-
Hai
tuần sau tôi có hội thảo ở Boston, Kim bận việc nhà nên không đi được, cô có
thích đi cùng không?
Tôi vừa nghe
qua đã mừng rú lên, nhưng một chút mặc cảm vẫn len lỏi vào đầu. Đây không phải là thành tích cá nhân, mà là
ân huệ tôi được ban phát, như thứ đồ ăn thừa thay vì vứt đi uổng phí thì người
ta lại chiếu cố đến tôi. Đúng là cảm giác
tự ti pha lẫn kiêu hãnh cố hữu của người nghèo, tôi thoáng nghĩ và cảm thấy
mình thật vô duyên. Đang phân vân chưa kịp
trả lời là “có, tôi thích đến chết đi được”, thì tôi chợt nhớ ra Jacqueline
cũng có một buổi hòa nhạc vào cùng thời điểm ấy. Nếu không quen J, có lẽ tôi đã tức tốc sắp xếp
hành lý ngay vào đêm nay và đếm từng ngày cho đến lúc tôi đáp máy bay đi
Boston, nhưng dạo này âm nhạc đã chiếm lĩnh trọn hồn tôi và tất cả mọi thứ còn
lại bỗng trở nên thứ yếu, bao gồm cả mơ ước được làm việc như Kim ngày nào. Nhưng cơ hội được đi chơi miễn phí (tôi đã
ngây thơ nghĩ như thế) này cũng có sức nặng vô cùng lớn, đang giằng xé sự so đo
cân nhắc của tôi, và tôi vẫn đứng trơ ra không thể có câu trả lời chính thức.
Như đọc được
ý nghĩ ấy của tôi, giáo sư R tiếp lời. “Tôi biết là Jacqueline cũng có một buổi
hòa nhạc với thành phố trong hai tuần tới, và tôi biết cô rất muốn tham dự. Sống là phải chọn lựa đúng không? Tough choice!” Rồi ông mỉm cười, vụ ấy làm tôi
choáng sắp ngất!
“Nhưng cô phải
nhìn vào mặt tích cực của vấn đề. Khi cuộc
sống đưa ta đến chỗ phải lựa chọn, nếu cả hai lựa chọn đều tốt, chẳng phải đó
là điều may mắn hay sao? Tính tham là
căn nguyên của nỗi khổ con người, chắc cô cũng rõ giáo lý Đông phương này! Cô không cần phải trả lời ngay bây giờ, cứ suy
nghĩ trong đêm nay rồi sáng mai hãy cho tôi câu trả lời chính thức.”
Tôi vẫn cảm
giác như hồn xiêu phách lạc, không biết ông giáo sư lạnh lùng này có bị ma nhập
hay không. Thứ nhất là ông ta mỉm cười rất
thật, rất tình cảm, thứ hai là chỉ trong vòng vài phút, ông ta đã nói một hơi
thật dài, bằng tổng cộng những gì ông sẽ nói với tôi trong gần một tháng. Và toàn là những lời thân mật sâu sắc, như
cách một người cha đang khuyên nhủ cô con gái của mình. Hay của người đi trước, từng trải, với một người
trẻ con nông nổi.
-
Cám
ơn giáo sư, ông thật tốt với tôi.
Đó là toàn bộ
những lời tôi có thể thốt ra vào lúc ấy. Có gì đó khó tả đang diễn ra trong lòng, tôi
cũng chẳng biết gọi tên nó là gì. Cảm động? Sốc?
Biết ơn? Tôi muốn nói nhiều hơn,
để bày tỏ cảm xúc của mình, để cho ông ấy biết tôi biết ơn vì ông đã nói những
lời quan tâm đầy chân thành ấy. Nhưng cơ
hội đã vụt qua, ông vừa ngồi xuống bên bàn làm việc, và tôi biết trong tích tắc
ông đã ở trong một thế giới khác. Tôi hiểu
ông nhiều đến thế ư?!
Hít một hơi
thật dài, tôi lẳng lặng đi ra, cảm thấy không cần chào tạm biệt. Lúc đang lúi húi dọn dẹp bàn làm việc và tắt
máy tính, tôi cảm nhận có ai đang ở sau lưng mình. Ông ta đã lặng lẽ đứng đó tự bao giờ, tôi
cũng chẳng rõ, vì lưng tôi quay lại với cửa phòng ông. Tôi giật mình, nhìn trân trối vào gương mặt
khắc khổ quen thuộc ấy, sao hôm nay có gì đó hơi khác lạ. Đôi mắt ấy như long lanh hơn, sáng hơn, các nếp
nhăn như cũng giãn nở ra hơn, tôi cảm nhận được một sự ấm áp len lỏi giữa hai
chúng tôi lúc ấy. Ông hắng giọng, vẻ bối
rối, đầu các ngón tay chập vào nhau, giống như khi ông đang thuyết trình và gặp
phải một câu hỏi khó từ phía thính giả.
