tế xã hội.
Đó là vì sao có những sự kiện thảm sát tại trường học ở nước Mỹ gần đây. Thủ phạm thường là những kẻ lầm lỳ ít nói, không có bạn bè, cô đơn trong thế giới riêng của chúng - thường là thế giới ảo mà chúng đã chìm đắm trong một thời gian dài. Thế giới càng hiện đại, con người càng xa rời nhau ra, ngại trò chuyện, khả năng giao tiếp kém hẳn đi, nhất là những trường hợp giao tiếp mặt đối mặt.
(Tạm post ở đây. Hôm nào rảnh và khoẻ hơn sẽ viết tiếp. Hôm nay bị cảm rồi, không khoẻ ...)
Thế hệ con mình được gọi là "technology natives". Chúng nó mới nứt mắt sinh ra đã nằm trong phòng điều hoà tự động, được cha mẹ theo dõi từ xa qua thiết bị thu hình nối với smart phone khi cha mẹ không có điều kiện ở gần, và khi còn mang tã đã biết lướt web trên iPad, iPhone của cha mẹ vun vút không chút trở ngại. Chúng hít thở công nghệ khi vừa chào đời. Chúng sẽ không cần hoặc cần rất ít nỗ lực để tiếp cận công nghệ hiện đại về sau này.
Gần đây mình cứ hay trăn trở về việc này. Lần nào đi ăn ngoài, mình cũng có dịp chứng kiến bọn trẻ nhỏ được cha mẹ phát cho cái iPad, iPhone, hay video games, và chúng chỉ biết chúi mũi vào đó suốt bữa ăn, không hé răng nói nửa lời. Có con bé nọ, tuổi chừng 9-10, tai đeo tai nghe nhạc, tay cầm video game. Nó đi ăn với nhóm 4, 5 người lớn. Nó hoàn toàn đắm mình trong thế giới ảo mà nó cầm trên tay. Đến cuối buổi mình mới nghe nó nói chuyện với cha mẹ. Buồn thay, đó là đề tài về game mà nó đang chơi. Một lần khác, mình lại thấy hai phụ huynh nọ, vừa bước vào nhà hàng, đặt đứa con chừng tầm tuổi Skye - khi ấy Skye chưa đầy 2 tuổi - vào high chair là bật ngay TV show "Elmo" cho đứa bé xem. Nó ngồi xem suốt buổi, im thin thít, trong khi Skye quan sát khắp phòng, không bỏ sót chi tiết nào, từ những cái bóng đèn cho đến những thực khách kế cận. Nó bi bô, chỉ trỏ, chào mọi người, rất thích thú khi được là một phần của thế giới chung quanh. Skye không bỏ sót chi tiết nào về bữa ăn ấy, về những sự việc diễn ra hôm ấy, còn đứa bé kia thì đánh mất tất cả cơ hội được quan sát thế giới, một yếu tố cực kỳ quan trọng giúp trẻ con học hỏi từ buổi ban đầu, nhất là học hỏi về kỹ năng giao tế xã hội.
Đó là vì sao có những sự kiện thảm sát tại trường học ở nước Mỹ gần đây. Thủ phạm thường là những kẻ lầm lỳ ít nói, không có bạn bè, cô đơn trong thế giới riêng của chúng - thường là thế giới ảo mà chúng đã chìm đắm trong một thời gian dài. Thế giới càng hiện đại, con người càng xa rời nhau ra, ngại trò chuyện, khả năng giao tiếp kém hẳn đi, nhất là những trường hợp giao tiếp mặt đối mặt.
(Tạm post ở đây. Hôm nào rảnh và khoẻ hơn sẽ viết tiếp. Hôm nay bị cảm rồi, không khoẻ ...)
