Tuesday, December 27, 2011

Đồng tính (1)

Mấy nay mình và chồng đang mê mệt theo dõi câu chuyện trên TV show "Mad Men", vốn là TV show liên tiếp nhận được các giải thưởng truyền hình của Mỹ gần đây. "Mad" ở đây ko phải là "điên", mà nó là viết tắt của "Madison", là con phố của những công ty quảng cáo hàng đầu, thuộc thành phố New York. Câu chuyện này nói về những người làm quảng cáo thời những năm đầu thập niên 60s. Mình thì mê mệt những bộ quần áo và kiểu tóc của các kiều nữ, trong khi chồng thì ngưỡng mộ những chiếc xe hơi đẹp lộng lẫy bóng loáng và phong cách nội thất trong phim.

Một trong những nhân vật phụ là Salvatore (Sal). Anh này là người đồng tính, nhưng phải cố che đậy với xã hội. Một trong những cách ấy là cưới vợ, như nhiều người đồng tính có vẻ ngoài nam tính vẫn (phải) làm. Trong phim có cảnh anh ấy đi công tác, gọi nhân viên khách sạn lên kiểm tra giúp cái chỉnh nhiệt độ phòng. Rồi trong khi anh loay hoay lôi cái ví tiền ra để "boa", thì camera chiếu xuống đất, nơi có hai đôi chân đứng kiểu gì đó mình ko biết, chắc là một trong những "gay-dar", hoặc "homo code" của dân đồng tính, thế là hai anh ... "bụp bụp bụp". Chắc chồng thì có lẽ ko thoải mái với cái cảnh ấy, nhưng mình thì ko hiểu sao lại rất happy cho anh ta. Thật là một thảm cảnh cho đàn ông đồng tính phải cưới vợ để che giấu sự thật. Nhưng khi anh ấy chỉ vừa bắt đầu "hưởng thụ" thì khách sạn lại báo cháy, thế là hai người phải vội vàng quơ quào quần áo chạy ra cửa thoát hiểm. Mình cảm thấy tội vô cùng.

Trong một cảnh gần đây thì anh ta lại bị một đối tác "tấn công" ngay trong phòng làm việc. Anh cưỡng lại, thì gã đối tác trơ trẽn kia hăm dọa đủ điều. Cuối cùng gã yêu cầu sếp của Sal phải sa thải anh ta. Vì đây là đối tác quan trọng nhất nhì của công ty, nên Sal đành phải ra đi. Mình lại thương cảm cho Sal vô cùng. Thật là địa ngục cho những ai rơi vào tình cảnh éo le như thế. Rồi anh sẽ phải giải thích thế nào với vợ đây? Điều ngạc nhiên là dù mình cũng tội cho cô vợ, nhưng nếu phải cân đo, thì mình lại thương Sal nhiều hơn. Cô vợ có thể ly dị Sal và đi lấy người đàn ông bình thường khác. Còn Sal thì không có sự lựa chọn nào. Mình thấy Sal thật sự không có lối thoát. Mình thương Sal và những người đàn ông đồng tính tội nghiệp.

Xã hội bây giờ đã cởi mở rất nhiều với người đồng tính, nhưng sự kỳ thị thì vẫn đầy rẫy. Mình vẫn nghe những vụ tấn công người đồng tính, bởi chính những người đàn ông đồng tính. Họ cố tình làm thế để giả vờ như mình không phải. Ở Mỹ trong vài năm gần đây bắt đầu dấy lên nhiều tranh luận xung quanh việc thông qua đạo luật cho phép hôn nhân đồng giới. Giới tôn giáo thì cực lực phản đối, thật buồn.

Thursday, December 22, 2011

Linh tinh

Tối hôm kia mình đang chạy trên máy ở phòng gym, có một bạn trai đến leo lên máy bên cạnh mình. Bạn đi bộ một hồi, rồi bắt đầu chạy. Chạy được chút xíu thì lại chuyển sang đi bộ. Đi bộ ròng rã, chán, rồi lại chuyển sang chạy. Mình thì vẫn chạy đều. Anh bạn kia chạy một chút thì lại chuyển sang đi bộ. Một hồi, lại chạy. Chạy lâu hơn những lần chạy trước. Rồi bạn giơ tay lên định chỉnh sang đi bộ, bạn ngó ngó mình, rồi lại bỏ ý định. Mình vẫn chạy đều. Sau đó bạn lại thậm thò đưa tay, chắc định bấm gì đó trên máy, liếc sang thấy mình vẫn chạy, thì lại thôi. Mình bắt đầu thấm mệt, cũng muốn chạy chậm lại hoặc đi bộ, nhưng mình láu, mình cố chạy thêm một chút. Bạn trai kia đến lần thứ ba thì (chắc là) chịu hết nổi, bắt đầu đi bộ lại. Đi một chút, thì bạn tắt máy bỏ đi. Mình vẫn cố bậm môi chạy, chờ bạn ấy đi khuất mới thè lưỡi chỉnh máy sang đi bộ.