-
Tôi
có nghe nói là cô đang học đàn với Jacqueline?
-
Dạ phải.
-
Mọi việc thế nào ?
-
Cũng ổn.
…
-
Cô có thể tập đàn ở bên khoa thanh nhạc
sau giờ hành chính, nếu muốn. Tôi đã nói
chuyện với bên ấy và họ bảo không thành vấn đề.
-
Ôi, cám ơn ông, vô cùng! (tôi suýt hét
lên vì vui sướng !)
…
-
Và này ..
-
??
-
Có lẽ cô cũng nhận thấy tôi không phải
là một người dễ mến …
-
Ồ không đâu … - Tôi cố gắng chống chế một
cách yếu ớt, vì tôi nói không thật lòng!
-
Nhưng sự thật là như thế! Tuy nhiên cũng có một số người rất quý tôi, vì
họ hiểu tôi. Tôi không phải là kẻ dẻo miệng
biết cách làm hài lòng người khác, và tôi cũng không muốn làm thế nếu có năng
khiếu ấy … Điều tôi muốn nói ở đây là, tôi chẳng hề cố gắng gây ấn tượng với bất
cứ ai. Một khi người ta thấy được thực
tướng dù không hoàn hảo của mình và vẫn quý mến mình, đó là khi ta bắt đầu tìm
thấy tri kỷ.
-
??
Rồi, chẳng chút che đậy, ông liếc nhìn chồng sách dày cộp
mà tôi đã cố ý để dưới gầm bàn và mỉm cười, nét mặt thật đôn hậu. Tôi xấu hổ, né tránh cái nhìn của ông. Thì ra dạo này ông đã không bỏ sót bất cứ
hành tung bí ẩn nào của tôi, và tôi thì vẫn vô tư xem ông như «ông già khó tính»
vốn chẳng bao giờ thèm để ý đến chuyện gì khác ngoài những gì nằm trên bàn làm
việc và trong cặp của mình. Và ông cũng đã
âm thầm quan tâm đến tôi? Chợt nhớ lại
những điều Jacqueline đã kể cho tôi dạo nào, có lẽ đúng là ông ấy đánh giá tôi ở
một bậc khác cao hơn mà tôi không biết. Đúng
là tôi cũng đã cố gắng tạo tình cảm thân thiện và để ý xem ông có ưu ái tôi hơn
hồi mới vào hay không, nhưng tuyệt nhiên không hề có một chút dấu hiệu nào chứng
tỏ ông có mảy may nào quan tâm đến tôi. Nhưng
tại sao ông có thể khéo che đậy cảm xúc của mình đến thế? Cảm xúc?
Tại sao phải che đậy? Hay là ông
ta có … gì với tôi?
Nghĩ đến đó, tôi đỏ mặt và nổi gai ốc. Kim đã về sớm vì không khỏe, và trong văn
phòng chỉ còn lại hai người. Quả thực,
đây là lần đầu tiên ông nói nhiều với tôi đến thế, và toàn là những điều thân mật
cá nhân vượt ngoài phạm vi giới hạn của quan hệ công việc. Tôi có đi ăn trưa với ông vài lần, nhưng là
đi với vài người khác nữa, và tôi chẳng bao giờ ngồi gần ông, trò chuyện gì với
ông cả. Tính tôi vốn nhát còn ông thì
luôn lạnh như băng, thế nên trong vô thức tôi thường hay lảng tránh ông. Bất giác, tôi bước thụt lùi lại hai bước, mặc
dù khi ấy giữa ông và tôi vẫn là một khoảng cách khá an toàn. Dường như ông cảm nhận được sự bất an của tôi.
-
Thôi cô về nhà đi, cũng đã muộn rồi.
Rồi ông thoăn thoắt bước về phòng riêng, đóng cửa lại. Tôi có cảm giác ông đang chạy trốn, nhưng nó
vẫn rất hợp với tính cách của ông mà tôi đã quen thuộc. Kim đã từng bảo tôi rằng ông ta thuộc tuýp
người «socially awkward», tức là những người hơi bất thường trong xã giao, mà không
nhất thiết là xấu. Chỉ là hơi bất thường. Thế là thế nào ? Hôm nay ông giảng đạo cho tôi một tràng, lại
tâm sự chuyện riêng tư, trong khi ngày thường ông như một pháo đài lạnh cóng chẳng
ai có thể thâm nhập được? Chẳng ai,
ngoài Jacqueline? Mắt ông luôn sáng rực
mỗi khi gặp bà, tinh thần ông phơi phới như cậu trai mới lớn khi trò chuyện
cùng bà! Mà cũng phải thôi, có người đàn
ông nào mà không gặp phải vấn đề này khi gặp Jacqueline kiều diễm kiêu sa ấy? Tôi cứ tò mò vì « tình bạn » giữa
hai người này. Bất chợt, tôi có ý nghĩ
tinh quái muốn điều tra vụ này cho đến nơi đến chốn, như một bí mật nho nhỏ của
riêng tôi. Rốt cuộc, có lẽ giáo sư R
cũng chẳng có tình ý gì với tôi đâu. Nghĩ
đi nghĩ lại, tôi thấy ông là người tốt.