Saturday, September 15, 2012
Vô cảm
Tuần lễ vừa rồi là một tuần đầy cam go thử thách của
chồng. Stress liên tục. Mất ngủ. Người cứ lơ lửng như mất hồn. Mình cũng
bị vạ lây. Mỗi lần chồng stress thì mình cũng stress chứ có thoát được
à. Mà dạo này mình ngày càng giảm bớt tính mát và tăng cường tính nóng.
Tức là âm ngày càng suy còn dương thì cứ thịnh dần. Thịnh đến nỗi trong
người thi thoảng cứ cảm thấy bốc hỏa như đàn bà tiền mãn kinh. Mà chắc
cũng đang đến hồi ấy thật ... Anyway ... Đến cuối tuần thì sự việc có vẻ
khả quan lên được tí chút, thế là chồng muốn ra phố nghe nhạc để giải
stress. Vợ thì không thể đi cùng vì phải trông con, chồng rủ rê vài
thằng bạn thì thằng nào cũng bận. Nhìn tình cảnh của chồng thê thảm quá,
mình thương, nhưng chả biết làm sao. Ông cứ hỏi mình "Bọn nó bận cả
rồi, em nghĩ sao?". Mình ậm ừ vì phải nhanh tay nấu ăn để còn kịp tắm
táp cho con, đọc sách cho rồi ầu ơ cho nó đi ngủ nữa, nhưng trong bụng
thì biết tỏng ý ông muốn gì rồi. Chồng hỏi đến lần thứ tư thứ năm, cùng
một câu hỏi "em nghĩ sao?", thì mình nói luôn, "em nghĩ là anh vẫn muốn
ra ngoài ấy dù không ai đi cùng". Ông lại buộc miệng hỏi tiếp "thì em
nghĩ sao?" - "nghĩ gì nữa, em đã nói rồi còn gì".
Tối thứ sáu mà lót tót ra bar một mình thì thảm thật. Nhưng ông chùn chân chùn cẳng, mình cũng chẳng muốn ông ở nhà mà hồn thì thả rong ra ngoài ấy. Độ hơn một tiếng đồng hồ sau khi chồng đi thì mình nhận được tin nhắn, chồng bảo rằng "anh ước gì em có ở đây". Mình đọc tin thì áy náy quá. Mình vẫn mong có được một buổi tối hoàn toàn cho riêng mình, được ôm cuốn sách ưa thích, ghé vào một café yên tĩnh nào đó, chui vào một chiếc ghế bành êm ái ở góc phòng vừa có không gian riêng vừa có thể nhìn ngắm người qua lại, rồi đọc sách, nhâm nhi bánh ngọt và uống cà phê / trà nóng. Chán thì lại lôi iPad ra lướt net. v.v và v.v. Nói chung là hoàn toàn ko có ý mời chồng cùng tham gia. Dĩ nhiên là vẫn chưa có dịp thực hiện cái thú vui tao nhã ấy. Vì nhiều lý do. Nhưng chồng thì bao giờ cũng vậy. Khi nào đi đâu chơi chỗ nào hay hay mà ko có mình thì cứ than van là "ước gì em ở đây". Áy náy xong thì lại bực. Mình cứ nghĩ, ông được tự do đi rông một mình như thế thì mình mừng cho ông, vì mình thèm đến chết mà có thực hiện được đâu. Và nhất là khoản ông vẫn có thể bỏ mình ở nhà để đi chơi với chúng bạn. Khoản ấy mình đã rất rộng rãi rồi. Mấy thằng bạn của chồng, đi đâu làm gì cũng phải có passport của vợ cấp cho. Ông thì cứ muốn đi đâu là đi. Tính mình xưa nay là thế. Không có chuyện níu kéo. Nắm giữ ai thì phải nắm cái hồn của họ, chứ nắm phần xác thì nắm làm gì? Thế mà đi được rồi ông lại còn than. Đúng là sướng quá hóa rồ.
