Tôi khá e dè với mẫu người ấy. E dè bởi vì xa lạ. Khi ấy tôi nhỏ tuổi nhất công ty nên tôi cũng được mọi người cưng chiều nhiều nhất. Ngoại trừ anh. Anh không cưng chiều tôi kiểu trìu mến như của những người khác. Tệ hơn, anh xem tôi như một đứa trẻ. Ngây thơ, ngoan hiền, đặt đâu ngồi đó. Đại loại như thế.
Cho đến một ngày ...
Liên hoan tất niên. Dĩ nhiên sau khi ăn uống nhậu nhẹt thì karaoke. Tính tôi vốn nhút nhát nên hầu như chẳng bao giờ hát ở những tụ karaoke như thế này. Anh là dân chơi nhạc bài bản, vừa đệm đàn vừa hát cho ban nhạc thời trước, nên cũng chẳng màng lắm đến karaoke. Mọi người thay nhau hát, tôi và anh chỉ ngồi chơi. "Em có biết hát không? Chẳng bao giờ anh thấy em hát." - "Có." - "Ý anh hỏi là em hát có hay không? Hay chỉ là biết hát?" - "Hay hay không là do người khác nhận xét mới khách quan chứ!" - "Vậy là em đang khiêm tốn?" - "Em chưa nói gì về bản thân mà!". Anh hơi khựng lại với những gì anh đang nghe và thấy về tôi. Lần đầu tiên.
Đám cưới một người đồng nghiệp trong công ty diễn ra trong không khí trang trọng và ấm cúng. Tôi đánh son màu đỏ ớt, viền thật đầy môi, chân đi giày cao 12cm, tóc xõa và rối tự nhiên, không chải. Tôi làm thế là vì anh. Anh thích phụ nữ đánh son đỏ và đi giày cao ngất ngưỡng. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi làm hai việc ấy, cùng một lúc, nên tôi hơi căng thẳng. Champagne nổ tưng bừng, rượu rót tràn đầy ly, lại thêm một lần đầu nữa của tôi. Lần đầu tiên tôi uống rượu.
Chuếnh choáng hơi men, tôi lờ đờ thấy anh nháy mắt với tôi khi bước lên sân khấu cùng các chiến hữu trong ban nhạc năm nào. Rồi anh phát biểu gì đấy tôi không nghe rõ vì cảm giác lo âu hồi hộp cộng với men rượu đã làm chủ các giác quan của tôi khi ấy, nhưng tôi lại có cảm giác mọi người đang quay sang nhìn mình. Rồi tôi không nghe thấy gì nữa, ngoài những ca từ phát ra từ miệng anh. Và cả ánh mắt đắm đuối ấy nữa. Nó như nuốt chửng lấy tôi trong suốt thời gian anh hát. Anh đệm đàn guitar rất thong thả.
.....
We go to a party and everyone turns to see
This beautiful lady that's walking around with me.
And then she asks me, "Do you feel all right?"
And I say, "Yes, I feel wonderful tonight."
I feel wonderful because I see
The love light in your eyes.
And the wonder of it all
Is that you just don't realize how much I love you.
...
Tối hôm ấy trên đường về, tôi hỏi anh đã nói gì trên sân khấu trước khi hát, anh trả lời "anh nói anh muốn hát tặng cho cô gái đi với anh tối nay!" Rồi anh thì thầm "em đẹp lắm, em biết không?". Bình thường, tôi không thích những lời khen thẳng tưng thậm chí có phần sỗ sàng như thế, nhưng ở bên anh, tôi cứ luôn như con mèo ngoan ngoãn. Khi ấy tôi có biết lời bài wonderful tonight nên tôi hiểu cảm giác của anh đêm ấy, và cũng hiểu những gì anh muốn nói với mọi người tại bữa tiệc. Và cả với tôi.
P.S. Hôm qua đang tập trung cao độ trong lớp yoga ở tư thế chổng mông lên trời, đầu chúi xuống đất, nhấc chân khỏi mặt đất và cân bằng cơ thể trên bàn tay áp dưới đất thì nghe bài này từ máy của thầy. Thế là lan man nhớ đến người cũ, ko còn tập trung gì được nữa. May mà không ngã lăn kềnh ra đất