Có lẽ chỉ đơn giản là ông có quý mến tôi. Hoặc giả, ông thương hại cho cái đứa lơ mơ
lóng ngóng như tôi cũng không chừng! Chứ
quý mến vì cái gì thì tôi cũng không thể rõ được, bởi tôi chẳng phải cá nhân xuất
sắc mà lại thường lặng lẽ như cái bóng trong văn phòng, đặc biệt từ dạo học đàn
với Jacqueline thì tôi cứ ngày ngày nôn nóng cho hết giờ làm việc để được tập
đàn hoặc về nhà ngồi vắt vẻo trên bậu cửa sổ hoặc có khi hứng chí, leo cửa sổ
ra nóc nhà mà đọc truyện.
Tôi rón rén cho chồng sách dầy vào cái túi ba gang vừa tậu
được ở chợ trời vào tuần trước, rồi lẳng lặng bước ra trạm xe bus. Những lúc tâm tư ngổn ngang xáo động, tôi rất
thích được bách bộ, nhưng hôm nay tôi đang quảy một gánh sách nặng nề, không thể
không đi bus được. Gánh nặng! Thật là một so sánh ẩn dụ thú vị. Tôi quả đang bị gánh nặng của chồng sách này
khiến tôi không thể làm việc mình thích, là đi bộ qua công viên. Chính là gánh nặng của nhu cầu tăng cường kiến
thức mà tôi cứ luôn trong tâm trạng bất an, lo sợ người ta đánh giá mình là ngu
si lạc hậu. Nhưng rốt cuộc, trong cái
đám người vốn luôn rất bận rộn lo nghĩ về những điều cao xa để thể hiện mình
trong đám đông, có mấy ai quan tâm đến việc tôi là ai và tôi thông minh hay ngu
dốt?
Giờ tan tầm, giao thông dầy đặc, xe bus cũng vì thế chạy chầm
chậm ngang công viên W., tôi ngơ ngẩn nhìn những cành cây bắt đầu trụi lá, và
thảm lá vàng ngày nào bây giờ đã chuyển sang nâu, khô khan, già úa. Mùa đông đang đến gần. Bên kia công viên là khu nhà của Jacqueline,
hôm nay vì lá cây đã rơi rụng gần hết nên tôi có thể nhìn tổng thể khu nhà ấy từ
xe bus trên cao. Vài nhà đã sáng đèn, mặc
dù trời chỉ vừa chập choạng chưa tối hẳn.
Tôi thoáng thấy hai người, một nam một nữ, đang bách bộ trong công viên. Chính là Jacqueline! Bà ấy mặc váy len đen dài chấm đất, tóc vẫn
luôn búi cao thanh nhã như thường lệ, người đàn ông đi cùng thì mặc quân phục
sĩ quan, và rất cao. Họ đang rất ung
dung nhàn hạ, trò chuyện vui vẻ. Chốc chốc
Jacqueline lại âu yếm vòng tay vào cánh tay anh chàng kia, hoặc anh kia cũng
thi thoảng ôm vai Jacqualine rất thoải mái.
So ra thì tuổi tác của họ khá chênh lệch, sự thân mật hơi bất thường ấy của
họ khiến tôi cứ phân vân …
Cám ơn chị đã viết tiếp sớm thế :) Nhưng mà như mọi nhà văn thực sự lôi cuốn độc giả vào câu chuyện của mình, rồi lại để mong ngóng, chương 6 lại kết thúc đúng vào lúc độc giả đang hồi hộp muốn biết việc gì sẽ tới tiếp theo.
ReplyDeleteNếu nghĩ đơn giản nhất thì chàng trai ấy có thể là con trai của Jacqueline. Còn nếu không, thì một người "sophisticated" như Jacqueline thì hoàn toàn có thể có những người bạn "tri kỷ" hay hơn thế nữa chị nhỉ..
Em lại hồi hộp chờ chương 7 nào..
Đúng là J rất đặc biệt, về sau "tôi" lại phát hiện ra nhiều điều mới mẻ bất ngờ về bà ấy. Hôm nọ cảm xúc đang dào dạt nên chị phải viết vội sợ mất hứng :-). Cám ơn em đã quan tâm chia sẻ!
ReplyDelete