Hội bạn của mình ngày càng chán. Hẹn nhau ra bar, mẹ nào cũng ăn diện như gái xuân, thế mà vừa đặt đít ngồi xuống thì chỉ toàn đề tài con với cái. Ban đầu có vài anh ngồi gần cứ địa mắt sang các chị bên này. Sau, chẳng thấy anh nào thèm liếc đến nữa. Không biết các anh có nghe gì được hay không.
Chắc là có.
Tối thứ sáu mà lót tót ra bar một mình thì thảm thật. Nhưng ông chùn chân chùn cẳng, mình cũng chẳng muốn ông ở nhà mà hồn thì thả rong ra ngoài ấy. Độ hơn một tiếng đồng hồ sau khi chồng đi thì mình nhận được tin nhắn, chồng bảo rằng "anh ước gì em có ở đây". Mình đọc tin thì áy náy quá. Mình vẫn mong có được một buổi tối hoàn toàn cho riêng mình, được ôm cuốn sách ưa thích, ghé vào một café yên tĩnh nào đó, chui vào một chiếc ghế bành êm ái ở góc phòng vừa có không gian riêng vừa có thể nhìn ngắm người qua lại, rồi đọc sách, nhâm nhi bánh ngọt và uống cà phê / trà nóng. Chán thì lại lôi iPad ra lướt net. v.v và v.v. Nói chung là hoàn toàn ko có ý mời chồng cùng tham gia. Dĩ nhiên là vẫn chưa có dịp thực hiện cái thú vui tao nhã ấy. Vì nhiều lý do. Nhưng chồng thì bao giờ cũng vậy. Khi nào đi đâu chơi chỗ nào hay hay mà ko có mình thì cứ than van là "ước gì em ở đây". Áy náy xong thì lại bực. Mình cứ nghĩ, ông được tự do đi rông một mình như thế thì mình mừng cho ông, vì mình thèm đến chết mà có thực hiện được đâu. Và nhất là khoản ông vẫn có thể bỏ mình ở nhà để đi chơi với chúng bạn. Khoản ấy mình đã rất rộng rãi rồi. Mấy thằng bạn của chồng, đi đâu làm gì cũng phải có passport của vợ cấp cho. Ông thì cứ muốn đi đâu là đi. Tính mình xưa nay là thế. Không có chuyện níu kéo. Nắm giữ ai thì phải nắm cái hồn của họ, chứ nắm phần xác thì nắm làm gì? Thế mà đi được rồi ông lại còn than. Đúng là sướng quá hóa rồ.
Hội bạn của mình ngày càng chán. Hẹn nhau ra bar, mẹ nào cũng ăn diện như gái xuân, thế mà vừa đặt đít ngồi xuống thì chỉ toàn đề tài con với cái. Ban đầu có vài anh ngồi gần cứ địa mắt sang các chị bên này. Sau, chẳng thấy anh nào thèm liếc đến nữa. Không biết các anh có nghe gì được hay không.
Chắc là có.
Saturday, July 14, 2012
Magic Mike :-))
(Hình chụp lúc 2.30 sáng thứ Bảy, sau một buổi tối linh đình).
Subscribe to:
Posts (Atom)
Happy Valentine's day!
Tình hình là Valentine năm nay mình đành lỗi hẹn với vụ ra sách GSX, là bởi vì nhà xuất bản làm việc theo kế hoạch từ đầu năm nên muốn nhét ...
-
Năm cuối đại học, tôi đi làm thêm ở công ty của anh - một công ty quảng cáo tư nhân do anh và nhóm bạn thành lập. Khi ấy tôi c...
-
Chưa đầy một tháng nữa là con sẽ tròn 2 tuổi. Con chậm nói so với tuổi, nhưng trí nhớ của con thì tuyệt vời. Hôm nọ mẹ phát hiện cái đĩa sứ ...
-
Mình rất kỵ việc mua quá nhiều đồ chơi cho con. Không chỉ phí tiền mà còn không tốt cho con. Phí tiền thì rõ rồi. Đồ chơi giờ toàn made in C...