Khi mình ra về, bạn trai ấy thấy mình thì hơi bẽn lẽn, lại thậm thò thậm thụt, tới khi mình ra gần đến cửa thì bạn ấy bước nhanh theo mình "chắc cô ko để ý, nhưng khi nãy tôi chạy ở máy bên cạnh cô". "vậy à? khi nãy tôi không để ý" (hí hí). "Cô chạy bộ nhiều lắm phải ko? Khi nãy thật là xấu hổ. Tôi chạy không lại cô." - "vậy à?" - "cô rảnh không? có muốn ghé vào cafe kiếm cái gì đó ăn với tôi không?" - "à, tôi cũng đang đói đây, nhưng bây giờ tôi phải đón con rồi" - "ohhh ... ohhhh ... vậy à? tôi cứ tưởng ..." - "tưởng gì?" - "không có gì."

Mình cũng hơi tiếc, giai này ăn nói, tác phong lịch sự, hình thức đẹp, chắc trẻ hơn mình chục tuổi =)). Vài hôm sau gặp lại, giai lại đến chào, còn hỏi thăm con mình. Nói chung, giai cool như thế, mình thích, dù chẳng xơ múi được gì

Vậy cũng gỡ gạc được chút đỉnh ...

Mình già mất rồi

Chúc Giáng Sinh an lành hạnh phúc đến tất cả mọi nhà!




Saturday, December 17, 2011

Bản lĩnh đâu rồi, các anh?

Ngày trước, cũng lâu lâu rồi, thời mình đang học năm cuối đại học, mình có quen một anh nọ, khi ấy đang đi du học ở Úc. Trong một buổi trà dư tửu hậu với các bạn của mình, anh chàng phán (với đám mày râu): "Đi Tây, nhìn gái Tây mà đã con mắt. Về VN, nhìn lại gái Việt, chỉ muốn đem đi câu sấu hết!".

Phản ứng của mình khi nghe vụ ấy là thế nào? Dĩ nhiên, đầu tiên là mình rất ghét, mình muốn chửi! Thứ nhì, mình tự ái. Thứ ba, mình nghĩ lại ... thằng này nó nói cũng đúng. Gái châu Á nói chung, thân hình rất phẳng, "trước sau như một", thời ấy đa phần lại thiếu chiều cao, nên so với gái Tây mới lớn, vốn đã cao và thân hình vừa nảy nở như trái cây vừa chín tới, thì quả là một trời một vực. Sau đó, mình tự sướng bằng suy nghĩ "gái Việt vốn phẳng, nên sau này sinh con vẫn sẽ phẳng. gái Tây nhiều đường cong, sau này sẽ chảy xệ! Cười người hôm trước, hôm sau người cười!". (Dĩ nhiên, mình vẫn ghét cái thằng ấy, nhưng mình vẫn công nhận là nó nói đúng. Nó nói đúng thực tế, nhưng bằng một cách rất xấc láo. Mà, sự thật là ... nó vẫn đúng! )

Sau đó thì mình chẳng còn nhớ đến vụ ấy nữa, và cũng chẳng quan tâm đến lời nhận xét ấy của nó. Mình thấy đó là một lời nhận xét rất tào lao, vớ vẩn, chẳng đáng cho mình bận tâm. Và mình đã thật sự quên.

Khi ấy, mình mới có 20 tuổi. Ở một đứa con gái, đó là lứa tuổi mà ngoại hình là sự quan tâm số một. Mà mình vẫn có thể bỏ qua sự mạ lị ấy.

Còn các comment của các anh giai Việt (chắc là lớn hơn nhiều so với tuổi 20 khi ấy của mình) khi bị gái Việt chạm nọc? (chuyện lá thư của em Trang so sánh trai Việt với trai Tây)

Mình chỉ có một nhận xét duy nhất: 

Happy Valentine's day!

Tình hình là Valentine năm nay mình đành lỗi hẹn với vụ ra sách GSX, là bởi vì nhà xuất bản làm việc theo kế hoạch từ đầu năm nên muốn nhét ...